MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ của Trùm CuốiChương 10: Vợ của Trùm Cuối

Vợ của Trùm Cuối

Chương 10: Vợ của Trùm Cuối

2,297 từ · ~12 phút đọc

Quyển Ni nhìn thấy Trần Linh Giang có hành động vô lể với Đường Vịnh Hi, cô vươn tay định ngăn Trần Linh Giang lại không cho phép cô đụng vào người của chủ nhân.

Hành động của Quyển Ni đã bị ánh mắt sắc bén của Đường Vịnh Hi làm khựng lại.

Quyển Ni đành lặng lẽ lui mình đứng sang một bên, âm thầm quan sát tình hình.

Đường Vịnh Hi thật bức xúc với hạnh động lạnh nhạt vừa rồi của Tần Gia Uy, trong lòng cô đang phẫn nộ nên những gì có liên quan đến anh đều làm cô cảm thấy chướng mắt, luôn cả thuộc hạ của anh.

"Chuyện của tôi không liên quan gì đến cô."

Đường Vịnh Hi quát lên, cô bực bội hắt tay của Trần Linh Giang ra, không để Trần Linh Giang đụng vào người cô.

"Phu nhân, cô đừng làm khó thuộc hạ."

Trần Linh Giang nói với giọng bắt đắc dĩ, cô không dám chặn Đường Vịnh Hi lại sợ mình sẽ mạnh tay làm Đường Vịnh Hi bị thương.

"Tôi không muốn tiếp tục ở lại cái nơi quỷ quái này nữa."

Đường Vịnh Hi nhìn thẳng vào ánh mắt khó xử của Trần Linh Giang nói với giọng căm phẫn, rồi xoay người rời đi.

Mười mấy tên thuộc hạ trên tay cầm súng định xông tới chặn Đường Vịnh Hi và Quyển Ni lại.

Không có sự đồng ý của Tần Gia Uy, kể cả một con ruồi cũng không thể bay khỏi Tần Gia.

Quyển Ni nhìn thấy hành động không biết chết là gì của bọn họ, bàn tay đang đặt bên hông bất giác siết chặt lại thành nắm đắm, cô chuẩn bị ra quyền đánh cho bọn họ một trận tan tành.

Đường Vịnh Hi nhìn thất nét mặt lạnh lùng hiện lên sát khí của Quyển Ni, cô lập tức nháy mắt ra hiệu cho Quyển Ni không được hành động lỗ mãn.

Trần Linh Giang nhìn thấy đám thuộc hạ định ra tay với Đường Vịnh Hi, trong lòng lo lắng sợ họ sẽ làm Đường Vịnh Hi bị thương tới lúc đó Tần Gia sẽ nổi lên một trận cuồng phong bảo táp.

Tuy Tần Gia Uy không nói ra miệng, nhưng cô đã ở bên cạnh anh nhiều năm nên Trần Linh Giang biết hiện tại Đường Vịnh Hi đã chiếm một vị trí cố định trong trái tim anh.

Trần Linh Giang liền nhìn thuộc hạ lắc đầu, ra lệnh cho bọn họ lui xuống nhường đường cho Đường Vịnh Hi.

Trần Linh Giang vội vàng chạy lên lầu báo cáo với Tần Gia Uy, vừa bước vào cửa phòng cô nhìn thấy Tần Gia Uy đang đứng trước quầy bar, nét mặt phiền não cặp mắt thâm thúy nhìn chăm chăm vào chất lỏng màu hổ phách đựng trong ly rượu thủy tinh trên tay.

Tần Gia Uy muốn dùng rượu để làm tâm trí của mình tỉnh táo lại hơn, vừa rồi khi anh ôm Đường Vịnh Hi vào lòng, anh có thể cảm nhận được trái tim của mình đã đập loạn nhịp, phải trái tim của anh đã rung động vì cô.

Tần Gia Uy không muốn tiếp nhận sự thật rằng Đường Vịnh Hi đã dễ dàng thành công chiếm lấy trái tim anh .

