Tần Gia Uy mở to cặp mắt chim ưng của mình nhìn vào cô gái đang có hành động lớn mật này.
Đôi mi cong dài vì hồi họp run nhẹ nhẹ y như cánh bướm nhìn vào thật xinh đẹp, làm trái tim của Tần Gia Uy bất giác nhảy loạn nhịp.
Tần Gia Vỹ và Nhật Trung sửng sốt trong giây lát, từ trước tới giờ Tần Gia Uy chưa từng tiếp cận với phụ nữ, huống hồ gì còn bị phụ nữ cưỡng hôn.
Trong lòng hai người vừa hiếu kỳ vừa lo lắng, không biết số phận của cô gái đáng thương này sẽ đi về đâu.
Tần Gia Uy chưa kịp xô cô gái không biết chết là gì ra, cô đã nhanh hơn anh một bước.
Sau một lúc cảm nhận được trái tim đập thình thịch giống y như sắp bị nổ tung, Đường Vịnh Hi liền đẩy Tần Gia Uy ra.
Cô lập tức xoay người lại nhìn Lục Cẩn Phi, lúc này đang tức đến mặt đỏ tía tai.
Anh không ngờ người bước vào cửa lại là một người đàn ông với dung mạo xuất sắc đến như vậy.
"Lục Cẩn Phi!
Anh thấy chưa?
Tôi có thể hôn gà hôn vịt cũng không muốn hôn anh."
Đường Vịnh Hi nhìn Lục Cẩn Phi nói, cô muốn anh bỏ đi cái ý định điên cuồng kia.
"Phì............ Ha.....ha......ha.... "
Đột nhiên những tiếng cười giòn tai từ phía sau lôi cuốn sự chú ý của Đường Vịnh Hi.
Cô cau mày tỏ ra khó chịu xoay người lại nhìn xem ai lại mất lịch sự đến như vậy.
Đập vào mắt cô chính là hai người đàn ông với nét mặt tươi cười, trong ánh mắt lại hiện lên tia tọc mạch, họ đang khổ sở dằn xuống những tiếng cười không dám để chút âm thanh nào lọt ra ngoài.
Vì ánh mắt sắc bén của người đàn ông đứng bên cạnh nhìn chăm chăm, thay cho lời cảnh cáo nếu ai còn dám cười nữa anh sẽ ra tay giết chết hắn ngay lập tức.
Đường Vịnh Hi chuyển tầm mắt nhìn vào người đàn ông đứng bên cạnh, lúc này cô mới thật sự nhìn kỹ dung mạo của Tần Gia Uy.
Cô cao 1m 70 vậy mà vẫn còn thấp hơn anh một cái đầu, anh sở hữu gương mặt cực kỳ đẹp trai với đôi mắt dài lông mày râm, sống mũi cao thẳng đôi môi mỏng đầy vẻ mị lực, bờ vai rộng nhìn vào thật thu hút.
Không chỉ riêng Đường Vịnh Hi kinh ngạc với dung mạo hấp dẫn này của Tần Gia Uy, ngay cả Chung Tử Hồng cũng ngất ngây với sự mê hoặc tỏa ra từ trên người đàn ông này.
Đường Vịnh Hi bị dung mạo phi thường này của Tần Gia Uy làm tâm trạng cô trở nên rộn rực, lần trước khi cô gặp mặt anh tại khách sạn, lúc đó cô không nhìn kỹ dung mạo của anh.
Hôm nay trên người anh tỏa ra thứ gì đó làm trái tim cô cảm giác được sự bất thường.
Đường Vịnh Hi cảm giác ngượng ngùng khuôn mặt đột nhiên trở nên ửng hồng, khi cô nhìn thấy Tần Gia Uy với vẻ mặt tối đen như mực, ánh mắt hiện lên tia phẫn nộ vì bị cô cưỡng hôn.
Cô quýnh lên không biết phải làm sao liền nhìn Tần Gia Uy nói.
"Xin lỗi, tôi nhìn nhầm người."
Nói xong Đường Vịnh Hi đã vội vàng xoay người lại đi một mạch vào trong.
