Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi vào phòng 709 không còn mang vẻ lạnh lẽo của kim loại và bê tông. Mộc Miên tỉnh dậy trong vòng tay siết chặt của Thẩm Quân. Anh đã thức từ lâu, nhưng thay vì rời giường đi làm như mọi khi, anh lại nằm yên để ngắm nhìn cô, bàn tay thon dài lười biếng đan vào những lọn tóc rối của cô.
"Tỉnh rồi?" – Giọng anh trầm khàn, mang theo sự sủng nịnh khó giấu.
Mộc Miên đỏ mặt, định ngồi dậy thì bị anh kéo ngược lại. Thẩm Quân đặt một nụ hôn sâu lên môi cô, nồng nàn và kéo dài như một lời xác nhận cho tất cả những gì đã xảy ra đêm qua.
"Thẩm Quân... anh không đi làm sao?" – Cô thều thào khi anh bắt đầu hôn xuống cổ.
"Muộn một chút cũng không sao. Bây giờ em quan trọng hơn."
Cả ngày hôm đó, Mộc Miên thực sự hiểu thế nào là "sự sủng ái của một người đàn ông cấm dục". Thẩm Quân không cho cô tự tay làm bất cứ việc gì. Anh tự tay chuẩn bị bữa sáng, tỉ mỉ gạt bỏ những hạt tiêu cô không thích. Khi cô định dọn dẹp, anh liền nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi vào lòng mình ngay tại bàn làm việc của anh.
"Ngồi đây. Đừng đi đâu cả." – Anh vừa xem bản vẽ, vừa để cô tựa vào ngực mình, một tay anh ôm eo cô, tay kia vẫn cầm bút chì phác thảo.
Sự chiếm hữu của anh lúc này mang một màu sắc dịu dàng nhưng không kém phần áp chế. Anh không cho phép cô rời khỏi tầm mắt quá năm phút. Thậm chí khi có cuộc gọi từ đối tác quan trọng, anh vẫn thản nhiên để cô ngồi trên đùi mình, vừa trả lời điện thoại bằng giọng điệu lạnh lùng công việc, vừa dùng ngón tay vuốt ve mu bàn tay cô đầy âu yếm.
"Miên Miên, em có biết tại sao tôi lại ghét người lạ không?" – Anh bất ngờ hỏi, cằm tựa lên vai cô.
"Vì anh thích sự yên tĩnh?"
"Không. Vì trước khi có em, thế giới của tôi chỉ toàn một màu xám xịt. Nhưng giờ thì khác rồi." – Thẩm Quân xoay mặt cô lại, ánh mắt anh sâu thẳm và kiên định – "Tôi không chỉ muốn em là ngoại lệ, tôi muốn em là định luật duy nhất trong cuộc đời tôi. Từ nay về sau, em không cần phải sợ hãi điều gì nữa, vì phía sau em luôn có Thẩm Quân."
Lời xác nhận tình cảm này không hoa mỹ, nhưng nó mang theo sức nặng của một lời thề. Người đàn ông vốn dĩ luôn giữ mình trong sạch, lạnh lùng như băng tuyết, nay lại nguyện ý vì một cô gái mà tan chảy, dâng hiến tất cả sự dịu dàng và che chở của mình.
Chiều hôm đó, anh đưa cho cô một chiếc thẻ đen và một chiếc điện thoại mới đã cài sẵn định vị kết nối trực tiếp với máy anh.
"Tiêu tiền của tôi, và luôn để tôi biết em đang ở đâu. Đây là cách em cho tôi cảm giác an toàn."
Sự sủng ái mang đậm mùi vị chiếm hữu này khiến Mộc Miên vừa ngọt ngào vừa choáng váng. Cô biết, mình đã chính thức trở thành "vương hậu" trong vương quốc bóng tối của anh, nơi mà mọi sự tự do đều được bao bọc bởi tình yêu cuồng nhiệt của một kẻ cấm dục đã sa lưới tình.