Ánh sáng ban mai xuyên qua vòm hang, soi rọi một khung cảnh đầy rẫy dấu vết của cuộc chinh phạt đêm qua. Aleric đứng dậy từ giữa những thân thể mềm nhũn của các nữ chiến binh, cơ thể anh không hề vương một chút mệt mỏi, ngược lại, luồng dương khí trong đan điền càng thêm nồng đậm. Anh nhận ra một điều thú vị: nhờ nguyện vọng về sức bền vĩnh cửu, việc tiêu hao tinh lực không những không làm anh suy yếu mà còn khiến hào quang kẻ chinh phục của anh được tôi luyện trở nên sắc bén hơn.
Kiera là người đầu tiên tỉnh giấc. Nàng khẽ cựa mình, cảm giác tê dại vẫn còn bao trùm lấy vùng hông và đùi trong, nhưng sâu bên trong huyết quản, nàng cảm nhận được một sự thay đổi kinh người.
"Chủ nhân... cơ thể tôi..." Kiera thốt lên, giọng nàng giờ đây mang theo một âm tần lạ lẫm, có chút gì đó uy nghiêm và mạnh mẽ hơn trước.
Nàng đứng dậy, đôi tai mèo khẽ động, và ngay lập tức, một luồng ma lực màu đen tím bao quanh cơ thể nàng. Những khối cơ săn chắc của nàng dường như được tái cấu trúc, dẻo dai hơn, và móng vuốt bật ra từ đầu ngón tay sắc lẹm, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Đây chính là sự tiến hóa. Thông qua việc giao hòa âm dương với Aleric, dòng máu Long Tộc Thủy Tổ từ anh đã kích phát những tiềm năng ẩn giấu sâu nhất trong huyết mạch Bán Thú của nàng.
Aleric mỉm cười, bàn tay anh lướt nhẹ trên bả vai Kiera, nơi một hình xăm mờ ảo hình vảy rồng vừa mới xuất hiện. "Sức mạnh của ta không chỉ để hưởng thụ, Kiera. Nó còn để biến các ngươi thành những món vũ khí sắc bén nhất của ta."
Nghe thấy tiếng động, bốn nữ chiến binh còn lại cũng dần tỉnh lại. Họ nhìn nhau, đầy kinh ngạc trước sự thay đổi của bản thân. Người thì thấy giác quan nhạy bén hơn gấp bội, người thì cảm nhận được tốc độ của mình đã vượt xa giới hạn của tộc Báo Đen thông thường. Họ đồng loạt quỳ sụp xuống dưới chân Aleric, trán chạm đất trong sự sùng bái tuyệt đối. Lúc này, trong mắt họ, Aleric không còn là một người đàn ông đơn thuần, mà là một vị thần ban phát sự sống và sức mạnh.
"Đi thôi," Aleric ra lệnh, giọng nói trầm hùng vang vọng khắp hang đá. "Đã đến lúc cho cả bộ lạc thấy, kẻ đi theo ta sẽ nhận được điều gì."
Khi Aleric bước ra khỏi hang, theo sau là sáu nữ chiến binh mang khí chất hoàn toàn lột xác, toàn bộ tộc Báo Đen đang tụ tập ở quảng trường đều phải nín thở. Sự hiện diện của họ không còn là sự hoang dã của dã thú, mà mang theo một áp lực vương giả khiến những kẻ khác phải run sợ.
Garuk, gã chiến binh bị Aleric đánh bại ngày hôm qua, đang đứng giữa đám đông với vẻ mặt không phục. Nhưng khi nhìn thấy Kiera bước tới, hắn bỗng chừng lại. Tốc độ của nàng nhanh đến mức hắn không kịp nhìn thấy, và chỉ trong một chớp mắt, Kiera đã đứng trước mặt hắn, móng vuốt kề sát cổ họng Garuk.
"Garuk, ngươi vẫn muốn thách thức chủ nhân của ta sao?" Kiera lạnh lùng hỏi, ánh mắt vàng rực giờ đây lốm đốm những tia sáng quyền năng.
Garuk run rẩy, gã cảm nhận được sự chênh lệch đẳng cấp một trời một vực. Hắn buông rơi vũ khí, quỳ xuống trong sự nhục nhã nhưng tâm phục khẩu phục. Cả bộ lạc cũng theo đó mà quỳ xuống. Aleric đứng trên mỏm đá cao nhất, nhìn xuống đế chế đầu tiên của mình.
Anh nhận ra rằng, bản năng của tộc Bán Thú chính là tôn thờ kẻ mạnh nhất, và anh đã làm điều đó không chỉ bằng bạo lực, mà bằng sự chiếm hữu sâu sắc nhất về cả thể xác lẫn linh hồn. Các nữ chiến binh giờ đây không chỉ là người tình, mà còn là những chiến vệ trung thành, những kẻ sẵn sàng xé xác bất cứ ai dám xúc phạm đến chủ nhân của mình.
Aleric nhìn về phía chân trời, nơi đại ngàn kết thúc và những rặng núi cao vút bắt đầu. Anh biết rằng tin tức về một vị vua nhân loại thống trị tộc Báo Đen sẽ sớm lan truyền. Đây là bước đệm hoàn hảo để anh tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm những mỹ nhân của các chủng tộc khác.
"Kiera, tập hợp toàn bộ nữ chiến binh ưu tú nhất," Aleric ra lệnh khi nàng quay lại bên cạnh anh. "Chúng ta sẽ không ở lại đây lâu. Thế giới này vẫn còn quá nhiều thứ cần ta phải 'khai phá'."
Đêm nay sẽ là một đêm lễ hội của cả bộ lạc để ăn mừng vị vua mới, và Aleric biết, với Thần lực vĩnh cửu, đêm nay sẽ lại là một đêm dài dành cho những mỹ nhân đang khát khao sự thăng hoa sức mạnh từ anh.