Sáng ngày hôm sau Đường Vịnh Hi bị ánh sáng bang mai ngòai cửa sổ rội thẳng vào khuôn mặt kiều diễm không son phấn vẫn thóat lên vẻ đẹp kiêu sa của Đường Vịnh Hi làm cô tỉnh giấc.
Khi cô nhìn lên đồng hồ treo trên tường đã là 8.30 sáng, cặp mắt trong sáng lập tức mở thật to nhìn chung quanh căn phòng.
Đường Vịnh Hi kinh ngạc trong lòng.
"Sao không phải là phòng tắm?"
Đường Vịnh Hi không hiểu vì sao bây giờ cô lại nằm ngủ trên giường lớn trong phòng.
Cô ngồi bật dậy theo phản ứng tự nhiên cô liền vén chăn lên nhìn xuống hạ thận của mình.
Nhìn thấy mình không hề có dấu hiệu khác thường hay dấu ấn do cuộc ái ân để lại, Đường Vịnh Hi mới buông xuống nỗi lo lắng trong lòng mình, đêm hôm qua cô và Tần Gia Uy không hề xảy ra quan hệ nam nữ.
Suy nghĩ một chút Đường Vịnh Hi mới chợt nhớ ra, cô cúi đầu trong vẻ kinh ngạc nhìn lại mình, lúc này trên người cô chỉ mặc duy nhất cái áo sơ mi màu trắng của Tần Gia Uy.
Đường Vịnh Hi sững sờ trong giây lát, cô còn nhớ trước khi thiếp đi cô đang ngâm mình trong bồn nước ấm, trên người chỉ mặc duy nhất bộ nội y màu đen.
Đường Vịnh Hi dùng cặp mắt băn khoăn nhìn khắp nơi tìm kiếm Tần Gia Uy, cả căn phòng thật yên tĩnh không thấy bóng dáng của anh đâu, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Quyển Ni vào đây."
Đường Vịnh Hi biết Quyển Ni đang đứng ngoài cửa chờ mệnh lệnh của cô.
Quyển Ni lập tức mở cửa buớc vào, cô nhìn chung quanh không thấy ai liền cung kính nhìn Đường Vịnh Hi nói.
"Chủ nhân, ngài gọi thuộc hạ có chuyện gì?."
Đường Vịnh Hi ngồi thẳng người dậy, cô dựa lưng vào đầu giường bàn tay trắng nõn bất giác kéo cái chăn mỏng lên thật cao để che đi áo sơ mi màu trắng của Tần Gia Uy.
Cô không muốn Quyển Ni nhìn thấy rồi suy nghĩ lung tung.
Cho dù Đường Vịnh Hi đã cố tình kéo che giấu, nhưng những cử chỉ nhỏ này làm sao có thể thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Quyển Ni, một người đã được huấn luyện một cách nghiêm ngặt.
Trong lòng Quyển Ni hiện lên tia nghi ngờ.
"Chẳng lẽ chủ nhân và Tần Gia Uy đã xảy ra quan hệ?."
"Quyển Ni, ngươi lấy lọ tinh dầu trong phòng tắm đi hoá nghiệm, xem trong đó chứa đựng thành phần gì?."
Đường Vịnh Hi nhìn Quyển Ni nghiêm túc nói, với tính cảnh giác nhạy bén của cô không thể nào dễ dàng gì mà thiếp đi như vậy.
Mọi việc xảy ra đêm hôm qua thật mơ hồ, Đường Vịnh Hi tin chắc có người đã giở trò trong lọ tinh dầu kia.
Lời nói của Đường Vịnh Hi chợt cắt ngang dòng suy nghĩ vu vơ của Quyển Ni.
"Dạ, chủ nhân."
Quyển Ni cúi đầu thận trọng nói, ánh mắt len lén quan sát sắc mặt của Đường Vịnh Hi.
Lúc không có người ngoài bên cạnh nét mặt xinh đẹp mang theo tia tinh nghịch của Đường Vịnh Hi không còn nữa, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc trầm tĩnh kiềm theo sự quả quyết.
"Ở đây không còn việc của ngươi, hãy trở về tổng bộ.
Ta có nhiệm vụ mới giao cho ngươi."
Đường Vịnh Hi sợ nếu Quyển Ni còn ở lại Tần Gia, sớm muộn gì Tần Gia Uy cũng sẽ nghi ngờ.
