Đường Vịnh Hi ngồi trầm mặt trên giường nhìn theo bóng lưng ngang tàng nhưng lại mang theo phần ngạo mạn xem trời bằng vung của anh.
Trong lòng Đường Vịnh Hi tức giận không có chỗ để giải tỏa nên đành trút lên những cánh hoa hồng bên cạnh.
"Cô là ai chứ?
Lại phải tỏ ra khép nép như thế này trước mặt anh.
Nếu không phải vì thân phận ông trùm mafia và vì Tần Gia hiện tại là nhà sản xuất vũ khí hùng mạnh nhất trên thế giới thì anh đừng có mơ cô sẽ hạ mình với anh."
Đường Vịnh Hi quơ tay một cái mấy trăm cánh hồng xin đẹp bị cô làm văng ra tứ tung rơi thê thảm xuống mặt đất.
Vài phút sau tiếng nước chảy vang ra từ trong phòng tắm làm Đường Vịnh Hi đỏ bừng cả mặt.
Trái tim cô đập thình thịch khuôn mặt ửng hồng, cô đang bối rối không biết sau khi tắm xong Tần Gia Uy sẽ làm gì.
Dù sao hôm nay cũng là đêm tân hôn của hai người, Đường Vịnh Hi ngồi nép mình sát vào một góc giường lớn tay cô bất giác siết chặt cái chăn vì hồi hộp.
Hiện tại chưa phải là lúc để lộ thân phận của mình nên Đường Vịnh Hi không thể có hành động phản kháng trắng trợn, cô phải nhịn nhục bằng không sẽ hỏng đại sự.
Đột nhiên cánh cửa phòng tắm được mở ra, Tần Gia Uy mặc trên người bộ đồ ngủ chỉnh tề bước ta ngoài, mái tóc ướt đẫm làm khuôn mặt lạnh lùng của anh càng tăng thêm sự hấp dẫn vô hình.
Tần Gia Uy nhìn thấy cử chỉ phòng thủ của Đường Vịnh Hi trong lòng anh cười khinh thường.
Một cô gái dễ dãi phóng khoáng muốn hôn ai thì hôn, ở trước mặt anh còn bày ra cái bộ mặt sợ sệt này.
Tần Gia Uy không nói gì anh vén chăn nằm xuống một bên giường, đột nhiên Đường Vịnh Hi dùng chân đạp mạnh một cái.
"Rầm......."
Tần Gia Uy bất ngờ với hành động này của cô.
Anh đã bị cô đạp văng xuống giường.
Nét mặt tối xầm cùng với ánh mắt ma quỷ phát ra tia lửa của Tần Gia Uy, làm Đường Vịnh Hi hoảng hốt trong lòng.
Đây là lần đầu tiên Đường Vịnh Hi nhìn thấy một người với nét mặt kinh hòang hơi thở nguy hiểm cùng với ánh mắt hiện lên tà khí giống như anh bây giờ.
Đường Vịnh Hi bị ánh mắt ăn tươi nuốt sống người khác của anh làm cô hoảng loạn, cô muốn nói gì nhưng lời nói không thể nào thốt ra được.
"Tôi.....tôi......anh....anh..."
Trong lòng Đường Vịnh Hi thầm nghĩ, thường ngày ở trước mặt thuộc hạ, cô là một người anh minh sáng suốt không sợ trời không sợ đất.
Nhưng không biết vì sao chỉ khi ở trước mặt của Tần Gia Uy cô lại trở nên vô dụng như thế này.
Cho dù cô đã tính tóan trước mọi việc, nhưng cũng có lúc ở trước mặt anh cô trở nên lúng túng vô cùng.
Tần Gia Uy bị nét mặt bối rối cùng với ánh mắt hoang mang của cô làm anh chợt bình tĩnh lại, anh nghiến răng nói với giọng phẫn nộ.
"Em...đang..làm..cái..gì..vậy?."
Tần Gia Uy nói chậm rãi từng chữ một, anh không thể nào chịu nổi cái tính tiểu thư của cô.
Cô là người đầu tiên dám có hành động hỗn láo như vậy, nhưng không biết vì sao tuy trong lòng phẫn nộ nhưng Tần Gia Uy lại không hề có cảm giác chán ghét.
"Anh.....anh không được ngủ ở đây."
Đường Vịnh Hi nhìn anh nói những lời trong lòng mình, cô không muốn cùng anh làm chuyện giường chiếu.
Lúc này Tần Gia Uy mới hiểu trong lòng của Đường Vịnh Hi đang lo lắng điều gì.
"Em là vợ của tôi, nếu tôi không ngủ ở đây thì làm sao em có thể thực hiện nghĩa vụ của một người vợ?."