Nên khi về tới biệt thự Tần gia, Tần Gia Uy cố tình không quan tâm đến cô, anh nghĩ đó chỉ là cảm xúc nhất thời.

"Lão đại, Phu nhân đã rời khỏi Tần Gia."

Giọng nói nghiêm túc mang theo phần sợ sệt của Trần Linh Giang vang lên làm Tần Gia Uy tức đến khuôn mặt cũng trở nên tái xanh, anh giận dữ siết chặt ly rượu trong tay mình.

Đường Vịnh Hi là người đầu tiên, to gan dám hành động láo xược như vậy.

Tần Gia Uy ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên anh đặt ly rượu lại trên quầy bar, bước đi thận trọng đến cánh cửa bằng kính sát mặt đất.

Anh thản nhiên vươn tay mở cửa bước ra ngoài ban công, cặp mắt sắc bén nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, một luồng gió biển lạnh thấu xương thổi thẳng vào khuôn mặt lạnh lùng chứa đựng sự tà mị của anh.

Tần Gia Uy bực tức nhíu mày, cặp

mắt ngông cuồng nhìn theo bóng lưng mỏng manh của Đường Vịnh Hi.

Anh nhìn thấy cô đi gần đến cổng lớn, một tay vén váy cưới tay còn lại che phía trước để làm giảm bớt cơn gió lạnh thổi thẳng vào ngực cô.

Đường Vịnh Hi không cho phép Quyển Ni đi theo bên cạnh, vì cô tin chắc Tần Gia Uy đang ở từ xa quan sát nhất cử nhất động của cô.

Quyển Ni đành nghe theo mệnh lệnh của Đường Vịnh Hi giữ một khỏang cách cố định.

Nhìn thấy cô đang giận dữ cố chịu đựng cơn gió lạnh rét bên ngoài, không biết vì sao trong lòng anh lại cảm thấy xót xa.

Anh định mặc kệ, cô muốn làm gì đi đâu không liên quan gì đến anh.

Đứng quan sát một lúc Tần Gia Uy nhìn thấy Đường Vịnh Hi vừa bước ra khỏi cổng biệt thự, vì ngoài trời tối đen như mực chỉ nhờ những tia sáng lim dim từ trong ánh đèn của biệt thự dội ra ngoài, nên Đường Vịnh Hi nhìn không rõ phía trước cô vô tình vấp phải một hòn đá ngã xuống mặt đất.

Trần Linh Giang không ngờ Tần Gia Uy lại khẩn trương đến Đường Vịnh Hi như vậy, vừa nhìn thấy cô bị ngã xuống anh liền vội vàng xoay người lại đuổi theo cô.

Khi Tần Gia Uy đuổi tới sau lưng của Đường Vịnh Hi, anh nghe cô tức giận mắng chửi.

"Tần Gia Uy chết tiệt.

Tần Gia Uy xấu xa, anh nghĩ mình là ai? lại đối xử với tôi như vậy.

Anh nghĩ tôi muốn lấy anh sao?

Anh đừng có mơ!

Dù sau này tôi có yêu gà hay yêu vịt, cũng sẽ không yêu anh."

Đường Vịnh Hi biết Tần Gia Uy đang đứng phía sau, cô giả vờ không biết sự hiện diện của anh.

Đường Vịnh Hi tỏ ra giận dữ mắng vài câu, sau đó không suy nghĩ dùng tay đánh mạnh xuống mặt đất để trút giận.

"Ahhhhh........đau quá.....thật là xui xẻo."

Đường Vịnh Hi đau đớn kêu lên, cô đưa tay lên trước mặt để xem bàn tay của mình có bị thương không.

Tần Gia Uy đứng sau lưng cô, anh thu hết hành động trẻ con này của cô vào ánh mắt nghiêm nghị của mình.

"Người xui xẻo chính là tôi chứ không phải em."

Nói xông anh đã bá đạo khom người bế Đường Vịnh Hi lên, bàn tay cường tráng mang găng tay bằng da ôm chặt Đường Vịnh Hi vào lòng.

"Ahhhhhhhh.......

Anh làm gì vậy?

