Đường Vịnh Hi nghe mẹ nói vậy, ánh mắt gian xảo chợt hiện lên tia tinh nghịch, cô nhìn mẹ mỉm cười đưa ra điều kiện.
"Con sẽ đồng ý lấy Tần Gia Uy, nhưng trong thời gian một năm nếu hai con vẫn không có tình cảm con sẽ ly hôn.
Tới lúc đó ba mẹ không được phản đối."
Ông bà Đường nghe điều kiện Đường Vịnh Hi vừa nêu ra, nét mặt vui mừng hớn hở của vừa rồi liền trầm xuống.
Miêu Tuyết Hồng nhìn thấy Đường Chấn Nam không được vui định lên tiếng phản đối, bà liền nháy mắt ra hiệu cho ông đừng kích động.
Miêu Tuyết Hồng chuyển tầm mắt nhìn Đường Vịnh Hi nói một cách nghiêm túc.
"Được ba mẹ đồng ý với con, vậy xem như cuộc hôn nhân này đã thỏa thuận, nhưng mẹ cũng có một điều kiện."
Dừng một chút Miêu Tuyết Hồng nhìn Đường Vịnh Hi bằng ánh mắt xảo trá, đúng như câu 'vỏ quýt dày có móng tay nhọn'.
Bà là mẹ của cô, nên trong lòng cô đang nghĩ gì bà là người hiểu rõ nhất.
"Trong cuộc hôn nhân này con cũng phải trao ra lòng thành, nếu một năm trôi qua hai con vẫn không yêu nhau vậy con muốn làm gì ba mẹ sẽ không quản."
Vừa dứt lời Miêu Tuyết Hồng lập tức quan sát sắc mặt của Đường Vịnh Hi, nhìn thấy tia do dự trong ánh mắt cô, bà mỉm cười trong vẻ đắc ý.
Bà quá hiểu tính tình của Đường Vịnh Hi, cô rất ương ngạnh sẽ không dễ dàng gì làm theo sự sắp đặt của người khác.
"Cũng đã khuya rồi con về phòng nghỉ ngơi đi, ngày mai là ngày đầu tiên con đến Đường Thị tiếp nhận chức vụ chủ tịch, nên cũng phải chuẩn bị một chút."
Miêu Tuyết Hồng nhìn con gái nói với giọng ngọt ngào, ánh mắt chờ mong làm Đường Vịnh Hi cảm thấy xấu hổ trong lòng.
Tuy cô nói sẽ lấy Tần Gia Uy, nhưng trong thời gian một năm này cô sẽ khiến anh phải sống trong địa ngục.
"Dạ, ba mẹ con về phòng."
Đường Vịnh Hi cúi đầu lễ phép nói rồi cô xoay người lại đi trở về phòng của mình.
"Em, sao em lại đồng ý với con.
Lỡ một năm trôi qua Vịnh Hi đòi ly hôn thì làm sao?."
Giọng nói không hài lòng của Đường Chấn Nam vang lên, ông yêu thương vươn tay nắm lấy bàn tay mềm mại của vợ.
Miêu Tuyết Hồng thản nhiên nắm lấy tay ông, bà mỉm cười một cách xảo trá.
"Hiện tại chỉ có cách này con gái mới chịu lấy cậu Tần.
Nhưng anh đừng lo, em sẽ theo sát tạo cơ hội cho hai đứa.
Em không tin lửa gần rơm lâu ngày không cháy."
Đường Chấn Nam nghe vợ nói vậy liền dùng tay vỗ mạnh lên đùi, ông nhìn bà cười hân hoan.
"Đúng!
Em suy nghĩ thật chu toàn, anh so với em còn thua xa."
Ông yêu thương nhìn bà nói ra những lời khen ngợi.
"À mà, vừa rồi anh nói chức tổng thống của anh bị lung lay, chuyện này là sao?."
"Ha......ha ......ha.....
Không nói như vậy con gái cưng của chúng ta, sẽ không đồng ý lấy Tần Gia Uy."
Đường Chấn Nam cười khoái chí nói, tuy ông muốn lợi dụng thế lực của Tần Gia Uy nhưng tận đáy lòng ông thật sự rất coi trọng anh.