Vả lại chuyện cô cần Quyển Ni làm quan trọng hơn.
"Nhưng chủ nhân, làm như vậy sẽ rất nguy hiểm."
Quyển Ni lo lắng trong lòng cô sợ Đường Vịnh Hi sẽ gặp chuyện bất trắc.
Ở bên cạnh một người nguy hiểm như Tần Gia Uy, cũng giống như ở bên cạnh một con sói hung hăng luôn phải đề cao cảnh giác, không biết lúc nào sẽ bị nó công kích.
"Ngươi yên tâm ta đã quan sát Tần Gia Uy, anh ấy sẽ không làm hại đến ta.
Vả lại với năng lực của ta, ngươi nghĩ còn ai có thể làm hại đến ta sao?."
Đường Vịnh Hi nhướng mày nhìn thẳng vào khuôn mặt lo âu của Quyển Ni nói.
"Nhưng mà..."
Cho dù Đường Vịnh Hi đã nói vậy nhưng không biết vì sao, trong lòng cô không an tâm để chủ nhân ở lại một mình.
Nhìn thấy Quyển Ni vẫn còn do dự Đường Vịnh Hi liền trầm mặt nói với giọng lạnh lùng.
"Quyển Ni!
Đây là mệnh lệnh!
Ta bắt được tin bên Hy Lạp có người muốn làm loạn, ngươi hãy điều tra bọn họ cho ta."
Quyển Ni biết một khi chủ nhân đã quyết định điều gì, dù cô có nói gì đi chăng nữa cũng vô dụng.
Quyển Ni đành thu dọn đồ lập tức rời khỏi Tần Gia.
Sau khi chuyện quan trọng đã xử lý xong, Đường Vịnh Hi mới chợt nhớ đến việc của đêm qua, trong lòng cô hiện lên nhiều nỗi nghi ngờ.
"Nếu Tần Gia Uy không có ở đây, vậy ai đã thay y phục cho cô?."
"Người đâu."
Bác Phúc và Tiểu Linh cô giúp việc đang ở dưới lầu, nghe cô gọi liền chạy lên tầng hai, Bác Phúc lịch sự mở cửa bước vào.
"Thiếu Phu nhân, chào buổi sáng."
Bác Phúc và tiểu Linh đồng thanh lên tiếng, họ khom người chào Đường Vịnh Hi.
"Tần Gia Uy đâu?."
Đường Vịnh Hi không kiên nể gì gọi thẳng tên lẫn họ của Tần Gia Uy.
Trong lòng cô đang tức giận, cô hoài nghi Tần Gia Uy đã giở trò trong lọ tinh dầu kia.
Tiểu Linh nhìn Bác Phúc bằng ánh mắt khó tin.
Tại sao Thiếu Phu Nhân lại hiên ngang gọi tên của thiếu gia, từ trước tới giờ không một ai dám gọi thẳng tên của anh.
"Thiếu Phu Nhân, Thiếu gia đã ra ngoài vào khuya đêm hôm qua."
Bác Phúc cung kính trả lời, nghe Bác Phúc nói vậy trong lòng Đường Vịnh Hi hiện lên nhiều thắc mắc.
"Vậy ai đã thay y phục cho tôi?."
"Thưa Thiếu Phu nhân, là tiểu Linh đã thay y phục cho người."
Tiểu Linh đứng bên cạnh gật đầu theo lời nói của Bác Phúc.
"Hôm qua trước khi cậu chủ đi ra ngoài, cậu ấy đã căn dặn em phải hầu hạ Thiếu Phu Nhân.
Khi em vào trong phòng tắm đã nhìn thấy Thiếu Phu Nhân ngủ thiếp đi.
Em không dám làm kinh động đến người nên đã gọi tiểu Thu đến giúp một tay, bọn em nhẹ nhàng đỡ Thiếu Phu Nhân lên giường và thay y phục cho người."
Tiểu Linh cung kính giải thích với Đường Vịnh Hi, sáng hôm nay trước khi Tần Gia Uy ra khỏi cửa anh đã căn dặn Bác Phúc và tiểu Linh phải nói như vậy, anh không muốn cô biết anh quan tâm đến cô cũng không muốn cô vì chuyện hôm qua mà xấu hổ.
Đường Vịnh Hi nghe tiểu Linh nói vậy trong lòng mới an tâm.
"Cũng may người thay y phục cho cô không phải là Tần Gia Uy, bằng không anh nhất định sẽ nhìn thấy những gì không nên thấy."