Thả tôi xuống."

Đường Vịnh Hi không ngừng vùng vẫy trong lòng anh, cô hốt hoảng kêu lên.

"Em có tin, em còn cựa quậy nữa....

Tôi sẽ lập tức quăng em xuống biển."

Tần Gia Uy nhíu mày nhìn cô tức giận nói.

Nhìn vào vẻ mặt nghiêm túc của Tần Gia Uy, Đường Vịnh Hi biết anh đang nói thật, chứ không phải chỉ muốn hù dọa cô.

Với những người đàn ông lạnh lùng như Tần Gia Uy, chỉ có chiêu 'lạt mềm buộc chặt' mới có thể làm tâm trí của anh điên đảo vì cô.

Đường Vịnh Hi với nét mặt sợ hãi, nằm yên trong lòng anh không động đậy, Tần Gia Uy mím chặt đôi môi mỏng đầy vẻ nghiêm nghị, tỏa ra hết sức hài lòng với hành động nghe lời này của cô.

Khi Tần Gia Uy bế Đường Vịnh Hi

ngang qua Quyển Ni, ánh mắt lạnh lẽo mang theo nộ khí liếc cô một cái, làm Quyển Ni cảm giác lạnh cả sống lưng.

Tần Gia Uy tức giận vì sự thất trách của cô, vì sao vừa rồi cô không theo sát để bảo vệ Đường Vịnh Hi.

Nếu đổi lại là thuộc hạ của anh, anh nhất định sẽ trừng phạt nghiêm ngặt.

Vừa bước vào cửa biệt thự, Đường Vịnh Hi có thể nhìn thấy những ánh mắt thăm dò của người giúp việc, Sam đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách bị một màn trước mặt làm cho sững sờ.

Từ lúc anh theo bên cạnh lão đại đến bây giờ, đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Tần Gia Uy chủ động ân cần với ai còn lại là phụ nữ.

Trong lòng Sam thầm nghĩ.

"Hazzzzzzzz.

Thật là..........Anh hùng khó qua ải mỹ nhân."

Tần Gia Uy bế Đường Vịnh Hi thản nhiên bước lên lầu, anh không quan tâm đến ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người chỉ nhìn Bác Phúc.

"Bác Phúc, chuẩn bị một thau nước ấm."

"Dạ, Thiếu gia."

Bác Phúc cung kính trả lời, rồi lập tức xoay người căn dặn người giúp việc mau mau chuẩn bị một thao nước ấm.

Bác Phúc là quản gia tin cậy nhất của Tần Gia, ông là một người đàn ông trung niên mạnh khỏe.

Tuy là quản gia nhưng trước đây ông cũng được huấn luyện đặc biệt, võ thuật thì không cần phải nói, ông là bậc thầy của Trần Linh Giang, Nhật Trung và Sam.

Sam nhìn thấy Quyển Ni đứng một bên, ngây người nhìn theo bóng lưng của Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi anh liền bước tới.

"Bác Phúc, bác cũng chuẩn bị một phòng cho cô Quyển, từ nay về sau cô Quyển sẽ cùng với Phu nhân ở lại Tần Gia."

Nói xong anh nhìn Quyển Ni mỉm cười rồi lập tức rời khỏi biệt thự Tần gia.

Bác Phúc nghe Sam nói vậy liền kêu người giúp việc đưa Quyển Ni về phòng của mình.

Tần Gia Uy bế một Đường Vịnh Hi lúc này y như một con tiểu bạch thỏ vô cùng ngoan ngoãn đặt cô xuống cái giường tân hôn lớn trong phòng.

Đường Vịnh Hi quan sát chung quanh căn phòng, trên giường lớn được phủ bởi một tấm ra trải giường màu trắng tinh khiết, ngay chính giữa là một cái hình trái tim được kết thành bằng những cánh hoa hồng màu đỏ thẫm, cả căn phòng được trang trí theo cảnh tân hôn nhìn thật đẹp và lãng mạn.

Đường Vịnh Hi liền chuyển tầm mắt khó hiểu của mình nhìn vào Tần Gia Uy, thật sự trong lòng người đàn ông này đang nghĩ gì?.

