Trong căn phòng ngủ rộng lớn của dinh thự Công tước, ánh nến đã tắt từ lâu, chỉ còn lại ánh trăng bàng bạc xuyên qua khung cửa sổ lớn, soi rọi một khung cảnh nồng cháy. Aleric đang ở trung tâm của sự hỗn loạn đầy khoái cảm. Isabella, "Đóa Hồng Băng" kiêu kỳ của Frosthold, giờ đây hoàn toàn tan chảy dưới sức nóng của anh. Nàng nằm quằn quại trên lớp đệm lụa, đôi mắt xanh mờ mịt vì dục vọng, làn da trắng ngần giờ đây ửng hồng một cách rực rỡ.
Bên cạnh nàng, Seraphina — nàng công chúa Tinh Linh Ánh Sáng — đang nhỏ bé tựa vào lồng ngực săn chắc của Aleric. Sự hiện diện của anh đối với Seraphina không chỉ là dục vọng xác thịt, mà là một nguồn sống thần thánh. Tinh linh là chủng tộc sống bằng năng lượng, và dương khí vĩnh cửu của Aleric chính là thứ năng lượng tinh khiết và mạnh mẽ nhất mà nàng từng được tiếp nhận trong đời.
Aleric mỉm cười, cảm nhận sự mềm mại và run rẩy của hai mỹ nhân thuộc hai chủng tộc hoàn toàn khác biệt. Anh nhận ra rằng Hào quang kẻ chinh phục của mình đang tiến hóa. Nó không chỉ đơn thuần là áp chế tinh thần, mà còn mang theo một loại "Ma lực quyến rũ" len lỏi vào từng lỗ chân lông của đối phương, khiến họ không thể nào cưỡng lại sự chiếm hữu của anh.
"Isabella, nhìn ta đi," Aleric trầm giọng ra lệnh, bàn tay anh thô bạo nhưng đầy kích thích vuốt ve dọc theo sống lưng của tiểu thư quý tộc.
Isabella rên lên một tiếng yếu ớt, nàng vòng tay qua cổ anh, kéo anh sát lại. "Ta ghét sự thô lỗ của ngài... nhưng tại sao... cơ thể ta lại không thể ngừng khao khát nó?" Nàng thốt lên trong cơn mê loạn. Sự kiêu ngạo nghìn đời của dòng máu Công tước đã sụp đổ hoàn toàn trước sự vĩ đại của "long căn". Mỗi khi Aleric thúc đẩy sự lấp đầy, Isabella cảm thấy như linh hồn mình bị xé toạc ra rồi lại được hàn gắn bởi một sự sung sướng đến tê dại.
Ở phía bên kia, Seraphina khẽ chạm đôi môi mỏng manh vào làn da nóng hổi của Aleric. Đôi cánh ánh sáng của nàng đập liên hồi, tỏa ra những bụi sáng lung linh bao trùm cả căn phòng. Aleric có thể cảm nhận được ma lực của mình và của Seraphina đang cộng hưởng. Thông qua sự giao hòa này, anh không chỉ ban phát sức mạnh mà còn tiếp nhận được một phần tri thức cổ xưa của Tinh Linh về Rừng Thiên Di.
"Chủ nhân... sâu trong rừng già... có một con đường bí mật..." Seraphina thì thầm, giọng nói như tiếng chuông ngân. "Tộc Elf đã phong ấn nó bằng ma pháp băng giá... nhưng với hơi ấm của người, không có phong ấn nào là không thể phá vỡ."
Sức bền vĩnh cửu của Aleric cho phép anh duy trì cuộc chinh phạt kép này suốt nhiều giờ đồng hồ. Trong khi Isabella đã đạt đến giới hạn của thể xác con người và thiếp đi trong sự thỏa mãn cực độ, Aleric vẫn mạnh mẽ như một ngọn lửa không bao giờ tắt. Anh nhận ra rằng mỗi chủng tộc mà anh chinh phục sẽ mang lại cho anh một loại cảm giác khác nhau: Bán Thú là sự hoang dã, Loài Người là sự phục tùng pha lẫn kiêu kỳ, và Tinh Linh là sự thanh cao thoát tục.
Đến gần sáng, Aleric đứng dậy, anh nhìn xuống hai mỹ nhân đang ngủ say. Isabella giờ đây đã mang trên mình dấu ấn không thể xóa nhòa của anh — một hình xăm mờ ảo hiện lên ở vùng bụng dưới, minh chứng cho việc nàng đã trở thành một phần của hậu cung. Seraphina thì rạng rỡ hơn bao giờ hết, ma lực của nàng đã hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước khi bị bắt.
Kiera bước vào phòng, nàng báo đen cúi đầu kính cẩn, ánh mắt thoáng qua sự nể phục trước sức chiến đấu không biết mệt mỏi của chủ nhân. "Chủ nhân, đội lính gác của Công tước đang bắt đầu nghi ngờ. Chúng ta cần rời khỏi đây trước khi trời sáng rõ."
Aleric khoác lên mình chiếc áo choàng, anh bế xốc Isabella và Seraphina lên. "Chúng ta xuất phát. Mục tiêu đã rõ ràng. Seraphina sẽ chỉ đường cho chúng ta xuyên qua dãy núi băng giá để đến Thánh địa Elf."
Rời khỏi dinh thự Công tước trong làn sương mù buổi sớm, Aleric để lại sau lưng một Frosthold sắp sửa chấn động vì sự biến mất của "Đóa Hồng Băng". Nhưng anh không quan tâm. Đối với anh, loài người chỉ là những quân cờ. Mục tiêu thực sự của anh là những nàng Elf xinh đẹp đang ẩn mình sau lớp sương mù ma thuật của Rừng Thiên Di. Ma lực quyến rũ của anh sẽ sớm khiến cả Thánh địa phải chao đảo.