Trong không gian hư vô mịt mù, nơi những dòng chảy thời gian chỉ còn là những sợi tơ mỏng manh lơ lửng, linh hồn của Aleric đang trôi dạt như một mảnh vụn của quá khứ. Cảm giác cuối cùng mà anh nhớ được ở kiếp trước là một nỗi nhục nhã ê chề. Anh — một kẻ thất bại trong tình trường, một gã đàn ông chưa từng một lần biết đến cảm giác thực sự khi chạm vào làn da của một người phụ nữ — đã gục ngã ngay trên bàn làm việc. Sự kết hợp giữa việc lao lực quá độ và những thước phim nóng bỏng trên màn hình đã khiến trái tim anh ngừng đập ngay trong khoảnh khắc sung sướng ảo ảnh nhất. Anh chết khi vẫn còn là một "trai tân" đúng nghĩa, một cái chết nực cười đến mức có lẽ quỷ dữ cũng phải lắc đầu.
"Ngươi tỉnh rồi sao, kẻ mang dục vọng mãnh liệt nhất mà ta từng thấy?"
Một giọng nói trầm hùng, mang theo âm hưởng của hàng vạn năm lịch sử vang lên, khiến linh hồn Aleric rung động. Trước mặt anh, một thực thể phủ đầy ánh sáng vàng kim hiện ra. Đó là Aion, vị Thần cai quản sự khởi đầu. Ánh mắt của vị Thần không hề mang theo sự phán xét, mà ngược lại, đó là một sự tò mò đầy thích thú.
Aion khẽ bật cười: "Ta đã chứng kiến hàng tỷ cái chết, nhưng chết vì kiệt sức khi đang cố tìm kiếm sự thỏa mãn trong hư ảo như ngươi... quả thật là một cực phẩm. Ngươi có hối hận không?"
Aleric ngước nhìn vị Thần, trong lòng anh không có sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa hận thù đối với sự yếu ớt của chính mình ở kiếp trước. Anh nghiến răng, giọng nói vang lên đầy kiên định: "Nếu được sống lại, tôi sẽ không bao giờ để mình phải chết một cách thảm hại như thế nữa. Tôi muốn sống một cuộc đời thống trị, một cuộc đời mà mọi dục vọng của tôi đều phải được thỏa mãn bằng xương bằng thịt!"
Vị Thần gật đầu, vung tay tạo ra một vòng xoáy tinh vân: "Ta sẽ đưa ngươi đến một thế giới cổ đại, nơi phép thuật và sức mạnh là chân lý. Ta sẽ cho ngươi ba nguyện vọng để ngươi bắt đầu hành trình của mình. Hãy nhớ, thế giới đó không có sự hỗ trợ của những hệ thống máy móc, mọi thứ ngươi có đều sẽ nằm trong bản năng và máu thịt của ngươi."
Aleric không cần suy nghĩ quá lâu. Những năm tháng xem phim và đọc truyện đã cho anh biết mình cần gì để trở thành một kẻ chinh phục thực thụ.
"Thứ nhất," Aleric dõng dạc nói, "tôi muốn một cơ thể có sức bền vĩnh cửu. Tôi muốn mình có thể chiến đấu, có thể hoạt động mà không bao giờ biết đến mệt mỏi hay kiệt sức. Khả năng phục hồi của tôi phải là tức thì, để mỗi lần gục ngã hay sau mỗi cuộc mây mưa, tôi đều có thể đứng dậy mạnh mẽ hơn."
Aion mỉm cười: "Ngươi muốn trở thành một kẻ không có giới hạn sinh lý sao? Được, ta ban cho ngươi 'Thần Lực Vĩnh Cửu'. Thể xác ngươi sẽ là một khối động cơ vĩnh cửu không bao giờ cạn kiệt năng lượng. Nguyện vọng thứ hai?"
"Thứ hai," Aleric hít một hơi sâu, ánh mắt lóe lên sự dâm dã đầy quyết đoán, "tôi muốn một cơ thể mang tính áp chế tuyệt đối về mặt giới tính. Tôi muốn một 'cây hàng' vĩ đại nhất trong lịch sử, một thứ vũ khí có thể lấp đầy mọi khoảng trống, khiến mọi chủng tộc mỹ nhân từ con người cho đến những giống loài cao quý nhất đều phải run rẩy và khuất phục. Nó phải mang theo khí chất của một kẻ thống trị, khiến giống cái chỉ cần nhìn thấy là đã mất đi ý chí phản kháng."