Anh đối với cuộc hôn nhân này có bao nhiêu phần là thật.

Lúc này Bác Phúc trên tay cầm một thau nước ấm, ông cung kính bước tới trước mặt của Tần Gia Uy.

"Thiếu Gia, nước ấm đã chuẩn bị xong."

"Bác để xuống rồi đi ra ngoài."

Tần Gia Uy với khuôn mặt không cảm xúc lạnh lùng nói, Đường Vịnh Hi chăm chú quan sát Tần Gia Uy.

Trong ánh mắt bình thản của anh không hề hiện lên tia dao động, làm một người luôn tự hào chỉ cần nhìn một cái, là có thể nhìn thấu tâm tư của một người như Đường Vịnh Hi phải thở dài trong vẻ bất lực.

Bác Phúc đặt thau nước xuống bàn, ánh mắt thăm dò bất giác nhìn Đường Vịnh Hi.

"Cô gái này chỉ là một cô gái bình thường, sao Thiếu Gia lại quan tâm đến như vậy?."

Trong lòng Bác Phúc thầm nghĩ với một người xuất sắc như Tần Gia Uy, chỉ có người mạnh mẽ tài giỏi như Hàn Mạc mới xứng đáng làm Tần Phu nhân.

"Ah.........um......."

Nhìn thấy Bác Phúc ngây người nhìn Đường Vịnh Hi, Tần Gia Uy khó chịu hắng giọng làm Bác Phúc giật mình.

Ông cúi đầu chào rồi lịch sự lui mình rời khỏi phòng, trước khi đi ông không quên đóng cửa phòng, để lại không gian riêng tư cho hai người.

Tần Gia Uy thản nhiên cởi bỏ áo vest trên người quăng sang một bên, anh vươn tay nới lỏng cà vạt trên cổ.

Đường Vịnh Hi với cặp mắt đề phòng không ngừng quan sát anh, cô muốn xem anh định giở trò gì.

Tần Gia Uy ngồi xuống bên cạnh giường, bàn tay dính liền với đôi găng tay vươn tới cầm lấy cái khăn đang nằm trong thau nước vắt thật mạnh cho ráo.

Một tay Tần Gia Uy cầm lấy bàn tay bị thương của Đường Vịnh Hi, tay còn lại anh cầm khăn thấm nước lau đi vết xước đang chảy máu trên tay cô.

"Ahhhhhhhhhh....

Anh nhẹ tay một chút sẽ chết sao."

Đường Vịnh Hi đau đớn kêu lên, người này sao lại thô bạo đến như vậy, không biết chút gì là dịu dàng.

"Đau!

Em cũng biết đau, tôi còn nghĩ em là người sắt nên muốn xem thử bàn tay của mình cứng, hay mặt đất cứng hơn."

Tần Gia Uy với nét mặt không đổi sắc khi nói ra những lời sắc bén này.

"Tần Gia Uy, anh đủ rồi.

Tôi không cần anh quan tâm."

Đường Vịnh Hi phồng mang trợn mắt tức muốn điên lên, cô bực bội rút bàn tay bị thương của mình lại.

"Sao cái người này nói ra toàn là những lời móc họng người khác."

Đường Vịnh Hi tức giận nói với bản thân mình, cô muốn giả vờ làm một con tiểu bạch thỏ trước mặt anh, nhưng cứ bị chọc tức như thế này thì dù có đơn thuần đến đâu cũng sẽ nổi điên lên.

Tần Gia Uy nghe cô nói vậy trong lòng tức đến muốn giết người, đây là lần đầu tiên anh chủ động quan tâm đến một người, vậy mà cô không biết tốt xấu còn bày ra vẻ mặt khó chịu.

Trong lòng không còn kiên nhẫn nữa, anh đứng lên quăng cái khăn trên tay một cái bịch vào trong thau nước, làm nước văng ra tứ tung.

Tần Gia Uy nghiêm mặt không nói gì liền xoay người lại đi thẳng vào trong phòng tắm.