Ánh nắng ban mai xuyên qua những tầng lá dày đặc của rừng già Oakhaven, tạo thành những cột sáng lung linh nhảy múa trên thảm cỏ xanh mướt. Aleric hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình mở rộng một cách phi thường. Không còn mùi khói bụi đô thị, không còn sự ngột ngạt của căn phòng trọ rẻ tiền; thay vào đó là mùi nhựa cây, hương hoa dại và một thứ năng lượng ma pháp đậm đặc đang luân chuyển trong không gian.
Anh cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình. Những ngón tay thon dài nhưng cứng cáp, các khớp xương vững chãi, và đặc biệt là lớp da dẻ toát lên một vẻ bóng bẩy, khỏe mạnh. Aleric khẽ siết chặt nắm đấm, anh cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần đang bị nén chặt trong từng thớ cơ bắp. Đây không phải là kết quả của việc tập gym hay thể hình, mà là một sự tiến hóa vượt bậc về sinh học mà vị thần Aion đã ban tặng.
Tuy nhiên, thứ khiến Aleric kinh ngạc nhất chính là sự thay đổi ở phần hạ thân. Dù đang ở trạng thái nghỉ ngơi, "long căn" mà anh yêu cầu vẫn mang một kích cỡ đầy uy phong, nặng trĩu và nóng hổi giữa hai đùi. Nó không chỉ là một bộ phận cơ thể, mà giống như một sinh vật có linh tính, sẵn sàng bùng nổ bất cứ khi nào cảm nhận được hơi ấm của phái đẹp. Aleric nở một nụ cười thỏa mãn; kiếp trước anh chỉ có thể ngắm nhìn những thứ này qua màn hình, nhưng giờ đây, anh chính là chủ nhân của một kỳ quan thiên nhiên thực thụ.
"Xào xạc..."
Tiếng động rất khẽ từ lùm cây rậm rạp phía sau lưng khiến Aleric ngay lập tức xoay người lại. Bản năng của "Thần Lực Vĩnh Cửu" cho phép các giác quan của anh nhạy bén gấp hàng chục lần người thường. Anh không hề cảm thấy sợ hãi, trái lại, hào quang kẻ chinh phục trong anh bắt đầu tự động phát tán, tạo ra một áp lực vô hình nhưng cực kỳ quyến rũ lan tỏa ra xung quanh.
Từ trong bụi gai, một bóng hình thon gọn và dẻo dai phóng ra, đáp xuống một cành cây thấp với sự nhẹ nhàng của loài mèo. Đó là một cô gái, nhưng không phải con người bình thường. Nàng khoác trên mình bộ giáp da thú sơ sài, chỉ che vừa đủ những vùng nhạy cảm nhất, để lộ ra những mảng da màu mật ong săn chắc và những đường cong rực lửa. Đôi tai mèo đen trên đỉnh đầu khẽ vẫy rung, và chiếc đuôi dài phía sau đang quất nhẹ vào không khí một cách bồn chồn.
Đó là Kiera, nữ tướng của tộc Bán Thú Báo Đen, người vẫn luôn tự hào về sự lạnh lùng và kỹ năng săn mồi thượng thừa của mình. Thế nhưng lúc này, đôi mắt vàng rực vốn sắc sảo của nàng lại đang giãn ra vì kinh ngạc.
Kiera đã quan sát người đàn ông này từ khi anh ta mới tỉnh lại. Ban đầu, nàng định tấn công kẻ xâm nhập, nhưng ngay khi hào quang của Aleric chạm đến, toàn bộ ý chí chiến đấu của nàng bỗng chốc tan biến. Một thứ mùi hương nam tính nồng đậm, một loại pheromone ma thuật mà nàng chưa từng ngửi thấy ở bất kỳ con đực nào trong bộ tộc, đang tấn công trực diện vào đại não nàng.
Ánh mắt của Kiera không tự chủ được mà hạ thấp xuống, dừng lại ở "thứ vĩ đại" đang lừng lững hiện ra giữa đôi chân trần của Aleric. Nàng cảm thấy cổ họng mình khô khốc, một luồng điện nóng hổi chạy dọc từ xương sống xuống thẳng vùng bụng dưới, khiến đôi chân thon dài của nàng hơi khép lại một cách ngượng nghịu.
"Ngươi... ngươi là sinh vật gì?" Kiera lắp bắp, giọng nói vốn dĩ oai phong giờ đây mang theo một sự run rẩy không thể che giấu.
Aleric không vội trả lời. Anh thong thả bước tới, mỗi bước chân đều mang theo sự áp chế của một vị vua. Anh nhận ra sức mạnh từ nguyện vọng của mình đang phát huy tác dụng tuyệt vời. Cô nàng bán thú trước mặt dường như đang bị mê hoặc, đôi mắt nàng phủ một lớp sương mờ màng, và hơi thở thì dồn dập đến mức lồng ngực đầy đặn phập phồng không ngừng.
"Ta là Aleric," anh lên tiếng, giọng nói trầm thấp và có độ rung đầy nam tính. "Và từ hôm nay, ta là chủ nhân của cánh rừng này... cũng như của ngươi."
Kiera định gầm gừ để giữ lấy lòng tự trọng của một nữ chiến binh, nhưng khi Aleric tiến lại gần trong khoảng cách một cánh tay, áp lực từ cơ thể anh khiến nàng hoàn toàn tê liệt. Nàng cảm thấy mình như một con mồi nhỏ bé trước một vị thần cổ đại. Hào quang chinh phục của anh khiến nàng không muốn chạy trốn, mà trái lại, nàng muốn được chạm vào, muốn được khám phá sự cứng cỏi kia.
Aleric đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve vành tai mèo nhạy cảm của Kiera. Nàng khẽ rên lên một tiếng, một âm thanh nhỏ bé, nhu mì mà chính nàng cũng chưa từng nghe thấy ở bản thân. Toàn thân nàng nhũn ra, ngã vào lồng ngực vững chãi như đá tảng của anh.
Cảm nhận được làn da mềm mại và hơi ấm hoang dã của nàng báo đen, Aleric cảm thấy "long căn" của mình bắt đầu trỗi dậy. Sự cương mãnh bộc phát khiến lớp không khí xung quanh dường như cũng nóng lên. Kiera cảm nhận được thứ cứng rắn và nóng hổi kia đang áp sát vào đùi mình, một kích thước mà nàng chưa từng tưởng tượng nổi trong cuộc đời bán thú của mình. Sự sợ hãi ban đầu hoàn toàn bị thay thế bởi một niềm khao khát nguyên thủy: nàng muốn được kẻ nam nhân này chiếm hữu, muốn được lấp đầy bởi sức mạnh vĩ đại kia.
"Hóa ra đây là cảm giác của một kẻ thống trị," Aleric thầm nghĩ, nụ cười trên môi anh càng thêm đậm.
Dưới bóng râm của những cây cổ thụ vạn năm, một cuộc chinh phạt đầu tiên sắp sửa diễn ra. Không phải bằng gươm giáo, mà bằng sự giao hòa mãnh liệt của bản năng. Aleric biết rằng, Kiera chỉ là người đầu tiên trong danh sách dài những mỹ nhân sẽ quỳ dưới chân anh. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, và đại ngàn Oakhaven chính là nơi chứng kiến sự ra đời của một vị vua hậu cung vĩnh hằng.