MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ của Trùm CuốiChương 9: Vợ của Trùm Cuối

Vợ của Trùm Cuối

Chương 9: Vợ của Trùm Cuối

2,418 từ · ~13 phút đọc

Sau khi tiệc kết hôn kết thúc Trần Linh Giang và Sam  cùng một đám thuộc hạ, lái xe hộ tống Tần Gia Uy và Đường Vịnh Hi về biệt thự Tần Gia.

Vừa khom người chuẩn bị ngồi vào trong xe, Đường Vịnh Hi nghe được giọng nói máy móc của Trần Linh Giang vang lên từ phía sau.

Trần Linh Giang nhìn thấy Quyển Ni định theo sau Đường Vịnh Hi ngồi vào trong xe, cô liền vươn tay chặn Quyển Ni lại.

"Tiểu thư, xin cô dừng lại."

Đường Vịnh Hi bực bội cau đôi mày thanh tú của mình lại, cô với nét mặt hầm hầm nhìn Tần Gia Uy lúc này thật lãnh đạm ung dung ngồi ở vị trí sát cửa sổ trong xe.

"Quyển Ni là cận vệ của tôi, em ấy sẽ cùng tôi dọn vào Tần Gia."

Nghe Đường Vịnh Hi nói vậy ánh mắt sắc bén của Trần Linh Giang liền nhìn sang Lão Đại chờ xem quyết định của anh.

Khuôn mặt lạnh tanh của Tần Gia Uy vẫn thản nhiên nhìn về phía trước, ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Quyển Ni.

Trong lòng Tần Gia Uy hiện lên tia nghi ngờ, cô gái này khỏang chừng 20 tuổi nhưng nhìn vào ánh mắt vô tình pha lẫn tia độc ác làm Tần Gia Uy cảm giác cô gái này không đơn giản.

"Được!."

Nghe Tần Gia Uy nói vậy Trần Linh Giang mới chịu rút tay về, để Quyển Ni ngồi vào trong xe.

Lúc này nét mặt nghiêm túc của Quyển Ni mới thả lỏng ra không còn căng thẳng nữa, trong lòng Quyển Ni đang lo lắng sợ Tần Gia Uy không đồng ý để cô lại bên cạnh chủ nhân.

Đường Vịnh Hi ngồi ngay chính giữa cô nhíu mày cảm giác khó chịu với mùi rượu nồng nặc tỏa ra từ trên người của Tần Gia Uy.

Đường Vịnh Hi ngồi nép mình sát vào người Quyển Ni để tránh xa anh ra.

Tuy Đường Vịnh Hi tỏ ra thái độ chán ghét, nhưng không biết vì sao ánh mắt cô lại vô tình liếc trộm anh.

Lúc này khuôn mặt anh đã trở nên tái xanh vì bị ảnh hưởng bởi chất cồn, anh mệt mỏi nhắm mắt lại, hơi thở đều đều làm Đường Vịnh Hi cứ ngỡ anh đang ngủ say.

Chắc có lẽ khi Tần Gia Uy say trên người anh tỏa ra thứ gì đó hấp dẫn thu hút sự chú ý của Đường Vịnh Hi, làm cô không thể kiềm chế được sự khao khát trong lòng mình.

"Em nhìn tôi.....đủ chưa?."

Giọng nói trầm khàn mang theo chút phong tình của Tần Gia Uy làm Đường Vịnh Hi giật nảy mình,

không chỉ Đường Vịnh Hi ngay cả Trần Linh Giang và Sam cũng kinh ngạc không thôi.

Trần Linh Giang không dám quay đầu lại nhìn Lão Đại, cặp mắt ưu tư nhìn ra ngòai cửa sổ.

Ngoài Tần Gia Duyên và Hàn Mạc ra, Đường Vịnh Hi là người đầu tiên anh gọi bằng Em.

"Tôi nhìn anh khi nào?

Anh đừng có tự mãn."

Đường Vịnh Hi với khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ, cô không thể để mình bị yếu thế trước mặt anh.

"Ừm..........."

Tần Gia Uy điềm nhiên Ừm một tiếng làm Đường Vịnh Hi không hiểu rõ ý nghĩa của cái Ừm này của anh.

"Anh đang xem thường cô chăng."

