Tại nhà trắng, một đám vệ sĩ nghiêm ngặt canh chừng trước cửa phòng hội nghị.
Đường Chấn Nam tổng thống Mỹ cũng là tổng tư lệnh, người cầm đầu quân đội Mỹ ngồi uy nghiêm ngay chính giữa cái bàn dài trong phòng. Bên trái là Lưu Bảo Bình bộ trưởng bộ quốc phòng là người chỉ dưới Đường Chấn Nam mà trên vạn người, bên phải là Thiết An Minh thống tướng, người cấp cao nhất trong quân đội Mỹ, hai người đang đứng thận trọng bên cạnh của Đường Chấn Nam.
* Người được quân hàm này được gọi là Thống Tướng là sĩ quan cao cấp nhất trong quân độ Mỹ cũng được gọi là Nguyên soái của thời xưa.
Tần Gia Uy ngồi thoải mái dựa lưng vào ghế ánh mắt cao ngạo nhìn Đường Chấn Nam không hề tỏ ra sự e dè trước khí thế của ông.
Lưu Bảo Bình nhìn trợ lý của mình, hắn lập tức đặt một bản hợp đồng trước mặt của Tần Gia Uy.
"Tần chủ tịch, đây là bản hợp đồng Tần Thị độc quyền cung cấp vũ khí cho quân đội Mỹ, mời Tần chủ tịch xem lại."
Tên trợ lý cung kính để bản hợp đồng xuống trước mặt của Tần Gia Uy.
Tần Gia Uy với nét mặt hờ hững không nói gì, ánh mắt thâm thúy không hề nhìn đến bản hợp đồng trước mắt mà tất cả mọi người đã dùng hết khả năng muốn giành cũng không được.
Tuy Tần Gia Uy biết bản hợp đồng này rất quan trọng nhưng anh không muốn người của Đường Chấn Nam biết anh coi trọng đến bản hợp đồng rồi sau này dùng nó để uy hiếp anh.
Tần Gia Uy ngồi oai nghiêm chờ cho Minh Nguyệt xem kỹ lại bản hợp đồng.
Bản hợp đồng này rất quan trọng nên đích thân Minh Nguyệt từ Thành Phố S bay sang Mỹ để tránh có việc rủi ro.
Minh Nguyệt đứng bên cạnh Tần Gia Uy, cô bước tới cầm lên bản hợp đồng xem cẩn thận.
Cô lật từng trang một xem từng chữ, đến khi Minh Nguyệt đã xác định tất cả quyền lợi trong bản hợp đồng đều dồn về phía của Tần Gia Uy.
"Tần chủ tịch, tất cả điều khoản đều chính xác."
Minh Nguyệt nhìn Tần Gia Uy cung kính nói, cô đặt bản hợp đồng lại trước mặt anh.
Tần Gia Uy không hề lo lắng về năng lực của Minh Nguyệt, anh tin tưởng khả năng làm việc của cô.
Tần Gia Uy không do dự cầm bút lên ký một chữ ký rồng bay phượng múa trên bản hợp đồng.
Ký xong anh đẩy bản hợp đồng đến trước mặt của Đường Chấn Nam, ông tao nhã cầm bút lên ký tên một cách không do dự.
Sau khi ký tên xong hai người đứng lên bắt tay thành giao, một bản hợp đồng trị giá 365 tỷ đô la mới vừa được ký xong.
Tên trợ lý cung kính cầm lê bản hợp đồng, hắn nhìn Tần Gia Uy lễ phép nói.
"Chúc mừng Tần chủ tịch."
Sau khi chuyện công đã giải quyết xong, Lưu Bảo Bình và Thiết An Minh đã rời khỏi chỉ còn lại Đường Chấn Nam, vệ sĩ và người của Tần Gia Uy.
"Cuối tháng là sinh nhật của mẹ Vịnh Hi, con thu sếp thời gian đưa Vịnh Hi về Đường Gia dùng cơm.
Mẹ của con bé chưa gì hết đã nhớ đến đứa con gái."
Đường Chấn Nam nhìn con rể nói với giọng hân hoan, ông rất xem trọng Tần Gia Uy.
Trong lòng ông không ai xuất sắc hơn Tần Gia Uy cả.