Tiếng cười của vị Thần vang vọng khắp không gian hư vô: "Thú vị! Ngươi muốn dùng sự nam tính để chinh phục thiên hạ. Ta sẽ ban cho ngươi cấu trúc của 'Long Tộc Thủy Tổ' tại bộ phận đó. Nó sẽ là nỗi khiếp sợ và cũng là niềm khao khát lớn nhất của mọi mỹ nhân trên thế gian này. Và điều cuối cùng?"
"Điều cuối cùng," Aleric trầm giọng, "tôi muốn một hào quang quyến rũ không thể cưỡng lại. Tôi muốn mọi phụ nữ, dù là Nữ vương cao ngạo hay nữ tướng mạnh mẽ, khi đứng trước tôi đều cảm thấy bản năng giống cái của họ bị trỗi dậy mạnh mẽ nhất. Họ phải khao khát được tôi chiếm hữu."
"Hào quang kẻ chinh phục," Aion tuyên bố. "Mọi thứ đã sẵn sàng. Bây giờ, hãy đi đi, Aleric Von Draken! Hãy dùng những món quà này để khiến thế giới của ta trở nên náo nhiệt hơn."
Ngay lập tức, linh hồn Aleric bị hút vào một hố đen rực rỡ. Anh cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc và tái tạo lại. Từng thớ thịt, từng sợi gân đều được tôi luyện bởi năng lượng thần thánh. Xương cốt anh trở nên cứng như kim cương, làn da mịn màng nhưng dai như da thú cổ đại. Đặc biệt, tại vùng hạ bộ, một luồng nhiệt lượng kinh người bùng phát, khiến anh cảm thấy mình đang mang trong người một con mãnh long đang chực chờ phá cũi chui ra. Đó là một sự hiện diện đầy quyền lực, một thứ vũ khí có kích thước và uy lực vượt xa mọi tưởng tượng của anh ở kiếp trước.
Khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo, Aleric cảm nhận được một luồng không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh mở mắt ra, xung quanh là những cây cổ thụ cao vút với tán lá rộng che kín cả bầu trời. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống cơ thể trần trụi nhưng hoàn mỹ của anh. Anh đứng dậy, mỗi cử động của cơ bắp đều toát lên vẻ đẹp lực lưỡng và đầy uy lực.
Aleric nhìn xuống dưới, một nụ cười ngạo nghễ hiện trên gương mặt sắc sảo. Sự hùng vĩ của cơ thể mới này khiến anh tràn đầy tự tin. Anh không còn là gã Minh yếu ớt, chết vì lao lực nữa. Giờ đây, anh là Aleric, kẻ mang theo tham vọng nuốt chửng cả thế giới này vào lòng mình.
Một tiếng sột soạt vang lên trong bụi rậm. Bản năng mới của Aleric lập tức nhận diện được một sự hiện diện đang ở rất gần. Một mùi hương hoang dã, kích thích xộc vào mũi anh. Anh không hề che đậy cơ thể mình, trái lại còn ưỡn ngực, để lộ toàn bộ sự vĩ đại và nam tính trước ánh sáng mặt trời.
"Ra đây đi," Aleric khàn giọng nói, giọng nói của anh giờ đây mang theo một âm tần trầm ấm, đầy sức hút. "Ta biết ngươi đang thèm khát thứ sức mạnh này."
Trong bóng tối của những lùm cây, một đôi mắt vàng rực của bộ tộc Bán Thú đang run rẩy quan sát. Kiera, nữ tướng báo đen mạnh mẽ nhất rừng Oakhaven, đang cảm thấy đôi chân mình nhũn ra. Hào quang từ người đàn ông lạ mặt kia đang nghiền nát ý chí chiến đấu của nàng, thay vào đó là một ngọn lửa rạo rực chưa từng có đang thiêu đốt vùng bụng dưới.
Cuộc đời mới của Aleric, bắt đầu bằng sự khuất phục đầu tiên của đại ngàn.