Đêm giao thừa, Sài Gòn rực rỡ trong muôn vàn ánh đèn màu. Từ cửa sổ kịch trần của phòng 709, Mộc Miên có thể nhìn thấy dòng người tấp nập và những chùm pháo hoa bắt đầu thử nghiệm trên bầu trời. Nhưng sự chú ý của cô hoàn toàn bị thu hút bởi người đàn ông đang đứng phía sau.
Thẩm Quân vòng tay qua eo cô, cằm tựa lên vai, hơi thở nồng nàn vị rượu vang đỏ. "Năm nay, em không còn một mình nữa."
Mộc Miên xoay người lại, vòng tay qua cổ anh. Dưới ánh sáng lung linh của pháo hoa hắt vào phòng, gương mặt Thẩm Quân đẹp đến mức nghẹt thở nhưng cũng đầy vẻ chiếm hữu. Anh không đợi cô trả lời, cúi xuống chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt, nồng cháy hơn tất cả những nụ hôn trước đây.
Anh bế bổng cô lên, không phải hướng về giường ngủ mà đặt cô ngồi lên bệ cửa sổ rộng lớn. Một tay anh giữ chặt gáy cô, tay kia dứt khoát cởi bỏ những hàng cúc áo sơ mi của chính mình.
"Thẩm Quân... pháo hoa..." – Mộc Miên hổn hển khi nụ hôn của anh di chuyển xuống xương quai xanh.
"Mặc kệ chúng. Tôi chỉ muốn xem 'pháo hoa' của riêng mình thôi."
Anh chậm rãi trút bỏ lớp váy mỏng của cô, để làn da trắng sứ của Mộc Miên hiện ra rực rỡ dưới ánh đèn đường. Thẩm Quân như một kẻ hành hương cuồng tín, anh hôn khắp cơ thể cô, từ đôi gò bồng đảo căng tròn đến vùng bụng phẳng lì. Sự tiếp xúc giữa làn da nóng bỏng của anh và sự mềm mại của cô tạo nên một loại ma lực khó cưỡng.
Khi Thẩm Quân tiến vào, Mộc Miên khẽ cong người, tiếng rên rỉ ngọt ngào bị nuốt chửng bởi một nụ hôn sâu. Anh di chuyển mạnh mẽ và dứt khoát, mỗi nhịp thúc đều như muốn khảm sâu hình bóng mình vào tận cùng linh hồn cô. Trong không gian chật hẹp của bệ cửa sổ, họ quấn lấy nhau, mồ hôi hòa quyện, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng pháo hoa nổ giòn giã ngoài không trung.
"Miên Miên, nhìn tôi!" – Thẩm Quân gằn giọng, đôi mắt đỏ vằn vì dục vọng – "Nói cho tôi biết, em thuộc về ai?"
"Của anh... em là của anh, Thẩm Quân..." – Mộc Miên nghẹn ngào, đôi tay bám chặt vào bả vai săn chắc của anh, cảm nhận sự lấp đầy tuyệt đối.
Ở khoảnh khắc pháo hoa rực rỡ nhất tung bay trên bầu trời, cả hai cùng chạm đến đỉnh cao của khoái cảm. Thẩm Quân ôm chặt cô vào lòng, đầu dựa vào vai cô, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Anh nhận ra, sự cứu rỗi lớn nhất không phải là thoát khỏi bóng tối, mà là tìm thấy một người để cùng mình chìm đắm trong bóng tối đó một cách hạnh phúc.
"Chúc mừng năm mới, bảo bối của tôi." – Anh thì thầm, nụ hôn nồng nàn rơi xuống trán cô.
Đêm giao thừa ấy, không chỉ có thể xác hòa làm một, mà hai linh hồn vụn vỡ đã thực sự tìm thấy bến đỗ cuộc đời mình. Quá khứ đau thương đã lùi xa, nhường chỗ cho một khởi đầu mới đầy sủng ái và chiếm hữu.