Nếu có thể ông muốn Tần Gia Uy đường đường chính chính làm con rể và yêu thương Vịnh Hi.
Miêu Tuyết Hồng nhìn ông cười vui vẻ nói với giọng tán thưởng.
"Anh cũng đâu thua gì với em."
Đường Vịnh Hi trong lòng phiền muộn bước đi thận trọng trở về phòng.
Sau khi suy nghĩ thông suốt cô bước tới cái bạn được đặt bên cạnh cửa sổ sát mặt đất.
Đường Vịnh Hi ngồi xuống trước máy vi tính, tay cô ấn liên tục lên con chuột lúc này đang nhấp nháy trên màn hình.
Tư liệu của Tần Gia Uy lập tức hiện lên trước mắt cô, Đường Vịnh Hi ngồi nghiêm túc đọc từng chữ một.
Nếu cô phải lấy Tần Gia Uy vậy cô sẽ khiến anh yêu cô, cô phải lợi dụng thế lực của Tần Gia để đạt đến mục đích của mình.
Một tháng trôi qua thật nhanh, việc tiếp nhận chức vị chủ tịch của Đường Thị không thể làm khó được cô.
Ba cô đã phái thuộc hạ cận thân của ông, Trung Nghĩa làm trợ lý cho cô.
Trung Nghĩa không chỉ xuất sắc về việc kinh doanh trong lĩnh vực võ thuật cũng là bậc nhất, anh đóng vai trò trợ lý kiêm cận vệ của cô.
Suốt một tháng này ngoài việc cô bị mẹ bắt buộc phải đến cửa hàng áo cưới Huyền Thoại của Alex Smith để thử áo cưới, việc kết hôn Đường Vịnh Hi không hề quan tâm đến.
Từ khách mời cho đến trang trí của buổi tiệc đều do Miêu Tuyết Hồng một tay sắp xếp.
Tần Gia Uy cũng không khác gì với cô, một tháng nay anh bận bịu về bản hợp đồng dầu mỏ với một công ty lớn bên Dubai, nên mỗi ngày đều bận rộn. Lễ phục cũng do Trần Linh Giang đem từ cửa hàng áo cưới Huyền Thoại đến công ty cho anh thử.
"Lão đại!
Sáng mai là hôn lễ của ngài, ngài nên trở về biệt thự nghỉ ngơi sớm."
Trần Linh Giang nhìn thấy cả tháng nay Tần Gia Uy vì bản hợp đồng này nên không có thời gian nghỉ ngơi, cô xót xa trong lòng đành bạo gan khuyên Tần Gia Uy.
Ánh mắt nghiêm nghị của Tần Gia Uy không hề rời khỏi bản văn kiện trước mặt, bàn tay đang cầm cây bút máy vẫn tiếp tục phê duyệt phần văn kiện.
"Cũng đã khuya cô về trước, Sam sẽ đưa tôi về sau."
Giọng nói trầm khàn của Tần Gia Uy vang lên, tuy trong lòng Trần Linh Giang không muốn rời khỏi, nhưng lời nói của lão đại chính là mệnh lệnh không thể không tuân theo.
"Dạ, thuộc hạ tuân lệnh."
Nói xong Trần Linh Giang xoay người rời khỏi, trước khi đi cô thật cẩn thận khép cửa phòng lại cho anh.
Trần Linh Giang vừa bước ra cửa liền nhìn thấy Sam lúc này đang nghiêm túc đứng canh chừng trước cửa.
Cô nhìn anh nói một cách lạnh lùng.
"Sam, anh ở lại bảo vệ lão đại tôi về trước."
Đến khi Sam nhìn thấy cánh cửa phòng chủ tịch được mở ra, đã là 9 giờ sáng của ngày hôm sau.
Lúc này Trần Linh Giang đã vội vã cầm lễ phục được ủi thẳng thớm đến cho anh.
"Lão đại."
Sam và Trần Linh Giang khom người hành lễ trước mặt anh, Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh như băng, anh gật đầu một cái nhận lấy bộ lễ phục từ trong tay của Trần Linh Giang.
