Hôm nay là tiệc sinh nhật 50 tuổi của Đường Chấn Nam,
Tần Gia Vỹ và Nhật Trung sẽ đi theo để bảo vệ Tần Gia Uy, Sam và Doãn Kỳ được anh sắp xếp đi điều tra tập đoàn Lục Thị, một công ty muốn dành mối làm ăn 100 triệu với anh.
Trần Linh Giang ở lại khách sạn thu dọn mọi thứ để chuyển vào ngôi biệt thự Tần Gia, họ vừa mới mua vào sáng ngày hôm nay.
Đi đến đâu Tần Gia Uy cũng muốn có nhà riêng của mình, mọi thứ trong nhà đều phải giống y như cái ở trong biệt thự Tần Gia ở bên Italy.
"Ahhhhhhhhhh..............."
Tiếng thét kinh hoàng của Đường Vịnh Hi làm chấn động cả tòa biệt thự Đường gia.
"Tiểu thư, cô có sao không?."
Dì Hoà sợ hãi chạy gấp gáp vào phòng của Đường Vịnh Hi, bà lo lắng hỏi.
"Tiểu thư cô lại gặp ác mộng?."
Dì Hoà đau lòng tay bà nhẹ nhàng đỡ thân thể mảnh mai của Đường Vịnh Hi ngồi dậy.
Đường Vịnh Hi dựa lưng vào gối phía sau, tay cô vẫn nắm chặt cái mặt dây chuyền hình con sói.
Dì Hoà nhìn thấy vậy liền cầm lấy cái khăn mùi soa, lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán cô.
Đường Vịnh Hi cố ổn định lại nhịp tim của mình, tay cô run run siết chặt mặt dây chuyền trong tay hơn.
"Dì Hoà, cơn ác mộng này đã theo con mười mấy năm nay."
Đường Vịnh Hi nhìn Dì Hoà nói với giọng bất an, sau lần cô bị bắt cóc được người ta cứu về, cứ cách mấy tháng cô lại gặp cơn ác mộng này một lần, nhưng không biết vì sao dạo gần đây cơn ác mộng này xuất hiện thường xuyên hơn, làm Đường Vịnh Hi cảm thấy lo lắng trong lòng.
Trong cơn ác mộng Đường Vịnh Hi đã trở về cái ngày cô bị một đám người bịt mặt bắt cóc, trong lúc nguy hiểm ngàn cân treo sợi tóc một cậu thanh niên dáng người mạnh mẽ cao lớn đứng ra đỡ thay cho cô một viên đạn.
Cô không nhìn rõ gương mặt của anh ấy, điều duy nhất in sâu vào đầu cô chính là cái hình xăm con sói trên người anh.
Vì quá kinh hãi nên Đường Vịnh Hi níu chặt cổ áo sơ mi phía trước ngực của anh, tay cô bất giác cầm lấy vật gì đó, sau này cô mới biết đó chính là một cái mặt dây chuyền.
Hành động vô tình này của cô đã làm đứt sợi dây chuyền, và để lộ ra cái hình xăm con sói trước ngực.
Máu từ miệng vết thương trên ngực anh tuông ra rất nhiều, thấm ướt cả bàn tay ngọc ngà của Đường Vịnh Hi, làm cô kinh hoàng thức tỉnh từ trong cơn ác mộng.
"Tiểu thư, bác sĩ đã kiểm tra nói sức khỏe của cô không có vấn đề gì, chắc vì cô quá căng thẳng nên mới gặp ác mộng."
Mấy tháng gần đây vì chuẩn bị tiếp nhận tập đoàn Đường Thị nên Dì Hoà nghĩ chắc Đường Vịnh Hi bị căn thẳng, vì lý do này nên cách mấy hôm cô lại gặp cơn ác mộng này một lần.
"Chắc là như vậy."
Đường Vịnh Hi cẩn thận đặt mặt dây chuyền lại dưới gối, đó là vật duy nhất cậu thanh niên kia để lại cho cô.
Đường Vịnh Hi nhắm mắt lại hít vào một hơi thật sâu, trong lòng cô thầm nghĩ.
"Không biết bao giờ mình mới gặp lại anh ấy."