"Dạ."
Nói xong Tần Gia Uy đứng dậy cúi đầu chào Đường Chấn Nam rồi lập tức cùng thuộc hạ rời khỏi.
"Gia Uy, Con hãy cẩn thận với Chung gia và Đoàn gia.
Ba bất được tin hai gia tộc này đang âm thầm bắt tay nhau muốn hạ gục Tần Gia của con."
Giọng nói nghiêm trang của Đường Chấn Nam từ phía sau vang lên, Tần Gia Uy không hề kinh ngạc với lời nói của ông, anh xoay người lại nhìn ông bằng ánh mắt uyên thâm.
"Con biết."
Lời nói kiêu căng của Tần Gia Uy không hề làm Đường Chấn Nam tức giận, ông thưởng thức nhất chính là tính tình thẳng thắng không nịnh hót của Tần Gia Uy.
Nói xong anh đi thẳng ra ngoài ngồi vào chiếc xe Jeep màu đen mạnh mẽ đang ngang nhiên đậu trước cửa nhà trắng rời đi.
Minh Nguyệt có chuyện gấp cần phải xử lý nên Doãn Kỳ đã cho thuộc hạ đưa cô trực tiếp đến phi trường để bay về Thành Phố S ngay lập tức.
Tần Gia Uy ngồi oai nghiêm ngay chính giữa với nét mặt lạnh lùng không cảm xúc, anh mệt mỏi ngã đầu về phía sau nhắm mắt lại định thần.
Trần Linh Giang, Doãn Kỳ và Nhật Trung ba người ngồi nghiêm túc không hề có chút lơ là, ánh mắt sắc bén không ngừng quan sát chung quanh để tránh có người mai phục.
Sam luôn đảm nhiệm vai trò tài xế cho Tần Gia Uy, vì trong tứ đại hộ pháp Sam là người có kỹ thuật lái xe siêu việt nhất.
Từ nhà trắng bước ra ngòai trong lòng Trần Linh Giang mang theo nhiều điều khó hiểu, cô nhìn Tần Gia Uy đợi đến khi anh mở mắt cô mới dám lên tiếng hỏi anh.
"Lão đại, Đường Chấn Nam thật sự là người như thế nào?
Sao ông ấy có thể biết được chuyện trong giới hắc đạo về Chung gia và Đoàn gia?"
"Nghe nói nước Mỹ có quan hệ mật thiết với tổ chức thần bí Shadow, họ luôn ở phía sau ủng hộ Tổng Thống Mỹ cũng chính là Đường Chấn Nam.
Shadow là một tổ chức sát thủ lớn nhất và hùng mạnh nhất trên thế giới, họ đặt gián điệp trên mỗi một đất nước để giám sát, thu thập tình báo và đảm nhiệm những vụ ám sát chính trị.
Họ ngang nhiên không tuân theo bất kỳ luật pháp của nơi nào và còn được nước Mỹ dung túng muốn làm gì thì làm chỉ cần không làm hại đến nước Mỹ là được.
Cho nên những chuyện nhỏ của Chung gia và Đoàn gia thì làm sao có thể làm khó được họ."
Người nói ra lai lịch đồ sộ của tổ chức thần bí Shadow không phải là Tần Gia Uy mà là Doãn Kỳ, anh đã đi đi lại lại giữa Italy và Mỹ nhiều năm nên truyện của nước Mỹ, Doãn Kỳ nắm rõ trong lòng bàn tay.
Nhật Trung nghe Doãn Kỳ nói vậy, anh bất giác nhíu mày trong vẻ khó hiểu.
"Nói như vậy cũng có nghĩa là tổ chức thần bí Shadow tồn tại không phải vì giành giật thế lực hay địa vị trong hắc đạo, mà thiên mệnh của bọn họ chính là phù trợ nước Mỹ trở thành siêu cường quốc, đứng đầu trên tòan thế giới."
Nghe Nhật Trung nói vậy tất cả mọi người đều trầm mặt ngẫm nghĩ.
Trần Linh Giang suy nghĩ một chút liền lên tiếng.
"Vậy lần trước khi tổ chức thần bí Shadow tập kích One World trade centre, là vì mục đích gì?