Trong lòng Đường Vịnh Hi càng tức giận với thái độ bất nhã này của Tần Gia Uy, người gì không biết phép lễ nghi, nói chuyện với người khác nhưng cặp mắt vẫn nhắm nghiền.

Trong lúc Đường Vịnh Hi đang nổi giận đùng đùng đột nhiên cặp mắt sắc bén mang theo tà khí của Tần Gia Uy mở toang ra làm cô hết hồn.

Anh lập tức ngồi thẳng người dậy, cánh tay cường tráng vươn tới ôm gọn Đường Vịnh Hi vào lòng, bàn tay mạnh mẽ của anh xoè ra để bảo vệ đầu của cô.

"Cúi xuống."

"Kétttttttttt......................."

Tần Gia Uy vừa nói xong đột nhiên Sam phắng gắp, tiếng phắng xe chói tai làm Đường Vịnh Hi kinh ngạc trong lòng.

Quyển Ni ngồi bên cạnh theo phản ứng tự nhiên cô lập tức nắm chặt con dao nhỏ được ẩn giấu trong tay áo.

Đường Vịnh Hi đã căn dặn cô, không đến lúc nguy hiểm đến tính mạng, cô tuyệt đối không được ra tay để lộ thân phận của mình.

Vì chiếc xe đột nhiên ngừng gắp làm cho mọi người bị sức mạnh dồn về phía trước, cũng may Đường Vịnh Hi được Tần Gia Uy bảo vệ trong lồng ngực ấm áp của anh, nên cô không bị chút tổn thương gì.

"Pằng.....pằng.......pằng......"

Đột nhiên hàng lọat tiếng súng vang lên từ tứ phía, những tiếng doang doang khi mấy viên đạn không ngừng va chạm vào xe của Tần Gia Uy rồi lần lượt bất lực rơi xuống mặt đất, làm Đường Vịnh Hi và Quyển Ni nhìn nhau bằng ánh mắt ngỡ ngàng.

Đường Vịnh Hi nhanh chống quan sát tình cảnh trước mắt, xe của Tần Gia Uy không hề hấn gì với trận mưa đạn vừa rồi.

Lúc này trong lòng cô càng khâm phục sự trù liệu của Tần Gia Uy, cô không ngờ xe của Tần Gia Uy đều là những chiếc xe được cải tiến để chống đạn.

Nhìn thấy Đường Vịnh Hi thất thần nhìn cảnh trước mắt, Quyển Ni lập tức khều nhẹ cô.

Đường Vịnh Hi chợt bình tĩnh lại, cô nhanh trí đóng một màn kịch khơi gợi sự thương xót trong lòng của Tần Gia Uy.

Cô cố tình phản ứng giống như những cô gái bình thường, khi ở trong tình cảnh mưa bơm bão đạn, điều đầu tiên họ làm chính là hét lên trong sự kinh hãi.

"Ahhhhhhhhhh........Ahhhhhhhhh....."

Tiếng thét chói tai của Đường Vịnh Hi vang lên, hai tay cô run lẩy bẩy ôm chặt vòng eo của Tần Gia Uy.

Tòan thân Tần Gia Uy cứng đờ vì sự tiếp xúc thân mật này của cô, nhưng không biết vì sao lần này anh không có cảm giác bài xích.

Tần Gia Uy nhíu mày kinh ngạc với phản ứng quá quắt này của Đường Vịnh Hi, lúc này anh có thể cảm giác được cô rất sợ, toàn thân cô không kiềm chế được rung như cầy sáy.

"Chỉ là chuyện nhỏ em không cần phải sợ.

Có tôi ở đây không ai dám làm hại đến em."

Giọng nói dửng dưng không hề dao động, cùng với ánh mắt kiên định muốn trấn an Đường Vịnh Hi.

Cô cắn chặt đôi môi gợi cảm của mình nhìn anh bằng ánh mắt bất lực, gật đầu trong vẻ tin tưởng.

Tình huống nguy kịch này đối với Đường Vịnh Hi chẳng là gì cả, nhưng không biết vì sao khi nghe Tần Gia Uy nói vậy, trong lòng cô thật sự tin rằng nếu cô gặp nguy hiểm anh sẽ đứng ra bảo vệ không để cô bị chút tổn thương gì.

Sau khi đóng xong màn kịch tiểu bạch thỏ trong lòng anh, tầm mắt yếu đuối vừa rồi của Đường Vịnh Hi liền được thay thế bởi cặp mắt sắc bén thâm độc.