Suy nghĩ một lúc Đường Vịnh Hi vén chăn bước xuống giường, cô đi thẳng vào trong phòng tắm để làm vệ sinh cá nhân.
"Dì Hoà, dì gọi cho Tử Hồng, nói với chị ấy đem mấy bộ y phục mới nhất của Yan đến đây."
Yan là một nhẫn hiệu thời trang nổi tiếng không thua gì với Chanel, Gucci hay Prada.
Nhưng điều nổi bật nhất của Yan so với những thương hiệu thời trang khác, đó chính là nhà thiết kế và chủ nhân của thương hiệu thời trang Yan là một cô gái Phương Đông với cái tên là Ý An, khi ghép tên của cô ấy lại sẽ thành Yan.
"Dạ, tiểu thư."
Dì Hoà cung kính nói rồi bà lập tức đi ra ngoài chuẩn bị điểm tâm sáng cho cô.
Hôm nay là tiệc sinh nhật 50 tuổi của ba cô, được tổ chức tại khách sạn The Palm ở ngay trung tâm thành phố New York.
Không chỉ đơn giải là tiệc sinh nhật, hôm nay những người đến tham dự đều là những người có địa vị trong xã hội thượng lưu và những người quyền thế nhất trong hắc bạch lưỡng đạo.
Hôm nay cũng là lần đầu tiên thiên kim tiểu thư của Đường Chấn Nam thủ tướng đương nhiệm của nước Mỹ, cũng là người quốc tịch Mỹ gốc Trung đầu tiên được đảm nhiệm vai trò thủ tướng, sẽ xuất hiện trước giới truyền thông để chính thức tiếp nhận tập đòan Đường Thị.
Từ lúc Đường Vịnh Hi 10 tuổi bị người ta bắt cóc, khi trở về ba cô rất lo lắng ông cẩn thận không cho cô xuất đầu lộ diện trước công chúng, vì thân phận đặc biệt của cô nên Đường Chấn Nam đã cho cô gia nhập vào một tổ chức thần bí.
Huấn luyện cô thành một người xuất sắc, để sau này không ai có thể làm hại đến cô.
Nửa tiếng sau Chung Tử Hồng một cô gái với nét mặt dịu dàng, dáng người yếu ớt cùng một đám nhà tạo mẫu lần lượt tiến vào trong phòng của Đường Vịnh Hi.
Chung Tử Hồng một cô gái không bao giờ muốn tỏ ra mình yếu đuối trước mặt người khác, là con gái duy nhất của Đường Sảnh cô ruột của Đường Vịnh Hi.
Đường Vịnh Hi vẫn như thường lệ, cô tao nhã ngồi trước bàn trang điểm của mình để nhà tạo mẫu và thợ trang điểm hoàng thành nhiệm vụ của bọn họ, biến một cô gái xinh đẹp cao quý sang trọng trở nên chững chạc và thành thục hơn.
Hôm nay nói là sinh nhật của Đường Chấn Nam nhưng tâm điểm của buổi tiệc chính là Đường Vịnh Hi cô.
"Vịnh Hi, em xem như thế nào?."
Chung Tử Hồng nhìn Đường Vịnh Hi cười tươi nói.
Cặp mắt to tròn hình hạnh nhân của Đường Vịnh Hi chăm chú nhìn vào màn hình điện thọai theo dõi thị trương chứng khoán, khi cô nghe Chung Tử Hồng nói vậy liền dời tầm mắt của mình nhìn lên tấm gương trước mặt.
Một Đường Vịnh Hi thật xinh đẹp dịu dàng xuất hiện trước mặt cô.
Đường Vịnh Hi liền xụ mặt cô không nói gì chỉ cau mày tỏ ra không hài lòng.
Chung Tử Hồng nhìn thấy biểu cảm không vừa ý trên gương mặt cô, Chung Tử Hồng liền lên tiếng.
"Vịnh Hi, chị thấy trang điểm kiểu này nhìn em thật xinh đẹp và dễ thương."
Chung Tử Hồng nhìn Đường Vịnh Hi nói thật lòng của mình.