Chẳng lẽ có liên quan đến chính trị sao."
"Chắc chắn trong những người có mặt tại hội nghị ngày hôm đó có dã tâm bất chính với nước Mỹ?."
Doãn Kỳ liền lên tiếng, chỉ có giả thiết này mới có thể lý giải được mọi việc.
Tần Gia Uy nghe những lời của thuộc hạ vừa mới nói, khuôn mặt lạnh lùng trở nên lạnh lùng hơn.
"Ừm.............."
Cái ừm lạnh lẽo của anh làm cho mọi người đều buông xuống sự thắc mắc trong lòng mình.
Thì ra anh đã biết trước vụ tập kích đó của tổ chức thần bí Shadow không phải là nhằm vào anh.
"Nói như vậy ai mà đối đầu với Đường Chấn Nam, thì sẽ chết không có chỗ chôn thân."
Sam nhìn vào kính chiếu hậu nói ra suy nghĩ trong lòng mình.
"Phải!
Nên lão đại mới đưa ra một quyết định vô cùng sáng suốt, kết hôn với thiên kim tiểu thư của Đường Gia, thà là người nhà còn hơn là kẻ địch."
Trần Linh Giang buột miệng nói ra những lời không nên nói, không khí trong xe đột nhiên trở nên căng thẳng hẳn lên.
Cô biết mình đã lỡ miệng, cặp mắt e dè lén nhìn Tần Gia Uy.
Nhìn thấy nét mặt của anh đột nhiên tối sầm, đôi mày râm câu thành một đường thẳng, tỏ ra thái độ không hài lòng với lời nói không phân tôn ti của cô.
Trong lòng Trần Linh Giang lo lắng vô cùng, cô không dám nhìn Tần Gia Uy nữa liền chuyển tầm mắt sợ sệt của mình ra ngoài cửa sổ.
Cả đoạn đường về biệt thự Tần gia không ai dám nói thêm lời nào, chỉ sợ kinh động đến nộ khí của lão đại.
Vừa về đến biệt thự trong lòng Tần Gia Uy hiện lên cảm giác nao núng, anh vội vàng bước vào trong bỏ lại đám thuộc hạ ngơ ngát nhìn theo bóng lưng vội vã của anh.
Từ trước tới giờ tứ đại hộ pháp chưa từng thấy Lão Đại vì bất cứ chuyện gì nôn nóng đến như vậy.
Tần Gia Uy với tâm trạng vui vẻ vì trong lòng nghĩ mình sắp gặp mặt của Đường Vịnh Hi.
Vào đến phòng khách Tần Gia Uy đảo
cặp mắt sắc bén của mình chung quanh tìm kiếm người anh muốn gặp.
Cả căn biệt thự rộng lớn này ngoài người giúp việc ra Tần Gia Uy không nhìn thấy Đường Vịnh Hi đâu cả.
"Bác Phúc, thiếu Phu nhân đâu?."
Giọng nói khàn khàn mang theo nộ khí của Tần Gia Uy làm tiểu Linh đứng bên cạnh kinh ngạc trong lòng.
Từ lúc nào thiếu gia lại quan tâm đến ai khác ngoài cô tư ra.
"Dạ thiếu gia, sáng sớm thiếu Phu nhân đã đến Đường Thị."
Bác Phúc cúi đầu trước mặt anh nói với giọng tôn kính, ánh mắt lén lút quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của Tần Gia Uy.
"Hừ.........
Tần Gia Uy mày bị sao vậy, đã nói không quan tâm thì tại sao lại có cảm giác chờ mong."
Tần Gia Uy hừ lạnh một tiếng tự nói với bản thân mình, anh với nét mặt lạnh lùng toàn thân tỏa ra sát khí đi thẳng lên phòng ngủ của mình.
Bỏ lại sau lưng mười mấy người giúp việc trong lòng thấp thỏm không yên.
Tứ đại hộ pháp đứng ngoài cửa nhìn thấy phản ứng của Tần Gia Uy bốn người bất giác nhìn nhau bằng ánh mắt hiếu kỳ.
"Đường Vịnh Hi thật lợi hại, có thể làm ảnh hưởng đến hỉ nộ ái ố của Lão Đại."