Cô chuyển tầm mắt của mình nhìn vào mấy chiếc xe Jeep với tốc độ 120km một giờ, như cơn lốc xông thẳng về phía xe của Tần Gia Uy.

Xe của bọn họ càng lúc càng đến gần hơn, lúc này Đường Vịnh Hi mới nhìn rõ, trên tay mỗi người đều cầm một khẩu súng tự động, họ nhắm vào xe của Tần Gia Uy liên tục nã đạn.

"Pằng.....pằng....pằng....pằng...pằng"

Đường Vịnh Hi nép sát khuôn mặt kiều diễm của mình vào lồng ngực của Tần Gia Uy, cô dùng hai tay bịt lại hai tai của mình, sau khi tiến súng tạm dừng lại cô mới từ từ ngước mặt lên nhìn về phía trước.

Sam và Trần Linh Giang mỗi người rút từ bên hông cửa xe ra một khẩu súng tiểu liên.

Trần Linh Giang ấn cửa nóc vận hành bằng điện ra, trên tay cầm súng tiểu liên vươn người ra khỏi nóc, nhắm vào những chiếc xe của kẻ địch bắn tới tấp.

Sam vừa lái xe vừa quan sát tình hình, anh lạng lách đánh võng một cách điêu luyện.

Trần Linh Giang và Sam ăn ý vô cùng, Sam vừa đánh tay lái qua bên trái Trần Linh Giang liền hiểu ý xoay người qua bên phải để bắn vào kẻ địch.

Trong tình huống rối loạn này, Đường Vịnh Hi không hề nhìn thấy chút băn khoăn hay lo ngại gì trên khuôn mặt lạnh như băng của Tần Gia Uy, giống như chuyện này đối với anh chẳng  nhằm nhò gì cả.

Cặp mắt chim ưng đầy sát khí nhìn chăm chăm vào cô vợ đang nhìn mình không chớp mắt.

Nhìn thấy cặp mắt sáng lung linh của Đường Vịnh Hi nhìn mình, không biết vì sao trong lòng anh lại cảm giác vui hẳn lên.

"Em còn sợ không?."

Đường Vịnh Hi nhìn Tần Gia Uy lắc đầu, cô không hiểu vì sao mình lại nghe lời đến như vậy.

Chỉ cần anh hỏi thì cô sẽ ngoan ngoãn trả lời.

"Tiêu rồi, tiêu rồi.

Đường Vịnh Hi mày bị trúng tà rồi, cái gì là cho anh ấy sống trong địa ngục, chắc mày mới là người sống trong địa ngục."

Ánh mắt của Tần Gia Uy chợt hiện lên ý cười khi anh nhìn thấy nét mặt chán nãn của Đường Vịnh Hi, anh biết trong lòng cô đang nghĩ gì.

"Lão đại!

Nhị gia, Doãn Kỳ và Nhật Trung đã tới."

Đột nhiên giọng nói của Sam cắt ngang dòng suy nghĩ của hai người.

Tần Gia Vỹ cùng thuộc hạ dẫn đầu năm chiếc xe Jeep được cải tiến thành một vũ khí thật nguy hiểm lần lượt đuổi theo.

"Pằng......pằng......pằng...."

Trong lúc này những tiếng súng vang lên làm vang dội cả bầu trời, Đường Vịnh Hi nhìn thấy mấy chiếc xe của kẻ địch bị thuộc hạ của Tần Gia Uy bắn trúng nên lạc tay lái đụng vào nhau, vang lên tiếng nổ 'long trời lỡ đất'.

"Đùng........đùng.....đùng....."

Mấy chiếc xe lần lượt bị nổ tung, một luồng khói đen dầy đặc cùng với ánh lửa màu cam loe loét bao phủ cả bầu trời, từ trong ánh mắt của Tần Gia Uy cô có thể nhìn thấy sự tàn nhẫn vô nhân đạo.

Ánh lửa màu đỏ phản chiếu trong ánh mắt của anh nhìn vào thật nguy hiểm, giống y như ma quỷ muốn lấy mạng của bất kỳ ai dám đối đầu với anh.

Đúng như câu' nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với bản thân'.

Trong thế giới của Tần Gia Uy chỉ có hai loại người, một là bạn hai là kẻ thù, một khi đã là kẻ thù thì anh sẽ tuyệt đối không thủ hạ lưu tình.