Đường Vịnh Hi tuy không xuất hiện trước giới truyền thông, nhưng cô được xem là fashionista với gu thời thời huyền bí và quyến rũ từ sự kết hợp giữa thời trang Châu Á và Châu Âu.
Những bộ trang phục của cô đều được nhà thiết kế riêng Ý An thiết kế.
"Sửa lại, cái gì là xinh đẹp dễ thương, tôi không cần.
Hôm nay tôi muốn các người phải trang điểm cho tôi thành một người phụ nữ chững chạc, thuần thực, trưởng thành có hiểu chưa?."
Đường Vịnh Hi nhìn vào mấy thợ trang điểm nói một cách nhiêm túc, hôm nay cô sẽ xuất hiện với vai trò một người thừa kế, tổng giám đốc của tập đoàn Đường Thị.
"Da, tiểu thư."
Nói xong Đường Vịnh Hi vẫn như cũ nhìn xuống màn hình điện thoại trên tay của mình.
Hôm nay cổ phiếu của Đường Thị bị rớt giá vì cái tin Đường Chấn Nam sẽ rút lui ra khỏi Đường Thị, giao Đường Thị lại cho đứa con gái 21 tuổi của mình cai quản.
Bảy giờ tối tài xế đưa Đường Vịnh Hi và Chung Tử Hồng đến khách sạn The Palm.
Vừa mới bước chân ra khỏi cửa thang máy tại tầng 25, nơi được tổ chức buổi tiệc sinh nhật, đập vào mắt cô chính là Lục Cẩn Phi.
Lục Cẩn Phi với bộ âu phục màu xanh nhạt, đứng trước cửa không biết từ bao giờ để chờ cô.
Lục Cẩn Phi sửng sờ tại chỗ vì nét đẹp trưởng thành của cô.
Ánh mắt kinh ngạc không thể che giấu được sự khát khao muốn chiếm cô làm của riêng.
"Vịnh Hi, hôm nay em thật xinh đẹp."
Lục Cẩn Phi bước tới ánh mắt đắm đuối nhìn cô nói với giọng yêu thương, Lục Cẩn Phi không thể phủ nhận cách trang điểm phối hợp với trang phục này càng tôn lên sự sang trọng quý phái trên người của cô.
"Anh đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó.
Tôi và anh không thể nào, trong lòng tôi đã có người chung ý."
Đường Vịnh Hi cố tình nói ra những lời tuyệt tình, cô và Lục Cẩn Phi quen biết nhau từ nhỏ, nhưng cô chưa từng một lần rung động vì anh.
"Ý trung nhân.
Vịnh Hi em đừng nói với anh, người chung ý của em chính là người mà ngay cả mặt em cũng chưa từng nhìn thấy.
Người đã cứu em vào mười mấy năm trước."
Lục Cẩn Phi cười chế giễu nói, trong lòng anh thầm nghĩ chuyện đã trôi qua mười mấy năm muốn tìm tung tích một người không biết dung mạo không biết tên đúng thật là việc mò kim đáy biển.
"Phải! chính là anh ấy vậy thì sao?."
Nếu trong lòng của Lục Cẩn Phi đã suy nghĩ như vậy, Đường Vịnh Hi đành nói theo anh.
Thật ra Đường Vịnh Hi không hề yêu ai, nhưng trong lòng cô thật sự muốn tìm ra người đã cứu mạng cô, dù sao anh ấy cũng đã hy sinh đỡ thay cô một viên đạn.
"Hừ.......
Nếu lỡ dung mạo của cậu ấy vô cùng xấu xí, vậy em nghĩ mình còn yêu cậu ấy nữa không?."
Lục Cẩn Phi cảm thấy thật nực cười, làm sao Đường Vịnh Hi có thể yêu một người ngay cả dung mạo cũng không biết.
"Anh mặc kệ tôi yêu ai, tôi đã nói với anh nhiều lần rồi, tôi và anh không thể nào."
Đường Vịnh Hi giận dữ nói, cô không hiểu vì sao Lục Cẩn Phi phải cố chấp đến như vậy.
"Vịnh Hi, em và anh là thanh mai trúc mã hai chúng ta đã quen nhau từ nhỏ, ngày mai anh sẽ nói với ba đến nhà xin cưới em."
