Ánh bình minh của ngày thứ ba tại dị giới không mang lại sự mệt mỏi cho Aleric, mà trái lại, anh cảm thấy nguồn năng lượng trong huyết quản mình đang ở trạng thái bùng nổ. Trong khi cả bộ tộc Báo Đen vẫn còn chìm trong dư vị của đêm tiệc hoang dại, Aleric đã đứng một mình bên bờ suối vắng, nơi dòng nước đổ xuống từ vách đá tạo thành một hồ nước trong vắt và tĩnh lặng.
Anh nhìn vào hình phản chiếu của mình dưới nước. Cơ bắp không chỉ to lớn hơn, mà mỗi sợi cơ đều như được bện từ thép nguội, ẩn chứa một sức bật kinh hồn. Aleric khẽ vận một hơi thở dài, anh thử tung một cú đấm vào khoảng không.
Bùm!
Một tiếng nổ nhỏ vang lên do áp suất không khí bị nén cực đại. Anh không hề cảm thấy hụt hơi, cũng không cảm thấy cơ bắp bị căng thẳng. Đây chính là Thần Lực Vĩnh Cửu. Nó không đơn thuần là sự bền bỉ về thể lực, mà là một cơ chế tự tái tạo liên tục. Mỗi khi tế bào của anh bị tiêu hao năng lượng, một luồng ma lực từ hư không lại lập tức lấp đầy, giống như một bình chứa nước luôn luôn tràn trề dù có bị múc đi bao nhiêu đi chăng nữa.
Aleric lặn xuống hồ nước lạnh, anh nín thở. Một phút, mười phút, rồi ba mươi phút trôi qua... Phổi của anh không hề có cảm giác nóng rát. Dường như cơ thể anh đã bắt đầu đồng hóa với ma năng của thế giới này, cho phép anh duy trì sự sống mà không cần những nhu cầu sinh học tối thiểu của con người thường.
"Thì ra, đây mới là bí mật thực sự của vị thần Aion," Aleric lẩm bẩm khi trồi lên khỏi mặt nước, những lọn tóc đen bết vào vầng trán nam tính. "Ta không chỉ là một kẻ khỏe mạnh, ta là một thực thể nằm ngoài quy luật sinh tử của thế giới này."
Đúng lúc đó, một bóng dáng dẻo dai xuất hiện bên bờ suối. Kiera đứng đó, nàng đã thay bộ đồ da thú rách rưới bằng một bộ giáp nhẹ tinh xảo hơn do các thợ rèn trong tộc vừa gấp rút chế tác. Nhìn thấy Aleric bước lên từ dưới nước, làn da bóng loáng dưới nắng mai cùng sự uy dũng của "long căn" đang ở trạng thái sẵn sàng chiến đấu, Kiera lại một lần nữa cảm thấy tim mình lỗi nhịp.
"Chủ nhân, người đang luyện tập sao?" Kiera quỳ xuống, dâng lên một tấm khăn lụa trắng — thứ chiến lợi phẩm quý giá mà tộc nàng từng cướp được từ một đoàn thương buôn loài người.
Aleric nhận lấy chiếc khăn, nhưng thay vì lau mình, anh lại kéo Kiera vào sát ngực mình. "Kiera, ngươi có thấy sự khác biệt trong chính mình không?"
Kiera gật đầu, đôi mắt vàng rực của nàng ánh lên niềm kiêu hãnh: "Nhờ sự ban phước của người vào đêm qua, ma lực trong tôi đã tăng vọt. Tôi có thể di chuyển nhanh hơn, và cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù từ khoảng cách xa gấp đôi. Những người chị em khác cũng vậy, họ như được lột xác."
Aleric nheo mắt suy ngẫm. Anh nhận ra sức mạnh của mình có tính chất Cộng hưởng. Khi anh giao hòa với phụ nữ, một phần dương khí thuần khiết của anh sẽ thấm vào họ, kích phát tiềm năng huyết mạch. Điều này có nghĩa là, dàn Harem của anh không chỉ là những búp bê để hưởng lạc, mà sẽ trở thành một đội quân siêu hạng, những nữ chiến binh bất tử.
"Tốt lắm. Nhưng như thế vẫn chưa đủ," Aleric trầm giọng. "Thế giới này rộng lớn hơn rừng già Oakhaven nhiều. Phía trước chúng ta là những tộc người có pháp thuật cao cường. Ta muốn các ngươi không chỉ mạnh, mà phải là tuyệt đối."
Anh bắt đầu truyền đạt những kiến thức chiến đấu từ kiếp trước kết hợp với bản năng chiến binh mới của mình cho Kiera. Anh dạy nàng cách kiểm soát hơi thở, cách dồn ma lực vào một điểm để tạo ra đòn đánh chí mạng. Đặc biệt, anh phát hiện ra rằng, mỗi khi anh chạm vào các huyệt đạo trên cơ thể Kiera và truyền vào đó một chút dương khí, tốc độ học hỏi của nàng tăng lên một cách thần kỳ.
Đó là một buổi tập luyện lạ lùng nhưng đầy quyến rũ. Giữa rừng già, vị vua trần trụi đang uốn nắn từng động tác cho nữ tướng của mình. Những va chạm xác thịt không thể tránh khỏi giữa hai cơ thể nóng rực khiến bầu không khí luyện tập trở nên đặc quánh sự kích thích. Aleric nhận ra rằng, việc huấn luyện Harem cũng là một cách để tăng cường sự gắn kết và lòng trung thành.
"Hãy nhớ lấy, Kiera," Aleric thì thầm khi đang ép sát nàng từ phía sau để chỉnh tư thế ra đòn, sự cứng cỏi của anh tì sát vào cơ thể nàng, "sức mạnh của ta nằm trong các ngươi. Các ngươi càng mạnh, đế chế của ta càng vững chắc. Và phần thưởng cho sự nỗ lực của các ngươi... chính là sự ân sủng của ta mỗi khi đêm xuống."
Kiera khẽ rùng mình, nàng cảm nhận được sự che chở và cả áp lực thống trị từ anh. Nàng biết, từ nay về sau, mục đích sống duy nhất của nàng là trở thành thanh kiếm sắc bén nhất trong tay Aleric Von Draken.
Đến cuối ngày, Aleric đã phác thảo xong kế hoạch. Anh không thể mãi ở lại cái góc rừng này. Anh cần tiến ra thế giới bên ngoài, nơi những nàng Elf xinh đẹp đang ẩn mình trong Thánh địa. Anh muốn thấy sự kiêu ngạo của họ sụp đổ dưới chân mình.
"Kiera, tập hợp mười nữ chiến binh mạnh nhất đã được ta ban phước," Aleric ra lệnh khi ánh hoàng hôn buông xuống. "Ngày mai, chúng ta xuất phát. Mục tiêu: Thánh địa Elf của rừng Thiên Di."
Bí mật về sức mạnh vĩnh cửu đã được hé mở, và nó chỉ càng làm tăng thêm dã tâm của Aleric. Anh không chỉ muốn làm vua, anh muốn làm Chúa tể của mọi sinh linh, kẻ nắm giữ vận mệnh và cả dục vọng của cả thế giới này.