Đường Vịnh Hi không chỉ suy nghĩ đến việc Tần Gia Uy sẽ nhìn thấy thân thể trần truồng của cô, cái quan trọng nhất chính là mặt dây chuyền được đeo trên cổ cô.
Cô không muốn Tần Gia Uy nhìn thấy rồi sinh ra nghi ngờ.
Đường Vịnh Hi đi vào trong phòng tắm, cô lấy điện thoại trong túi sách ra gọi cho Chung Tử Hồng.
"Hello!."
Giọng nói trong trẻo của Chung Tử Hồng vang lên từ trong điện thoại.
"Là em, trong vòng 45 phút chị hãy chuẩn bị y phục và đồ dùng hàng ngày của em, cho người mang đến Tần Gia ngay."
Nói xong Đường Vịnh Hi lập tức cúp máy, 30 phút sau một chiếc xe chở hàng đậu trước cổng biệt thự Tần Gia.
Chung Tử Hồng từ trên chiếc xe BMW bước xuống, dáng người ẻo lả với nét mặt dịu dàng.
Cô ngước khuôn mặt xinh đẹp của mình lên dùng ánh mắt thăm dò nhìn thẳng vào ngôi biệt thự đồ sộ trước mặt.
Ánh mắt không thể che giấu được sự kinh ngạc khi cô nhìn thấy sự lộng lẫy của nơi này.
Chung Tử Hồng nghiến răng ken két trong sự phẫn nộ ánh mắt thâm độc nhìn thẳng vào Tần Gia, trong lòng cô thầm nghĩ phải chăng người Tần Gia Uy cưới chính là cô không phải Đường Vịnh Hi.
Chung Tử Hồng vừa hâm mộ vừa đố kỵ với Đường Vịnh Hi, cô biết Tần Gia Uy giàu nhưng không ngờ anh lại giàu đến như vậy.
Nhìn vào khung cảnh và sự phòng thủ trước mắt, gia sản của Tần Gia Uy còn hơn Đường Gia cấp trăm lần.
Càng nghĩ trong lòng Chung Tử Hồng càng thêm ganh tị với Đường Vịnh Hi.
Chung Tử Hồng là một cô gái với dã tâm khó lường, tuy cô được cậu ruột là Đường Chấn Nam yêu thương xem như con gái trong gia đình, nhưng Chung Tử Hồng vẫn chưa thỏa mãn.
Không biết vì sao từ nhỏ đến lớn Chung Tử Hồng đều ghen ghét với Đường Vịnh Hi, cho dù Đường Vịnh Hi có đối xử tốt với cô đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể chạm vào trái tim của cô.
Chung Tử Hồng ghét Đường Vịnh Hi sao lại may mắn đến như vậy, được một người ba hết mực yêu thương và nuông chiều cô.
Trong khi đó ba của Chung Tử Hồng
đã vì người phụ nữ khác mà bỏ mặc mẹ con cô.
Chung Tử Hồng ghét sắc đẹp trầm ngư lạc nhạn của Đường Vịnh Hi, nhưng đó không phải cái mà cô ghét nhất ở Đường Vịnh Hi, vì trong lòng cô luôn tin tưởng sắc đẹp của mình không thua gì với Đường Vịnh Hi.
Cái mà cô ghét nhất ở Đường Vịnh Hi chính là vì sao Đường Vịnh Hi đi đến đâu cũng luôn tỏa sáng và là tâm điểm của tất cả mọi người.
Tuy trong lòng Chung Tử Hồng ghét cay ghét đắng Đường Vịnh Hi nhưng ngoài mặt vẫn luôn tỏ ra thái độ nịnh nọt ân cần, chờ thời cơ để chiếm hết những gì thuộc về Đường Vịnh Hi.
Trong đó đều cô muốn nhất chính là Tần Gia Uy, từ lần đầu tiên cô gặp mặt Tần Gia Uy tại tiệc sinh nhật của Đường Chấn Nam, Chung Tử Hồng đã tự nói với lòng rằng.
"Tần Gia Uy anh nhất định phải thuộc về cô."
Chung Tử Hồng vì vậy nên cố gắng nhịn nhục tìm cơ hội từ từ tiếp cận với Tần Gia Uy.