Trong lúc cô xoay người lại một nụ cười đặc ý hiện trên khuôn mặt kiều diễm của cô, cô đã điều tra từ trước tới giờ Tần Gia Uy chưa từng tiếp cận với phụ nữ, nên cô sẽ khiến anh không thể nào quên được nụ hôn đầu này.
Lục Cẩn Phi nhìn Tần Gia Uy bằng ánh mắt thù địch, anh mang theo một bụng tức bước theo sau Đường Vịnh Hi và Chung Tử Hồng vào trong.
"Nhìn nhầm người?."
Tần Gia Uy nhướng mày nhìn theo bóng lưng hối hả của cô, anh dùng tay đang mang găng tay lau đi lau lại bờ môi mỏng lúc này còn lưu lại thoang thoảng mùi hương của cô.
Anh rất sợ bẩn, cảm giác kinh tởm làm Tần Gia Uy tức đến muốn giết người.
Trong lòng anh thầm nghĩ, con gái gì bạo dạn đến như vậy gặp ai cũng hôn đúng thật không ra gì.
"Anh hai, cô gái vừa rồi xem anh là gà hay vịt vậy?"
Tần Gia Vỹ cười cười trêu chọc Tần Gia Uy, đổi lại là một cái nhìn sắc bén như lưỡi gươm làm cho Tần Gia Vỹ và Nhật Trung im bặt không dám nói thêm câu nào.
Đường Vịnh Hi chỉnh lại tâm trạng của mình, cô dùng tay áp vào gò má đang nóng phừng phừng.
Thật sự đó không chỉ là nụ hôn đầu của Tần Gia Uy, nó cũng là nụ hôn đầu của cô.
Đường Vịnh Hi nhìn thấy ba mẹ đang đứng trò chuyện với Lục Cẩn Trung, cô nở một nụ cười ngọt ngào cùng Lục Cẩn Phi bước tới bên cạnh chào họ.
"Ba, Mẹ bác Lục con mới tới."
"Ba, bác trai bác gái."
Đường Vịnh Hi và Lục Cẩn Phi đồng thanh gật đầu lễ phép chào ba người.
Ông bà Đường Chấn Nam nhìn Lục Cẩn Phi gật đầu lịch sự, hai người liền chuyển tầm mắt vào đứa con gái, nụ cười hạnh phúc không thể che giấu được trên khuôn mặt của hai người.
"Con ngoan, sao trễ vậy buổi tiệc sắp được khai mạc."
Miêu Tuyết Hồng nhìn con gái nói với giọng yêu thương, Miêu Tuyết Hồng là em gái ruột của Miêu Tuyết Hoa mẹ của Tràn Hạo.
Đường Vịnh Hi là tính mạng của vợ chồng bà, chỉ cần nhìn thấy cô là bà lập tức vui hẳn lên.
"Con xin lỗi, vừa rồi gặp chút chuyện nên hơi trễ."
Đường Vịnh Hi nhìn mẹ mỉm cười xin lỗi.
"Vịnh Hi, càng lúc bác thấy con càng xinh đẹp.
Hèn gì Cẩn Phi nhà bác luôn miệng nhắc đến con."
Lục Cẩn Trung nhìn Đường Vịnh Hi nói với giọng niềm nở, Đường Chấn Nam không quan tâm đến lời nói có dụng tâm của Lục Cẩn Trung.
Ông nhìn chung quanh để tìm kiếm thứ gì đó, khuôn mặt nghiêm nghị chợt hiện lên ý cười khi ông nhìn thấy người đàn ông mới bước vào cửa, ông lập tức lịch sự nói với Lục Cẩn Trung.
"Mời Lục Tổng cứ tự nhiên."
Nói xong ông đã bước tới chào hỏi Tần Gia Uy.
"Tần Tổng, cuối cùng cậu cũng đã đến."
Đường Chấn Nam vươn tay bất tay với Tần Gia Uy.
"Đường Tổng, ngài thật khách khí.
Được dự buổi tiệc ngày hôm nay là vinh hạnh của tôi."
Nói xong anh búng tay một cái, Nhật Trung liền bước tới đưa cái hợp quà trên tay cho trợ lý của Đường Chấn Nam.
