MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Hạn Sức Bền: Quét Sạch Mỹ Nhân Dị GiớiChương 11: Thành Trì Băng Giá Và Những Ánh Mắt Khinh Miệt

Vô Hạn Sức Bền: Quét Sạch Mỹ Nhân Dị Giới

Chương 11: Thành Trì Băng Giá Và Những Ánh Mắt Khinh Miệt

1,058 từ · ~6 phút đọc

Rời khỏi thị trấn biên thùy Valerius sau một đêm khiến con gái ngài thị trưởng phải "ngẩn ngơ" vì sự uy dũng, Aleric cùng dàn mỹ nhân Bán Thú tiếp tục tiến sâu vào lãnh thổ loài người. Đích đến tiếp theo của anh là Frosthold – thành phố pháo đài được mệnh danh là "Thành Trì Băng Giá". Đây không chỉ là một trung tâm giao thương sầm uất mà còn là cửa ngõ duy nhất dẫn đến ranh giới của Thánh địa Elf.

Frosthold hiện ra dưới ánh nắng nhạt của vùng cao nguyên với những bức tường thành bằng đá xám cao ngất, phía trên là những ngọn tháp nhọn hoắt như muốn đâm thủng bầu trời. Khác với vẻ phóng khoáng của Valerius, không khí ở đây mang đậm hơi thở của sự phân biệt giai cấp và những luật lệ hà khắc.

Khi đoàn người của Aleric dừng lại trước cổng chính, một đám đông binh sĩ mặc giáp trụ sáng loáng, tay cầm trường thương lập tức dàn hàng ngang chặn đường. Đứng đầu là một gã hiệp sĩ cưỡi trên con chiến mã bọc giáp, đôi mắt hắn nhìn Aleric và dàn mỹ nhân Bán Thú với vẻ khinh miệt không giấu giếm.

"Dừng lại, kẻ lang thang!" Gã hiệp sĩ quát lên, giọng nói vang vọng sự kiêu ngạo của một kẻ thuộc tầng lớp quý tộc. "Ở Frosthold, dã thú và những kẻ không rõ nguồn gốc không được phép bước vào. Đặc biệt là những con mèo hoang dã này."

Hắn dùng mũi kiếm chỉ về phía Kiera. Ngay lập tức, đôi mắt nàng báo đen lóe lên tia sát khí, móng vuốt khẽ nhô ra. Nhưng Aleric khẽ đưa tay ngăn nàng lại. Anh bước lên phía trước, chiếc áo choàng lông thú tung bay trong gió lạnh, để lộ ra lồng ngực săn chắc và khí chất áp đảo.

"Ngươi gọi họ là gì?" Aleric hỏi, giọng nói thấp nhưng mang theo một áp lực nặng nề khiến con chiến mã của gã hiệp sĩ bỗng chốc rùng mình, lùi lại vài bước.

"Ta nói là dã thú!" Gã hiệp sĩ cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng mồ hôi hột đã bắt đầu lăn trên trán. "Nhìn ngươi xem, một kẻ trần trụi, mang theo lũ bán nhân không khai hóa này. Đây là nơi của những quý tộc và các pháp sư tôn quý, không phải nơi cho những kẻ... thô thiển như ngươi phô trương sức mạnh thể xác."

Xung quanh, những quý tộc đang đứng trên tường thành và những tiểu thư ngồi trong kiệu hoa cũng bắt đầu bàn tán. Những ánh mắt khinh miệt, những tiếng cười nhạo báng vang lên. Họ nhìn vào cơ thể lực lưỡng của Aleric như nhìn một kẻ man tộc chỉ biết dùng cơ bắp.

Aleric khẽ nhếch môi cười nhạt. Anh nhận ra rằng ở thế giới này, sức mạnh thể chất đôi khi bị coi thường bởi những kẻ núp bóng dưới danh xưng "văn minh" và "pháp thuật". Nhưng anh cũng biết, dưới lớp vỏ bọc băng giá và kiêu kỳ đó, là những tâm hồn trống rỗng và những dục vọng bị kìm nén đang gào thét.

"Văn minh sao?" Aleric đột ngột bộc phát hào quang. Không phải là một làn sóng phá hủy, mà là một sự áp chế về khí chất nam tính cực hạn.

Hào quang của anh lan tỏa như một làn khói nóng rực giữa thành phố băng giá. Gã hiệp sĩ bỗng thấy tay chân bủn rủn, thanh kiếm trong tay dường như nặng thêm hàng ngàn cân. Những lính gác xung quanh bỗng cảm thấy một sự thôi thúc muốn quỳ xuống cầu xin sự khoan dung.

Nhưng kỳ lạ thay, tác động đối với những người phụ nữ lại hoàn toàn khác. Những tiểu thư quý tộc vừa giây trước còn lấy quạt che mặt cười nhạo, giờ đây bỗng cảm thấy hơi thở dồn dập. Ánh mắt họ không thể rời khỏi đôi vai rộng và sự cứng cỏi của người đàn ông đứng đó. Một luồng nhiệt lượng lạ lùng lan tỏa khắp cơ thể họ, khiến trái tim họ đập loạn nhịp trong lồng ngực phập phồng. Họ nhận ra, kẻ "thô thiển" này mang theo một sức quyến rũ nguyên thủy mà những công tử quý tộc hào hoa nhưng yếu ớt ở Frosthold không bao giờ có được.

Đúng lúc đó, một chiếc xe ngựa nạm vàng ròng từ từ tiến ra từ cổng thành. Rèm cửa kéo lên, để lộ ra khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của Isabella, con gái duy nhất của Công tước Frosthold. Nàng được mệnh danh là "Đóa Hồng Băng", nổi tiếng với trái tim chưa từng biết rung động.

Nàng nhìn Aleric, đôi mắt xanh thẳm khẽ dao động khi bắt gặp ánh mắt đầy dã tâm và tự tin của anh. Sự hiện diện hùng vĩ của "long căn" ẩn sau lớp áo lông thú khiến nàng cảm thấy một sự chấn động sâu sắc từ tận linh hồn.

"Dừng tay," Isabella lên tiếng, giọng nói thanh tao nhưng có uy lực. "Kẻ mang theo hào quang vĩ đại như thế này không thể là kẻ tầm thường. Hãy để họ vào. Ta sẽ đích thân tiếp đãi 'vị khách' đặc biệt này tại dinh thự Công tước."

Gã hiệp sĩ dù không phục nhưng không dám trái lệnh. Aleric mỉm cười, anh dẫn theo Kiera và dàn nữ chiến binh thong thả bước vào trong thành phố trước sự kinh ngạc của hàng ngàn người.

Đi ngang qua chiếc xe ngựa của Isabella, Aleric dừng lại một chút, ghé sát vào rèm cửa: "Đóa hồng băng sao? Ta e rằng đêm nay, hơi ấm của ta sẽ khiến cả pháo đài này phải tan chảy."

Isabella sững người, gương mặt vốn trắng bệch vì lạnh bỗng chốc ửng hồng. Aleric bước đi, lòng đầy thỏa mãn. Anh biết mình vừa đặt chân vào một hang cọp của những âm mưu quý tộc, nhưng với sức bền vĩnh cửu và sự áp chế tuyệt đối của mình, anh sẽ biến nơi này thành sân chơi của riêng mình.

Sự khinh miệt ban đầu chỉ là bàn đạp. Đêm nay, Frosthold sẽ biết thế nào là sự chinh phục đích thực của Aleric Von Draken.