Tần Gia Uy cố tình trêu đùa cô, thật ra thì anh không có chút hứng thú làm chuyện đó với cô.
Nghe Tần Gia Uy nói vậy trong lòng Đường Vịnh Hi càng bối rối hơn.
Tần Gia Uy nói không sai, hiện tại cô là vợ hợp pháp của anh.
Nhưng cô không yêu anh, cô muốn Tần Gia Uy yêu cô nhưng lại không muốn có quan hệ với anh.
"Tần Gia Uy, chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, tôi không cho phép anh đụng vào người tôi."
Đường Vịnh Hi siết chặt bàn tay của mình cô lấy hết can đảm để nói ra những lời này, cô sợ Tần Gia Uy sẽ nổi trận lôi đình, tới chừng đó cô không dằn được bộc lộ ra thân phận của mình.
"Ha ha ha......
Cho phép......
Đường Vịnh Hi em quá xem trọng bản thân mình.
Cho dù em có cho phép, tôi cũng không muốn đụng đến em."
Tần Gia Uy nói một cách kiêu kỳ, anh đứng lên vén chăn nằm lại trên giường.
Tần Gia Uy nằm thẳng thớp nhắm mắt lại, chỉ sau vài giây tiếng hít thở đều đều của anh làm Đường Vịnh Hi nghi ngờ trong lòng.
Đường Vịnh Hi là người đầu tiên có thể khiến Tần Gia Uy buông xuống bức tường phòng thủ.
"Vậy là ngủ rồi sao?."
Đường Vịnh Hi lắc đầu khó hiểu, thật ra Tần Gia Uy là người như thế nào, tại sao lại kiêu ngạo đến như vậy?.
Đường Vịnh Hi ngồi nhìn anh không chớp mắt, cô quan sát khuôn mặt ngông cuồng tự đại của anh.
Cô phải công nhận Tần Gia Uy sở hữu khuôn mặt yêu nghiệt, từng đường nét trên khuôn mặt anh xem như là hoàn hảo.
Sau một lúc Đường Vịnh Hi xác thực Tần Gia Uy đã ngủ say, cô mới bước xuống giường đi vào phòng tắm.
Đường Vịnh Hi tìm khắp nơi nhưng không thấy quần áo của mình, lúc này cô mới nhớ ra vì cả tháng nay bận rộn trong công việc, nên không có thời gian cho người chuẩn bị quần áo và đồ dùng hàng ngày chuyển đến Tần Gia.
Đường Vịnh Hi lấy đại một cái áo sơ mi trắng của Tần Gia Uy bước vào trong phòng tắm, cô khom người vươn tay mở vòi nước trong bồn lên.
Đường Vịnh Hi nhìn thấy một lọ tinh dầu hoa mẫu đơn đặt trên thành bồn tắm nên thuận tay lấy đổ một ít vào trong nước, cô không dùng nhiều vì sợ mùi hương nồng nặc của nó sẽ khiến cô khó chịu.
Đường Vịnh Hi vươn tay về phía sau kéo nhẹ dây kéo xuống, váy cưới màu trắng tinh khiết lập tức rơi xuống thân thể khiêu gợi của cô.
Đường Vịnh Hi trên người chỉ còn duy nhất bộ nội y màu đen huyền bí, cô với đôi chân trần nhẹ nhàng đạp lên váy cưới bước vào trong bồn tắm.
Đường Vịnh Hi ngâm mình trong bồn nước ấm thật thoải mái cùng với mùi hương thoang thoảng của tinh dầu làm tinh thần của cô cảm giác dễ chịu hơn.
Ngâm một chút Đường Vịnh Hi cảm thấy mệt mỏi, ngả đầu về phiá sau cặp mắt không thể kiềm chế được từ từ khép lại chìm vào trong giấc ngủ.
Đang trong giấc ngủ Tần Gia Uy đã bị tiếng nước chảy làm cho tỉnh giấc, anh tò mò đi vào phòng tắm xem.
Đập vào mắt Tần Gia Uy là một cảnh tượng khắc sâu trong tâm trí của anh.
Đường Vịnh Hi với mái tóc dài xoã xuống, khuôn mặt xinh đẹp không tỳ vết làn da trắng sữa mịn màng, vì hơi thở đều đều của cô làm cho mặt dây chuyền cùng với cặp ngực căn tròn đuợc bao bọc bởi nội y màu đen lúc ẩn lúc hiện dưới mặt nước.
Vì hơi nước bóc lên nên cả căn phòng lúc này đã bao trùm bở một làng khói mỏng, cảnh tượng mơ hồ dụ hoặc này làm toàn thân Tần Gia Uy cảm giác kích thích.