"Ha ha ha ....."
Đường Chấn Nam cười sảng khóai, bàn tay vỗ vỗ lên vai của Tần Gia Uy nói với giọng vui mừng.
"Cuối cùng thời cơ cũng đã chín mùi."
Lúc này không khí chung quanh thật náo nhiệt tiếng xì xào trò chuyện của những vị khách mời bao phủ cả căn phòng, Đường Vịnh Hi đang cùng mẹ đứng trong một góc khuất, cô cảm thấy những vị khách mời có mặt ngày hôm nay thật vô vị, vì cô biết mục đích của bọn họ đến đây chỉ vì muốn nịnh hót ba cô.
Đường Vịnh Hi không quan tâm đến bất kỳ ai, cặp mắt điềm đạm chỉ chú tâm quan sát Tần Gia Uy và ba cô.
Tuy cô và mẹ đứng khá xa với ba và Tần Gia Uy nhưng Đường Vịnh Hi biết rất rõ hai người đang nói những gì.
Với người bình thường ở trong tình huống ồn ào như bây giờ và còn ở một khỏang cách xa như vậy, thì vốn vĩ họ sẽ không thể nào nghe được đối thoại giữa ba cô và Tần Gia Uy.
Nhưng đối với Đường Vịnh Hi nếu cô đã quyết tâm muốn nghe lén điều gì, dù có ồn ào đến đâu hay ở khoảng cách xa bao nhiêu, chỉ cần cô nhìn thấy mặt của đối phương cô có thể biết ngay họ đang nói gì, vì Đường Vịnh Hi chính là chuyên gia trong lĩnh vực đọc khẩu hình.
Nghe ông nói vậy trong lòng cô hiện lên muôn ngàn nghi vấn.
"Sao Ba và Tần Gia Uy tỏ ra thân mặt đến như vậy?
Cô chưa từng nghe ba nhắc đến anh.
Còn cái gì là thời cơ đã chín mùi?"
Cô nhíu mày ngẫm nghĩ sự huyền bí trong lời nói của ba cô.
"Kính chào quý khách.
Buổi tiệc sinh nhật 50 tuổi của ông Đường Chấn Nam chính thức bất đầu.
Xin mời ông bà Đường Chấn Nam và tiểu thư Đường Vịnh Hi lên khán đài."
Sau khi người chủ tọa buổi tiệc lên tiếng, đột nhiên tất cả đèn đều tắt hết, cả căn phòng trở nên tối đen như mực.
Một cái đèn màu trắng trên trần nhà được bật lên, đảo chung quanh tìm kiếm tâm điểm của buổi tiệc ngày hôm nay.
Tất cả mọi người đều hồi hợp cặp mắt không ngừng theo dõi những nơi ánh đèn sáng dừng lại, để ngắm nhìn dung nhan cô con gái độc nhất của Đường tổng thống, một cô gái chỉ mới 21 tuổi đã nắm trong tay quyền lực tối cao cùng với một khối gia tài đồ sộ.
Những doanh nhân có mặt ngày hôm nay đều cùng con trai của mình đến dự tiệc, họ ôm trong lòng hy vọng rằng con trai của mình có thể làm động lòng con gái cưng của Đường Chấn Nam.
Tần Gia Vỹ đứng khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt thích thú nhìn lên khán đài.
"Anh hai, không biết dung mạo vợ tương lai của anh như thế nào?."
Tần Gia Uy với nét mặt không đổi sắc, cuộc hôn nhân này đối với anh chỉ là một cuộc giao dịch.
Một mối làm ăn chỉ có lợi chứ không có hại.
Còn về phần cô vợ tương lai này, anh không có hứng thú tới.
Cô xinh đẹp hay xấu xí cũng không liên quan gì đến anh.
Ánh mắt lạnh nhạt không cảm xúc của Tần Gia Uy nhìn thẳng về phía trước.
Lúc này ông bà Đường Chấn Nam dắt tay cô con gái bước lên khán đài, ánh đèn sáng rực chiếu thẳng lên người của Đường Vịnh Hi.