Tần Gia Uy không nói gì liền xoay người lại bước vào trong phòng.
Năm phút sau cánh cửa phòng được mở ra lần nữa, một Tần Gia Uy với khuôn mặt lạnh lẽo không cảm xúc mang theo vẻ nghiêm nghị bước ra ngoài, trên người anh là bộ lễ phục màu đen không khác gì với thường ngày.
Trần Linh Giang len lén quan sát Tần Gia Uy, ánh mắt ngưỡng mộ không thể giấu được, tuy cô biết hôm nay là ngày kết hôn của anh nhưng trong lòng cô không hề có chút ganh tỵ hay ghen ghét gì với Đường Vịnh Hi.
Trần Linh Giang biết hiện tại và sau này, đối với Tần Gia Uy cô vẫn chỉ là một thuộc hạ trung thành.
Sam đứng bên cạnh thu hết biểu cảm u buồn cùng với phiền não của Trần Linh Giang, khi nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của cô trong lòng Sam cảm thấy đau nhói.
Anh quá hiểu cái cảm giác thầm thương trộm nhớ một người là như thế nào.
"Chúng ta đi."
Giọng nói lạnh lùng mang theo nộ khí của Tần Gia Uy làm Trần Linh Giang và Sam bước ra khỏi dòng suy nghĩ của riêng mình.
Khi họ chợt bình tĩnh lại, Tần Gia Uy đã đứng trước cửa thang máy.
Ngồi vào trong xe Tần Gia Uy mệt mỏi ngả đầu về phía sau nhắm mắt lại dưỡng thần, anh đã làm việc cả đêm nên bây giờ rất mệt mỏi.
Trần Linh Giang ngồi bên cạnh nhìn Tần Gia Uy hỏi.
"Lão đại, bây giờ chúng ta đến giáo đường?"
"Ừm......."
Đổi lại với lời nói của Trần Linh Giang chỉ là một cái Ừm.... lạnh lẽo.
"Lão đại, Nhị gia, Doãn Kỳ và Nhật Trung đã chờ sẵn tại giáo đường."
Sam vừa lái xe ánh mắt nhìn vào gương chiếu hậu nhìn Tần Gia Uy cung kính nói.
Hôm nay là ngày đại sự của Tần Lão Đại, nên không tránh khỏi có kẻ thù thừa cơ Tần Gia Uy lơ là phái người ám sát anh.
Tần Gia Vỹ, Doãn Kỳ và Nhật Trung đã cho người canh giữ nghiêm ngặt từ trong ra ngoài giáo đường, sự phòng thủ còn hoành tráng hơn khi tổng thống Mỹ bước ra nước ngoài để ngoại giao.
Tần Gia Vỹ thật cẩn thận anh tin rằng với sự sắp xếp chặt chẽ này của anh, kể cả một con ruồi cũng không thể bay vào.
Xe dừng lại trước giáo đường nơi tổ chức hôn lễ, hàng ngàn bông hồng màu trắng được trang trí từ bên trong cho đến tận bên ngoài.
Khách mời đã có mặt đầy đủ, cô dâu cùng với ba mẹ cũng đã tới, chỉ còn thiếu mỗi một mình chú rễ mà thôi.
Đường Vịnh Hi giận dữ đứng bên cạnh Quyển Ni cận vệ của cô, cô tức đến nghiến răng ken két phàn nàn với Đường Chấn Nam.
"Ba, ba thấy chưa? cái tên Tần Gia Uy này thật là hống hách.
Ngày hôn lễ, vậy mà anh ấy cũng đến trễ."
"Con đừng giận, chắc Gia Uy có chuyện quan trọng cần phải xử lý, nhưng thời gian vẫn còn chưa tới."
Đường Chấn Nam đang vui vẻ đứng bên cạnh vợ, khi nghe được ngữ khí của Đường Vịnh Hi ông liền buông lời an ủi, thật ra thì còn năm phút nữa mới đến giờ hành lễ.
Đột nhiên ánh mắt của tất cả mọi người trong giáo đường đều dồn hết ra ngòai cửa chính.