Sau khi kẻ địch đã toàn bộ bị hạ gục, Tần Gia Uy mới nhếch môi lên thành một nụ cười vừa ý.

"Ra lệnh cho Doãn Kỳ, điều tra thân phận của bọn họ, tiêu diệt toàn bộ."

Lời nói thản nhiên nhưng lại vô cùng độc ác của Tần Gia Uy, làm Đường Vịnh Hi cảm giác thấp thỏm trong lòng, phải anh là ai?

Là Lão Đại của Tần Gia, một người không nên chọc tới, vì anh giống y như một con sói hung hăng, một khi gậm cắn được con mồi thì tuyệt đối sẽ không buông tha.

Quyển Ni ngồi bên cạnh cô thu hết mọi việc vừa mới xảy ra vào cặp mắt sắc bén của mình, trong lòng cô thầm nghĩ.

"Người của Tần Gia quả thật không thể xem thường."

Sau khi nói xong Tần Gia Uy ra lệnh cho Sam lái xe về biệt thự Tần Gia, bỏ lại sau lưng một màn hỗn loạn cho Tần Gia Vỹ ở lại thu dọn bãi chiến trường.

Xe của họ chậm rãi tiến vào một khu cách biệt với bên ngoài, một toà lâu đài nằm ngay ven biển thật hùng vĩ thật oai hùng làm Đường Vịnh Hi hơi bất ngờ trong lòng.

Cô đã sống tại đây từ nhỏ đến lớn, nhưng chưa bao giờ biết đến một nơi đẹp như thế này.

Đường Vịnh Hi đảo cặp mắt khôn ngoan của mình một vòng, cảnh tượng nguy nga tráng lệ này làm cô phải giật mình kinh ngạc.

Tại mỗi một góc cạnh đều có cận vệ trên tay cầm những khẩu súng tiểu liên nghiêm ngặt canh chừng.

Từ thiết kế cho đến sự phòng thủ làm cô hiếu kỳ muốn tìm hiểu sâu hơn về người đàn ông được gọi là chồng này.

Cánh cổng tự động đột nhiên được mở ra, giống như đang chào đón chủ nhân của mình.

Xe dừng lại trước cửa biệt thự, Trần Linh Giang lập tức xuống xe, cô cung kính mở cửa xe cho Tần Gia Uy, anh không quan tâm đến Đường Vịnh Hi một mình uy nghiêm bước xuống.

"Phu nhân."

Trần Linh Giang nhìn thất nét mặt giận dữ muốn phun ra lửa của Đường Vịnh Hi liền lên tiếng.

Đường Vịnh Hi tao nhã bước xuống xe, bất đắc dĩ đi theo Tần Gia Uy vào trong.

Vừa bước vào cửa chính hai mươi người giúp việc lập tức đứng trước cửa hành lễ với Tần Gia Uy và cô.

"Thiếu Gia, Thiếu Phu nhân."

Chỉ có thuộc hạ của anh mới gọi anh là Lão Đại, còn người giúp việc tại Tần Gia đều gọi anh bằng Thiếu Gia.

Tần Gia Uy không nói gì anh chỉ gật đầu một cái rồi bước thẳng lên tầng hai, để lại một mình Đường Vịnh Hi đứng ngay cửa chính nhìn theo bóng lưng lạnh lẽo mang theo sự ngông cuồng xem trời bằng vung của anh.

Đường Vịnh Hi chưa từng có cảm giác nhục nhã như bây giờ, dù sao cô cũng là thiên kim tiểu thư, được kẻ hầu người hạ vậy mà Tần Gia Uy xem cô y như không khí không tồn tại.

Đường Vịnh Hi tức giận nghiếng răng tự nói với bản thân mình.

"Được!

Anh dám xem thường cô, vậy cô sẽ khiến anh đích thân đến đón cô về Tần Gia."

Đường Vịnh Hi với nét mặt hầm hầm lập tức xoay người lại rời khỏi Tần Gia, Quyển Ni thấy vậy liền vội vàng theo sau cô.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc với hành động lớn mật này của cô, Trần Linh Giang lo lắng đuổi theo Đường Vịnh Hi.

"Phu nhân, cô định đi đâu?."

Vừa nói Trần Linh Giang vừa giữ chặt cánh tay của Đường Vịnh Hi, không để cô rời khỏi Tần Gia.