Đêm nay, bộ tộc Báo Đen không ngủ. Ánh lửa trại rực cháy giữa quảng trường, hắt lên những bóng hình hoang dã đang nhảy múa theo nhịp trống dồn dập. Mùi thịt nướng thơm nồng hòa quyện với mùi rượu trái cây lên men mạnh mẽ. Thế nhưng, tâm điểm của mọi sự chú ý không phải là yến tiệc, mà là người đàn ông đang ngồi trên bệ đá cao nhất — Aleric Von Draken.
Aleric ngồi đó, lười biếng dựa lưng vào ngai đá được phủ bằng tấm da gấu vĩ đại. Một bên tay anh gác lên đùi, bên còn lại đang thong thả thưởng thức chén rượu mạnh do một nữ chiến binh dâng lên. Xung quanh anh là dàn mỹ nhân Bán Thú đã được "khai phá" từ đêm trước. Sự thay đổi của họ rõ rệt đến mức bất kỳ ai trong tộc cũng có thể nhận ra: làn da họ bóng bẩy hơn, đôi mắt rực sáng ma lực, và quan trọng nhất là khí chất phục tùng tuyệt đối dành cho Aleric.
Kiera, lúc này đã khoác lên mình một chiếc áo choàng bằng lông thú quý hiếm, quỳ ngay dưới chân anh. Nàng không còn vẻ lạnh lùng của một nữ tướng cô độc, mà giống như một nữ hoàng đang bảo vệ kho báu quý giá nhất đời mình.
"Chủ nhân, toàn bộ bộ tộc đã tập hợp," Kiera khẽ nói, giọng nàng âm vang trong không gian đại ngàn.
Aleric đặt chén rượu xuống, ánh mắt anh lướt qua hàng trăm chiến binh đang quỳ phía dưới. Hào quang kẻ chinh phục bộc phát nhẹ nhàng, đủ để khiến không gian trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.
"Nghe đây, những cư dân của rừng già," giọng Aleric trầm thấp nhưng mang theo uy lực xuyên thấu. "Ta không đến đây để cướp đi tự do của các ngươi. Ta đến để ban cho các ngươi sức mạnh mà các ngươi chưa từng mơ tới. Nhưng đổi lại, lòng trung thành của các ngươi phải là vĩnh cửu. Kẻ nào phản bội, cái chết sẽ là sự giải thoát nhẹ nhàng nhất."
Anh đứng dậy, cơ thể hoàn mỹ dưới ánh trăng trở nên lung linh như một pho tượng thần thoại. Sự hiện diện đầy nam tính của anh khiến các nữ chiến binh ở phía dưới không kìm được mà thở dốc. Đối với họ, lời tuyên bố của Aleric không phải là một sự đe dọa, mà là một sự cứu rỗi.
Kiera là người đầu tiên thực hiện nghi thức. Nàng rút đoản đao, rạch một đường nhỏ trên lòng bàn tay, rồi áp bàn tay rớm máu đó vào bắp chân săn chắc của Aleric.
"Dưới ánh trăng này, ta — Kiera, cùng dòng máu của bộ tộc Báo Đen, nguyện thề trung thành với Aleric Von Draken. Thể xác này là của người, linh hồn này thuộc về người. Dù là chiến trường đẫm máu hay nơi giường chiếu nồng cháy, ta sẽ mãi là nô lệ trung thành nhất của người."
Ngay sau Kiera, hàng chục nữ chiến binh khác cũng đồng loạt thực hiện nghi thức. Máu của họ thấm xuống mặt đất, minh chứng cho một lời thề không thể phá vỡ. Aleric cảm nhận được sự kết nối tâm linh đang hình thành. Nhờ sức mạnh của vị thần Aion, anh có thể cảm nhận được nhịp tim và sự khao khát của họ.
Aleric đưa tay đỡ Kiera đứng dậy, anh kéo nàng vào sát lồng ngực mình, để nàng cảm nhận được sự cứng cỏi vĩ đại của "long căn" đang bắt đầu trỗi dậy.
"Tốt lắm," Aleric mỉm cười, nụ cười mang theo dã tâm của một bạo quân. "Đêm nay là đêm của sự ăn mừng. Ta sẽ bắt đầu thiết lập trật tự mới cho hậu cung của mình. Kiera, ngươi sẽ là người đứng đầu dàn chiến vệ. Những kẻ còn lại, nếu muốn có được sự ân sủng của ta, hãy chứng minh giá trị của các ngươi."
Cuộc đại tiệc chuyển từ sự sôi động của âm nhạc sang sự nồng cháy của bản năng. Aleric không ngần ngại thể hiện sức mạnh của mình ngay giữa sự chứng kiến của bộ tộc. Anh muốn họ hiểu rằng, sự "lao lực" của anh là vô hạn. Với Thần lực vĩnh cửu, anh lần lượt tiếp nhận sự phục vụ của những nữ chiến binh ưu tú nhất ngay tại ngai đá.
Tiếng rên rỉ hòa quyện với tiếng lửa reo. Mỗi khi một nữ chiến binh được anh ban phước, họ đều cảm thấy một luồng sức mạnh mới tuôn trào trong huyết quản. Sự sùng bái dành cho Aleric đạt đến đỉnh điểm. Những nam chiến binh phía dưới dù ghen tị cũng chỉ biết cúi đầu trước sự vượt trội không thể chối cãi của vị vua mới.
Khi ánh trăng lên đến đỉnh điểm, Aleric nhìn lên bầu trời sao. Đây mới chỉ là vương quốc đầu tiên. Anh biết rằng phía Tây là Thánh địa của loài Elf kiêu ngạo, phía Đông là nơi cư ngụ của những Tinh linh mong manh. Và ở một nơi xa xôi nào đó, tộc Đoạn Tội đang chờ đợi sự trừng phạt của anh.
"Chủ nhân... người đang nghĩ gì?" Kiera thì thầm khi đang tựa đầu vào vai anh, cơ thể nàng vẫn còn run rẩy sau những đợt sóng khoái cảm kéo dài.
"Ta đang nghĩ về những vùng đất tiếp theo," Aleric vuốt ve mái tóc nàng. "Thế giới này quá nhỏ bé cho khao khát của ta. Hãy chuẩn bị đi, Kiera. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu cuộc hành trình tiến về phía mặt trời lặn."
Lời thề dưới ánh trăng đã đóng dấu cho sự khởi đầu của một đế chế. Aleric Von Draken không còn là một kẻ xuyên không xa lạ, anh đã chính thức trở thành cơn ác mộng và cũng là giấc mơ nồng cháy nhất của thế giới cổ đại này.