Đường Vịnh Hi nghi ngờ cô nhíu mày nhìn theo ánh mắt của mọi người, đập vào mắt cô chính là một Tần Gia Uy với vẻ bề ngòai vô cùng phong độ, anh bước đi oai hùng cùng với thuộc hạ của mình từ từ tiến vào trong.
Dáng vẻ oai vệ của anh làm Đường Vịnh Hi ngỡ ngàng trong giây lát.
Đường Vịnh Hi phải công nhận vẻ mặt lạnh lùng cùng với ánh mắt ngông cuồng ngạo mạn của anh quả thật rất thu hút, từ trên người của anh tỏa ra sự hấp dẫn làm cho phụ nữ có thể chỉ vì một cái liếc mắt của anh mà động lòng.
Tần Gia Uy với phong thái chẳng xem ai ra gì, anh hiên ngang tiến đến gần Đường Vịnh Hi.
Đột nhiên con ngươi đen nhánh của anh chợt hiện lên vẻ khao khát mà từ trước tới giờ anh chưa từng cảm nhận qua, khi anh nhìn thấy Đường Vịnh Hi trong bộ lễ phục màu trắng tinh khiết, khuôn mặt lạnh nhạt cùng với vẻ kiêu ngạo tỏa ra từ trên người cô làm trái tim của Tần Gia Uy đập rộn ràng.
Ánh mắt băn khoăn lập tức chuyển sang nơi khác, không muốn để Đường Vịnh Hi nhìn thấy anh để ý đến cô.
Sau khi tuyên thệ trước mặt cha xứ và trao đổi nhẫn cưới, các vị khách đều được mời đến khách sạn The Palm để dự buổi lễ kết hôn đình đám nhất nước Mỹ từ trước tới giờ.
Đường Vịnh Hi với nụ cười giả tạo cô vui vẻ cảm tạ các bậc trưởng bối đã dành thời gian đến tham gia hôn lễ của cô, tuy hôn lễ này chỉ là một màn kịch để cho mọi người xem nhưng Đường Vịnh Hi cũng không thể làm ba mẹ cô mất mặt.
Tần Gia Uy cũng không khác gì với cô, anh không quan tâm đến cô vợ nhỏ của mình.
Trong suốt thời gian của buổi tiệc anh luôn tránh né và giữ thái độ lạnh lùng cách ly với cô.
Tần Gia Uy ung dung cùng những người tự xưng là người có máu mặt trong hắc đạo trò chuyện, anh không ngừng tiếp rượu với bọn họ.
Tuy nói là không quan tâm đến Đường Vịnh Hi, nhưng không biết vì sao mỗi lần có người mời rượu cô, anh liền đứng ra uống thay cô.
Một hôn lễ xa hoa lộng lẫy với không khí nhộn nhịp như vậy, người ngòai nhìn vào thấy hai người là một cặp hòan hảo nhất, một người là chủ tịch công ty đa quốc gia đứng nhất nhì trên tòan thế giới, một người là con gái độc nhất của Đường Chấn Nam tổng thống đương thời của nước Mỹ một nước hùng mạnh nhất.
Nhưng không ai có thể ngờ đó chỉ là một vỡ kịch do đôi nam nữ chính dàn dựng lên vì mục đích của riêng mình.
Trải qua một ngày dài đằng đẵng Đường Vịnh Hi không còn tâm trạng để tiếp chuyện với bất kỳ ai nữa, cô không muốn tiếp tục phải nở những nụ cười giả dối nên cùng với Quyển Ni lặng lẽ ngồi tại một góc khuất nghỉ ngơi.
"Chủ nhân......."
Lời nói của Quyển Ni còn chưa nói hết câu liền bị ánh mắt sắc bén của Đường Vịnh Hi làm cho khựng lại, cô liền thay đổi cách xưng hô.
"Tiểu thư, cô sẽ dọn vào Tần Gia."
Đường Vịnh Hi không nói gì chỉ nhìn Quyển Ni gật đầu một cái, tay cô nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân của mình.
Mang giày cao gót cả ngày nên hiện tại chân cô rất mỏi.