Nếu chỉ nhìn vào dung mạo bề ngoài của Chung Tử Hồng không ai có thể ngờ được một cô gái với khuôn mặt dịu dàng yếu đuối luôn tỏ ra khép nép trước mặt người khác, lại là một người khẩu phật tâm xà lòng dạ độc ác hơn cả rắn hổ mang.
Sau khi thuộc hạ của Tần Gia Uy xác nhận được thân phận của bọn họ, cánh cổng lớn của Tần Gia mới được mở ra.
Xe hàng vừa dừng lại trước cửa biệt thự, hai mươi mấy người giúp việc lập tức bước tới giúp một tay chuyển đồ vào trong.
"Chào bác, cháu là Tử Hồng.
Chị Họ của Vịnh Hi."
Chung Tử Hồng nhìn Bác Phúc nở một nụ cười rạng rỡ nói.
Cô nhìn một cái là biết ngay ở Tần Gia ngòai Tần Gia Uy và Tần Gia Vỹ ra
Bác Phúc chính là người có quyền nhất, nên cô muốn thiết lập quan hệ tốt với ông để sau này tiện việc tiếp cận với Tần Gia Uy.
Bác Phúc là một người nghiêm túc điềm đạm nói năng thận trọng, khi ông nhìn vào khuôn mặt tươi cười của Chung Tử Hồng không biết vì sao ông lại không có thiện cảm với cô.
Ông lắc đầu thở dài trong sự tiếc nuối trong lòng thầm nghĩ.
"Là chị em họ, sao hai người lại khác nhau như vậy."
Chung Tử Hồng luôn dùng nụ cười ngọt ngào và thái độ lễ phép để che giấu tính mưu mộ giảo hoạt của mình, nhưng khi Bác Phúc nhìn vào ánh mắt của Chung Tử Hồng ông có thể nhìn thấy sự thậm độc vô tình mà cô đã dầy công che giấu.
Trong lòng ông thầm nghĩ cô gái này không đơn giản, ông phải đề cao cảnh giác đến cô ta.
Ngược lại với Chung Tử Hồng,
Đường Vịnh Hi thì ít khi cười thái độ cũng lạnh lùng hơn, nhưng ông có thể nhìn thấy sự ngay thẳng chính trực tỏa ra từ trên người cô.
"Xin lỗi Chung tiểu thư, Thiếu gia đã có dặn ngoài Thiếu Phu Nhân ra không ai được phép vào phòng của cậu ấy.
Chung tiểu thư chịu khó ở đây chờ một chút, Thiếu Phu Nhân sẽ xuống ngay."
Bác Phúc lịch sự nói, ông viện cớ không cho Chung Tử Hồng lên tầng hai.
Chung Tử Hồng nghe ông nói vậy trong lòng không được vui nhưng ngoài mặt vẫn tươi cười lịch sự ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách chờ Đường Vịnh Hi.
10 phút sau Đường Vịnh Hi với bộ đồ công sở sang trọng từ trên lầu bước xuống, làm cho tất cả mọi người trong biệt thự đều kinh ngạc.
Một Đường Vịnh Hi với nét mặt chín chắn kiêu ngạo, sang trọng cùng với vẻ kiêu sa làm cho mọi người đều ngỡ ngàng trong giây lát, họ không ngờ thiên kim tiểu thư của Đường Gia lại có thể trở thành một nữ cường nhân, không như họ nghĩ là một con chim quý ở trong lầu son gác tía.
Khuôn mặt của Chung Tử Hồng liền trầm xuống bàn tay đang cầm túi sách bất giác siết chặt hơn, ánh mắt hiện lên tia bức xúc, khi cô nhìn thấy tất cả mọi người của Tần Gia đều nhìn Đường Vịnh Hi bằng ánh mắt kính trọng.
Ăn sáng xong Bác Phúc cho tài xế lái xe đưa Đường Vịnh Hi về Đường Thị, còn Chung Tử Hồng thì ở lại thu sếp quần áo và đồ dùng của Đường Vịnh Hi rồi mới rời đi.
Trước khi đi Bác Phúc đã căn dặn tài xế rất kỹ, phải ở bên cạnh bảo vệ cho Đường Vịnh Hi.
Tuy Tần Gia Uy không kêu họ làm như vậy, nhưng ông đã theo bên cạnh anh nhiều năm.
Đường Vịnh Hi là người phụ nữ đầu tiên được Tần Gia Uy quan tâm và để ý đến, ông biết chính bản thân của Tần Gia Uy cũng không biết về điều đó.