Tần Gia Uy bất giác nuốt nước bọt, yết hầu không tự chủ chuyển động lên xuống không ngừng, trái tim đập rộn rịch vì sự quyến rũ chết người này của Đường Vịnh Hi.
Tiếng nước chảy tong tỏng từ trong bồn tắm trào ra mặt đất làm Tần Gia Uy chợt bình tĩnh lại, Đường Vịnh Hi đã quên tắt vòi nước khi cô ngủ thiếp đi.
Nhìn thấy vậy Tần Gia Uy bước nhẹ nhàng về phía cô, bàn chân trần vô tình dẫm lên chiếc váy cưới màu trắng đang nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo.
Tần Gia Uy chuyển tầm mắt của mình nhìn vào váy cưới dưới chân anh, lúc này anh mới chợt nhớ ra hôm nay là ngày cưới của anh và Đường Vịnh Hi.
Đôi môi mỏng đầy vẻ ngạo mạn chợt nhếch lên thành một nụ cười nhẹ, anh với tâm trạng vui vẻ bước tới gần bồn tắm với tay tắt vòi nước.
Vì hành động này của anh nên khuôn mặt của hai người gần nhau trong gang tấc.
Đường Vịnh Hi với khuôn mặt ửng hồng, đôi môi đầy đặn hồng hào càng tỏa ra sự cám dỗ làm toàn thân Tần Gia Uy nóng ran lên.
Khuôn mặt anh bất giác tiến tới gần cô, chỉ còn 1cm nữa đôi môi mỏng của Tần Gia Uy sẽ chạm vào đôi môi gợi cảm của Đường Vịnh Hi.
Trong lúc này bàn tay đang đặt trên thành bồn tắm đột nhiên bị trợt xuống làm Tần Gia Uy giật mình, anh kinh ngạc không hiểu vì sao mình lại có hành động như vậy, hiện tại trong lòng anh hiện lên cảm giác mà từ trước tới giờ Tần Gia Uy chưa từng có qua, đó chính là cảm giác khao khát muốn chiếm cô làm của riêng.
Tần Gia Uy nhìn Đường Vịnh Hi không chớp mắt, đột nhiên ánh mắt nguy hiểm của anh nhìn chăm chăm trước ngực cô.
Ánh mắt Tần Gia Uy không chú ý đến cặp ngực trắng nõn của Đường Vịnh Hi, cái khơi dậy sự hứng thú trong lòng anh chính mặt dây chuyền trước ngực cô.
Đôi môi tà mị bất giác công lên thành một nụ cười nguy hiểm.
Sau một lúc Tần Gia Uy mới dời tầm mắt của mình vào khuôn mặt tuyệt mỹ của Đường Vịnh Hi, bậy giờ trên khuôn mặt kiều diễm của cô đã không còn vẻ đanh đá ương ngạnh nữa mà thay vào đó là nét mặt ôn hoà đáng yêu, nhìn thấy cô chìm đắm trong giấc ngủ say, ánh mắt anh bất giác hiện lên tia trìu mến.
"Chắc em rất mệt."
Giọng nói trầm khàn của Tần Gia Uy vang lên, anh khom người bế Đường Vịnh Hi lên tay anh thản nhiên cầm lấy cái khăn tắm màu trắng, nhẹ nhàng phủ lên thân thể ướt đẫm chỉ được che bởi nội y màu đen.
Tần Gia Uy bế cô lên giường, tay anh cẩn thận cởi bỏ nội y màu đen quyến rũ của cô, hiện ra trước mắt anh là thân thể trần truồng của Đường Vịnh Hi.
"Sớm muộn gì em cũng thuộc về tôi."
Tần Gia Uy thốt lên những lời bá đạo, hiện tại trong lòng anh không hề có sự ham muốn của tình dục, cái anh muốn chính là trái tim của Đường Vịnh Hi, anh phải khiến cô ngoan ngoãn thuần phục anh.
Tần Gia Uy không phải là loại người thừa nước đục thả câu, anh cầm chiếc áo sơ mi màu trắng của mình mặc vào cho cô.
Sau khi tỉ mỉ đắp chăn cho Đường Vịnh Hi, Tần Gia Uy mới an tâm rời khỏi đi vào thư phòng của mình.
Tần Gia Uy nghiêm trang ngồi trên ghế sofa ngay chính giữa phòng, anh tao nhã lắc lắc ly rượu đỏ trong tay, cặp mắt thâm độc nhìn thẳng vào chất lỏng màu đỏ sẫm đang lượn lờ bên trong ly thủy tinh.
"Chủ nhân, đám người ám sát chúng ta ngày hôm qua chính là người của Phương gia.
Thuộc hạ đã cho người sang bằng địa bàn của bọn họ.
