Sau mười ngày ngự trị tại bộ tộc Báo Đen, Aleric quyết định đã đến lúc bước ra khỏi bóng tối của những tán cây đại thụ. Rừng già Oakhaven giờ đây đã hoàn toàn nằm dưới sự kiểm soát của anh, nhưng khát vọng của một kẻ mang trong mình sức mạnh vĩnh cửu không cho phép anh dừng lại ở một góc nhỏ của thế giới.
Bình minh ngày khởi hành, Aleric đứng ở bìa rừng, nhìn về phía những cánh đồng bao la trải dài tới tận đường chân trời — nơi tọa lạc của vương quốc loài người và những thành trì kiêu hãnh. Đi sau anh là Kiera cùng chín nữ chiến binh ưu tú nhất. Họ không còn vẻ ngoài lem luốc của những kẻ săn mồi hoang dã; dưới sự dẫn dắt của Aleric, họ khoác lên mình những bộ giáp nhẹ bằng da thuộc cao cấp, đôi mắt rực sáng sự tự tin và lòng sùng bái tuyệt đối dành cho người đàn ông đi phía trước.
Aleric lúc này đã chịu khoác lên mình một chiếc áo choàng bằng lông thú đen tuyền, chỉ che đi một phần cơ thể lực lưỡng nhưng vẫn để lộ lồng ngực săn chắc cùng hào quang nam tính không thể che giấu. Mỗi bước đi của anh đều mang theo sự ung dung của một vị vua đang đi tham quan lãnh thổ của mình.
"Chủ nhân, phía trước là thị trấn trấn giữ biên thùy của loài người — Valerius," Kiera khẽ nhắc nhở, nàng nhạy bén cảm nhận được những luồng hơi thở lạ lẫm từ phía xa. "Loài người thường rất cảnh giác với các chủng tộc khác, đặc biệt là Bán Thú như chúng tôi."
Aleric khẽ nhếch môi: "Cảnh giác hay không, điều đó tùy thuộc vào việc họ có đủ can đảm để nhìn vào mắt ta hay không."
Khi đoàn người tiến gần đến cổng thành Valerius, bầu không khí bỗng chốc trở nên đông đặc. Những tên lính gác trên tường thành, vốn đang lười biếng gà gật, bỗng chật tỉnh bởi một áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề. Từ xa, họ thấy một người đàn ông lạ mặt với khí chất vương giả, đi sau là dàn mỹ nhân Bán Thú đẹp mê hồn nhưng đầy nguy hiểm.
"Đứng lại! Kẻ nào dám dẫn theo dã thú tiến vào lãnh địa của nhân loại?" Một tên đội trưởng lính gác hét lớn, tay lăm lăm ngọn giáo.
Aleric dừng bước. Anh không nói một lời, chỉ ngước mắt nhìn thẳng vào tên đội trưởng. Hào quang kẻ chinh phục bộc phát một cách tinh vi nhưng mạnh mẽ. Trong nháy mắt, tên lính gác cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân mình. Hắn thấy trước mặt không phải là một người đàn ông, mà là một con mãnh long cổ đại đang nhìn xuống một con kiến hôi. Giáo trên tay hắn rơi choeng xuống đất, đôi chân run rẩy khuỵu xuống trong sự kinh hoàng tột độ.
Cảnh tượng một tên đội trưởng lính gác quỳ sụp trước một người lạ mặt chỉ bằng một ánh nhìn đã khiến toàn bộ khu vực biên thùy chấn động. Aleric thong thả bước qua cổng thành mở rộng, không một kẻ nào dám ngăn cản.
Tiến vào bên trong thị trấn, Aleric trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Những người phụ nữ loài người — từ những tiểu thư khuê các đang ngồi trên xe ngựa đến những cô nàng quán rượu — đều bỗng chốc đứng hình. Họ cảm nhận được một luồng dương khí nóng bỏng tỏa ra từ Aleric, một thứ mùi hương nam tính mãnh liệt đánh thức những khao khát sâu kín nhất trong lòng họ. Đôi mắt họ không tự chủ được mà dán chặt vào bóng dáng uy dũng của anh, và ngay cả sự hiện diện của dàn mỹ nhân Bán Thú bên cạnh cũng chỉ càng tôn thêm sự đặc biệt của anh.
"Người đàn ông đó là ai? Tại sao... tại sao tim tôi lại đập nhanh như vậy?" Một tiểu thư quý tộc khẽ thốt lên, gương mặt nàng đỏ bừng, đôi tay run rẩy bám chặt vào thành cửa sổ xe ngựa.
Aleric tận hưởng sự sùng bái đó. Anh dẫn đoàn người tiến thẳng vào quán trọ lớn nhất thị trấn. Anh cần thông tin, cần bản đồ, và quan trọng nhất là cần tìm hiểu về Thánh địa Elf — mục tiêu tiếp theo trong cuộc hành trình chinh phục đa tộc của mình.
Tại đây, Aleric đã thu hút sự chú ý của một người phụ nữ đặc biệt — Elara, con gái của tên thị trưởng giàu có. Nàng đứng trên ban công tòa nhà đối diện, nhìn xuống người đàn ông lạ mặt với ánh mắt không chỉ có sự tò mò, mà còn là một sự khao khát cháy bỏng. Elara vốn nổi tiếng là kẻ kiêu ngạo, chưa từng có người đàn ông nào lọt được vào mắt xanh của nàng, nhưng lúc này, nàng cảm thấy mình sẵn sàng vứt bỏ tất cả để được một lần chạm vào bờ vai săn chắc kia.
"Kiera, tối nay hãy chuẩn bị," Aleric nói khi bước vào căn phòng sang trọng nhất. "Thị trấn này có vẻ thú vị hơn ta tưởng. Có những kẻ đang rất muốn được 'diện kiến' ta."
Kiera mỉm cười, nàng hiểu rõ ánh mắt của những người phụ nữ loài người kia. Nàng biết rằng đêm nay, hậu cung của chủ nhân có lẽ sẽ lại đón thêm những thành viên mới thuộc tộc người. Sự tự tin của Aleric, cùng với sức bền vĩnh cửu và sự vĩ đại của "long căn", chắc chắn sẽ khiến thị trấn Valerius này trải qua một đêm không thể quên.
Rời khỏi rừng già là một bước ngoặt. Aleric bắt đầu nhận ra rằng thế giới văn minh này cũng đầy rẫy những dục vọng và sự yếu đuối, và anh chính là kẻ sẽ dùng sức mạnh của mình để lấp đầy tất cả.