Cặp mắt sắc bén của Doãn Kỳ nhìn theo bóng lưng oai nghiêm của Tần Gia Uy nói, trong lòng anh thật khâm phục Đường Vịnh Hi chỉ trong thời gian ngắn như vậy đã thành công khiến một người lạnh lùng như Lão Đại siêu lòng.
Nghe Doãn Kỳ nói vậy trong lòng Trần Linh Giang hiện lên nỗi buồn khó nói.
"Cuối cùng Lão Đại cũng đã động lòng."
Ôm trong lòng sự bực tức Tần Gia Uy đi xâm xâm vào phòng của mình, anh nóng giận đá văng cánh cửa phòng ra.
"Rầm.........."
Bước vào cửa cặp mắt chứa đựng sự nguy hiểm của Tần Gia Uy bất giác dán lên chiếc áo sơ mi màu trắng của anh, bị Đường Vịnh Hi cởi ra ném trên giường.
Anh bước từng bước chậm rãi đến giường lớn, cặp mắt uyên thâm nhìn chăm chăm vào chiếc ái sơ mi.
Hiện tại Tần Gia Uy thật sự không biết trong lòng mình đang suy nghĩ gì.
Anh do dự một chút bàn tay mang găng tay bằng da màu đen đột nhiên vươn tới cầm lên chiếc áo sơ mi thản nhiên đưa đến mũi của mình.
Tần Gia Uy nhắm mắt lại hít vào một hơi thật sâu, mùi hương thoang thoảng của Đường Vịnh Hi còn lưu lại trên áo sơ mi làm tâm trí anh xao xuyến.
Trong lòng Tần Gia Uy hiện lên cảm giác giống như Đường Vịnh Hi đang ở bên cạnh anh, đôi môi mỏng đầy vẻ ngông cuồng bất giác công lên thành một nụ cười sủng nịnh, khi anh nghĩ đến khuôn mặt kiêu sa đầy vẻ tự tin của Đường Vịnh Hi.
Đột nhiên anh mở toang cặp mắt thâm sâu của mình, nét mặt dịu dàng của vừa rồi được thay thế bởi khuôn mặt chứa đựng muôn trùng sát khí.
Suy nghĩ này chợt làm Tần Gia Uy rùng mình trong sự kinh hãi, từ lúc nào Đường Vịnh Hi lại có thể ảnh hưởng đến tâm trí của anh.
Tần Gia Uy không thể nào để Đường Vịnh Hi tiếp tục làm tâm trí anh xao động, anh lập tức gạt bỏ cái suy nghĩ điên cuồng này.
Tần Gia Uy đem cái áo sơ mi máng vào trong tủ quần áo của mình.
Nhưng không biết vì sao anh lại căn dặn Bác Phúc không cho phép ai động đến nó.
Mấy ngày liên tiếp Đường Vịnh Hi đều tránh mặt của Tần Gia Uy, sáng sớm cô rời khỏi Tần Gia lúc Tần Gia Uy còn chưa dậy, tối đợi đến lúc anh ngủ rồi cô mới về.
Khi trở về biệt thự Tần gia, Đường Vịnh Hi viện cớ bận công việc của tập đoàn Đường Thị nên luôn ở trong thư phòng làm việc.
Tần Gia Uy vô cùng phẫn nộ với thái độ xem trời bằng vung của Đường Vịnh Hi, anh cố kiềm nén cơn thịnh nộ trong lòng mình.
Hôm nay Tần Gia Uy vừa cùng với Akio Kojima thủ lĩnh của bang Drangon, một trong những băng đảng xã hội đen đứng đầu trong thế giới ngầm tại Nhật Bản dùng buổi trưa xong.
Hắn vừa nhận được tin đám người của Kumamoto đã âm thầm bắt tay với Đoàn Vũ Sơn muốn trừ khử Tần Gia Uy.
Khi Tần Gia Uy chết đi Đoàn Vũ Sơn sẽ là người đứng đầu trong giới mafia.
Đổi lại với sự hổ trợ của Kumamoto, hắn sẽ đưa toàn quyền kinh doanh sòng bạc và dịch vụ gái mại dâm trong khu vực Châu Âu cho Kumamoto cai quản.