Thẩm Quân quyết định dành trọn một ngày để đưa Mộc Miên đi "hẹn hò" đúng nghĩa. Tuy nhiên, với một người có tính chiếm hữu cực cao như anh, buổi hẹn hò này không diễn ra ở những nơi náo nhiệt. Anh bao trọn một rạp chiếu phim tư nhân và đặt một bữa tối trên sân thượng của tòa cao ốc do chính anh thiết kế.
Mộc Miên diện một chiếc váy màu xanh nhạt mà Thẩm Quân đã đích thân chọn. Chiếc váy kín đáo nhưng lại tôn lên nước da trắng ngần và vẻ thanh khiết của cô. Khi cô bước ra, Thẩm Quân đứng dựa lưng vào chiếc xe mâm đen bóng loáng, ánh mắt anh tối sầm lại, chứa đựng một sự khao khát không hề che giấu.
"Lại đây." – Anh đưa tay ra.
Ngay khi Mộc Miên vừa chạm tay vào, anh đã kéo mạnh cô vào lòng, cúi xuống thì thầm sát tai cô: "Đẹp đến mức tôi chỉ muốn nhốt em lại ở nhà."
Trong suốt buổi xem phim, Thẩm Quân không hề quan tâm đến những tình tiết trên màn ảnh lớn. Anh ngồi sát bên cô, bàn tay lớn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô, thỉnh thoảng lại đưa lên môi hôn nhẹ. Trong bóng tối của rạp phim, mùi hương hoa nhài của cô và mùi gỗ tuyết tùng của anh quện chặt vào nhau, tạo nên một không gian riêng tư tuyệt đối.
"Thẩm Quân... anh không xem phim sao?" – Mộc Miên khẽ hỏi.
"Phim không đẹp bằng em." – Câu trả lời ngắn gọn nhưng đầy sức nặng khiến tim cô đập loạn nhịp.
Đến bữa tối, họ ngồi giữa không gian lộng gió trên đỉnh thành phố. Ánh đèn Sài Gòn rực rỡ bên dưới chân họ, nhưng Thẩm Quân chỉ nhìn người đối diện. Anh tỉ mỉ cắt từng miếng bít tết cho cô, rót cho cô loại nước trái cây ngon nhất. Sự chăm sóc này khiến nhân viên phục vụ xung quanh đều phải kinh ngạc — vị kiến trúc sư nổi tiếng với gương mặt "băng sơn" nay lại đang dịu dàng đến mức khó tin.
Tuy nhiên, sự chiếm hữu của Thẩm Quân lại bộc phát khi một nam phục vụ vô tình nán lại hơi lâu để giải thích về món ăn cho Mộc Miên. Ánh mắt Thẩm Quân lập tức trở nên lạnh lẽo, anh đặt dao nĩa xuống, tạo nên một tiếng cạch khô khốc trên đĩa sứ.
"Xong chưa? Cô ấy không cần nghe thêm nữa." – Giọng anh mang theo sự áp chế khiến gã phục vụ run rẩy cúi đầu lui ra ngay lập tức.
Mộc Miên bật cười nhỏ: "Anh ghen với cả phục vụ sao?"
Thẩm Quân không phủ nhận, anh nắm lấy tay cô, đan chặt các ngón tay vào nhau: "Tôi không ghen. Tôi chỉ đang bảo vệ tài sản thuộc quyền sở hữu cá nhân của mình. Ánh mắt của em, nụ cười của em... tất cả chỉ được dành cho tôi thôi."
Dưới ánh nến lung linh và bầu trời sao rực rỡ, Thẩm Quân lấy ra một chiếc vòng tay tinh xảo bằng bạch kim, có đính một viên đá quý màu xanh thẳm như đại dương. Anh đích thân đeo vào tay cô.
"Cái này có gắn định vị?" – Mộc Miên trêu chọc.
"Không cần gắn định vị ở đây." – Thẩm Quân chỉ vào tim mình – "Bởi vì em đã bị nhốt ở đây rồi. Đi đâu tôi cũng sẽ tìm được em."
Buổi hẹn hò kết thúc bằng một nụ hôn sâu dưới ánh trăng trên đỉnh tòa nhà. Giữa thế giới rộng lớn này, Thẩm Quân đã thành công tạo ra một "thế giới của hai người" – nơi mà Mộc Miên là nữ thần duy nhất, và anh là tín đồ cuồng nhiệt nhất của cô.