Giết chết Phương Hồng, thủ lĩnh của bọn họ."
Nhật Trung cung kính báo cáo với Tần Gia Uy, nghe xong lời nói của Nhật Trung, sắc mặt của Tần Gia Uy vẫn không đổi sắc, ánh mắt nguy hiểm càng hiện lên sát khí.
Tần Gia Uy nộ khí xong thiên, anh giận dữ ném mạnh ly rượu trên tay vào bức tường phía trước, mảnh vụn thủy tinh cùng với chất lỏng màu đỏ văng khắp nơi trên sàn nhà.
Tần Gia Uy anh không phải là lọai người dễ dàng bị người khác áp bức, chỉ cần đụng đến anh một thì anh sẽ trải lại gấp trăm lần.
Tứ đại hộ pháp không hề kinh ngạc vì hành động này của Tần Gia Uy, họ biết tính khí của Lão Đại không phải tầm thường.
"Chúng ta vừa mới bước chân đến nước Mỹ đã có người 'vuốt râu hùm trên miệng cọp' không xem Tần Gia chúng ta ra gì."
Tần Gia Vỹ ngồi bên cạnh nghĩ đến việc của ngày hôm qua liền nóng giận lên tiếng, anh không tin một băng đảng vô danh tiểu tốt lại dám có hành động lớn mật này nếu không có một thế lực mạnh ngấm ngầm ở phía sau chống lưng.
"Doãn Kỳ, chú hãy điều tra Chung gia. Theo tôi được biết dạo gần đây Chung Hiểu Phong thường xuyên âm thầm qua lại với Phương gia."
Giọng nói âm lãnh của Tần Gia Uy làm cho Doãn Kỳ, Sam, Nhật Trung và Trần Linh Giang khâm phục trong lòng, đúng thật không hổ danh là lão đại, tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của anh.
"Lão đại, ngài có hẹn với Đường Tổng thống vào 9 giờ sáng ngày mai tại nhà trắng."
Trần Linh Giang nói với giọng tôn kính, cô biết ngày mai là một ngày rất quan trọng.
Sau khi phân phối xong nhiệm vụ cho thuộc hạ, tất cả mọi người lần luợt rời khỏi thư phòng.
"Nhật Trung ."
Nhật Trung vừa đi đến cửa liền bị Tần Gia Uy gọi lại, anh quay người nhìn Tần Gia Uy cung kính nói.
"Dạ, Lão Đại."
"Cậu hãy điều tra nó cho tôi."
Tần Gia Uy thản nhiên quăng một tờ giấy đến cho Nhật Trung, Nhật Trung vươn ta cầm lấy nó.
Ánh mắt nghi ngờ nhìn vào bức họa hình một cái mặt dây chuyền do tự tay Tần Gia Uy vẽ ra, trong lòng anh thầm nghĩ.
"Không biết mặt dây chuyền này có gì đặc biệt lại khiến Lão Đại
quan tâm đến."
Trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng Lão Đại đã ra lệnh thì bất cứ chuyện gì anh cũng phải tuân theo.
"Dạ, thuộc hạ đi ngay."
Nói xong Nhật Trung xoay người rời khỏi thư phòng.
Trong căn phòng bây giờ chỉ còn lại mỗi một mình Tần Gia Uy và Tần Gia Vỹ.
Tần Gia Uy ngồi thoải mái dựa đầu lên thành ghế sofa nhắm mắt lại định thần.
Đêm qua vì Đường Vịnh Hi náo loạn cả đêm nên anh chỉ chợp mắt được một chút.
Vừa nghĩ đến Đường Vịnh Hi, Tần Gia Uy bất giác lắc đầu, đôi môi mỏng đầu vẻ ngông cuồng chợt nhếch lên thành một nụ cười tà mị.
"Thật không ngờ Tần Gia Uy anh, cũng có ngày bị phụ nữ đạp văng xuống giường."
Tần Gia Vỹ ngồi bên cạnh tay cầm ly rượu đỏ đưa đến môi nhâm nhi một chút, nhìn thấy biểu cảm khác thường trên khuôn mặt của Tần Gia Uy anh nhướng mày cười trong vẻ đắc ý.
Tần Gia Vỹ biết với tính tình lạnh như băng của Tần Gia Uy, anh tuyệt đối sẽ không đụng đến Đường Vịnh Hi.
"Không uổng công anh đã vì anh hai nên chuẩn bị một món quà hậu."
Tần Gia Vỹ thầm nghĩ chắc chắn vì tác dụng của thuốc kích dục trong lọ tinh dầu nên Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi đã xảy ra quan hệ, nhưng anh thật không ngờ Đường Vịnh Hi chỉ dùng một ít không đủ liều lượng nên đã không có tác dụng gì.