"Xin cưới?
Tôi sẽ không lấy anh!"
Càng nghe Lục Cẩn Phi nói Đường Vịnh Hi càng thêm tức giận, cái người này có đầu óc hay không.
Cô bảo hai người sẽ không thể nào, vậy mà anh ấy còn đòi đến nhà xin cưới.
Cô không còn tâm trạng đấu khẩu với anh nữa, cô nhìn vào đồng hồ trên cổ tay của mình.
Gần đến giờ khai mạc buổi tiệc, cô không muốn phí thời gian ở đây tranh cãi với Lục Cẩn Phi.
"Tử Hồng, chúng ta vào trong."
Nói xong cô đã không quan tâm đến Lục Cẩn Phi, cùng Chung Tử Hồng bước vào trong, đột nhiên Lục Cẩn Phi bước tới nắm chặt bàn tay của cô, anh ỷ mình là người thừa kế duy nhất của Lục Thị nên không xem ai ra gì.
Trước sự kinh ngạc của Đường Vịnh Hi và Chung Tử Hồng, Lục Cẩn Phi đã không kiên nể cúi xuống định hôn lên má cô.
Nhưng thật không ngờ Đường Vịnh Hi lại nhanh tay lẹ chân, cô xoay người một cái đã tránh khỏi được cái hôn của Lục Cẩn Phi.
Đường Vịnh Hi là một người rất nhạy cảm với thời gian, cô biết bay giờ là lúc Tần Gia Uy chuẩn bị bước vào cửa nên Đường Vịnh Hi thừa dịp này diễn ra một màn cho mọi người xem.
Cô chau mày tỏ ra tức giận nói với Lục Cẩn Phi.
"Tôi không thích anh, anh có hiểu không.
Tôi có thể hôn bất cứ người đàn ông nào, thậm chí người kế tiếp bước vào cánh cửa này, cũng không muốn hôn anh."
Đường Vịnh Hi dùng cách từ chối Lục Cẩn Phi để đạt đến mục đích thật sự của mình.
Lục Cẩn Phi tức giận trong lòng vì bị Đường Vịnh Hi từ chối, anh nhìn theo hướng cửa nơi Đường Vịnh Hi đang chỉ tay vào.
Khuôn mặt tuấn tú của anh chợt hiện lên nụ cười tinh nghịch.
Người đàn ông mới vừa bước vào cửa là một ông cụ khoảng chừng 65 tuổi dáng người mập mạp.
"Anh thách em dám."
Lục Cẩn Phi cười nói ra những lời thách thức, anh nghĩ khi Đường Vịnh Hi nhìn thấy người đàn ông mập mạp đó, cô sẽ không còn mạnh miệng nữa.
"Được!
Tôi sẽ hôn người đàn ông bước vào cửa cho anh xem."
Nói xong Đường Vịnh Hi lập tức xoay người lại, cô đi xăm xăm ra cửa chính.
Lúc này Tần Gia Uy vừa mới đến, trên người anh là bộ âu phục màu đen kinh điển của bang mafia.
Áo choàng bành tô dài đến gót chân càng tôn lên sự ngạo mạn trên khuôn mặt nghiêm nghị của anh.
Tần Gia Uy đi trước Nhật Trung trên tay cầm một cái hộp quà cùng với Tần Gia Vỹ cung kính đi theo sau anh.
Vừa bước vào cửa chính đột nhiên một cô gái từ đâu xông tới, cô ngang nhiên dùng tay kéo cà vạt trên cổ của anh, để khuôn mặt tuấn tú của anh ghé sát vào mặt cô.
Đường Vịnh Hi đột nhiên nhón chân lên áp đôi môi gợi cảm của mình lên đôi môi mỏng đầy vẻ ngong cuồng của Tần Gia Uy.
Cô nhắm mắt lại nên không nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng vì hành động bất ngờ này của cô, trong lòng cô thầm nghĩ.
"Chết tiệt, sao môi của anh ấy lại mềm mại đến như vậy."
Toàn thân của Tần Gia Uy cứng đờ, anh ngây người trong giây lát, lần đầu tiên có người dám đụng vào người của anh còn lại là môi.