Một cô gái với dáng người thon thả, trên người cô mặc cái đầm dài màu trắng bó sát đường cong quyến rũ của mình, bộ ngực đầy đặn căng tròn sau lớp vải, phần khe ngực hấp dẫn lúc ẩn lúc hiện, cùng với cặp mông tròn trịa khiến những chàng trai có mặt tại buổi tiệc đứng phía dưới đều trầm trồ, lắc đầu tặc lưỡi với nhan sắc tuyệt mỹ này của cô.
Đường Vịnh Hi đứng trên khán đài đầy vẻ ngạo nghễ, cô tỏa sáng với nét đẹp kiêu sa quý phái, ánh mắt tự tin từ trên nhìn xuống.
Ánh mắt của tất cả mọi người phát sáng trong vẻ ngở ngàng vì nét đẹp không tỳ vết của Đường Vịnh Hi.
Tần Gia Vỹ và Nhật Trung mở to cặp mắt nhìn thẳng vào cô gái xuất hiện nổi bật phía trước, họ không ngờ cô gái vừa cưỡng hôn lão đại chính là vợ tương lai của anh.
"À...thì ra là cô ấy, hèn gì em thấy quen mặt đến như vậy."
Tần Gia Vỹ nhìn Tần Gia Uy nói, anh đã từng nhìn thấy qua hình của Đường Vịnh Hi trong tủ sắt của Tần Gia Uy.
Đường Chấn Nam có đưa ảnh của Đường Vịnh Hi cho anh, nhưng anh chưa một lần nhìn qua nó chỉ quăng đại vào tủ sắt thôi.
Ánh mắt chưa từng vì ai mà dao động của Tần Gia Uy chợt hiện lên tia sáng, anh nhìn Đường Vịnh Hi đang đứng trên khán đài bằng ánh mắt thích thú.
Vừa rồi cô gái này còn hành động năng động trẻ con, vậy mà bây giờ cô đã lột xác biến thành một thiếu nữ hoàn toàn khác, đứng trên khán đài với đầy vẻ kiêu ngạo.
"Thành thật cảm ơn quý vị đã đến dự buổi tiệc ngày hôm nay.
Hôm nay nhân dịp sinh nhật của tôi, tôi xin trân trọng tuyên bố với mọi người.
Bất đầu từ ngày hôm nay con gái Đường Vịnh Hi của tôi, chính thức tiếp nhận tập đoàn Đường Thị."
Nghe xong lời tuyên bố của Đường Chấn Nam, những tiếng vỗ tay lần lượt vang lên.
"Bốp......bốp......bốp.........."
"Tôi còn một chuyện muốn tuyên bố, tháng sau con gái Đường Vịnh Hi của tôi và Tần Gia Uy, chủ tịch của tập đòan Tần Thị sẽ cử hành hôn lễ tại khách The Palm này."
Đột nhiên cả căn phòng bị những tiếng xầm xì bàn tán lấp đầy, không khí trở nên náo nhiệt hẳn lên, có người thì bàng hoàng với cái tin long trời lỡ đất này, họ hiếu kỳ muốn biết tướng mạo của Tần Gia Uy xem anh có xứng đôi với Đường Vịnh Hi không.
Có người trong lòng thất vọng tiếc nuối rằng một bông hoa xinh đẹp như Đường Vịnh Hi lại là hoa đã có chủ.
Ai nấy đều biết tập đoàn Tần Thị là một tập đoàn lớn nhất trong lĩnh vực dầu mỏ, kim cương và vũ khí, không chỉ nói riêng về khối tài sản khủng lồ còn về thân phận thật sự của Tần chủ tịch, chỉ cần nghe qua cũng đã đủ khiến người ta phải rùng mình sỡn gáy, nhưng chưa một ai trong buổi tiệc ngày hôm nay được diện kiến dung mạo của Tần Chủ Tịch.
Đường Vịnh Hi nghe xong những gì ba mình vừa tuyên bố, cô đứng chết lặng ngay tại chỗ.
"Kết hôn?
Kết hôn với Tần Gia Uy, sao cô không biết về chuyện này."