Cái nắng tháng Chín của thành phố S vẫn gay gắt như muốn thiêu rụi lòng kiên nhẫn của bất kỳ ai. Trước cổng trường Trung học Thanh Hoa – ngôi trường danh giá bậc nhất dành cho con em giới thượng lưu – một chiếc taxi cũ kỹ, lạc lõng giữa rừng siêu xe, từ từ dừng lại.
Lâm Tuệ An bước xuống, khẽ đẩy gọng kính đen dày cộp đang trễ xuống vì mồ hôi. Cô diện một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, chiếc quần vải thô tối màu che đi đôi chân dài cực phẩm. Mái tóc đen vốn dĩ óng ả nay được đánh rối, thắt thành hai bím lệch lạc. Trên khuôn mặt cô, lớp kem nền tông nâu đất cùng những đốm tàn nhang giả được chấm phá tỉ mỉ đã hoàn toàn phong ấn nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của đại tiểu thư nhà họ Lâm.
"Tuệ An, tớ thề là cái bộ dạng này của chúng ta giống hệt hai con vịt lạc vào bầy thiên nga đấy!" – Trình Giai Tuệ đứng bên cạnh, vừa chỉnh lại cái mái ngố dày cộp che kín trán vừa lầm bầm. Giai Tuệ cũng không khá khẩm hơn, cô nàng vốn dĩ là một mỹ nhân nóng bỏng, nay lại tự biến mình thành một cô gái quê mùa, rụt rè.
Tuệ An mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính cận giả vẫn lấp lánh sự tinh nghịch: "Chẳng phải chúng ta đã giao kèo rồi sao? Ở những ngôi trường cũ, người ta tiếp cận chúng ta vì danh tiếng của Lâm gia và Trình gia. Lần này chuyển trường, tớ muốn xem thử, nếu không có nhan sắc, không có tiền bạc, liệu có tìm được một chân tình không vụ lợi hay không."
"Được rồi, đại tiểu thư của tôi. Nhưng tớ và cậu học khác lớp, có gì phải nhắn tin ngay đấy. Tớ sang khu lớp B đây!" – Giai Tuệ vẫy tay, thở dài rồi bước đi với dáng vẻ lóng ngóng tự tạo.
Tuệ An hít một hơi thật sâu, ôm chặt xấp hồ sơ nhập học vào lòng, bước vào sân trường. Xung quanh cô là những ánh nhìn đầy vẻ kỳ thị và khinh miệt. Tiếng xì xào vang lên không ngớt: "Nhìn kìa, sao trường mình lại có loại người này lọt vào nhỉ?", "Chắc là diện học sinh nghèo vượt khó hoặc con cháu người giúp việc nào đó được đặc cách thôi...". Tuệ An cúi đầu, môi khẽ nhếch lên. Đúng rồi, đây chính là phản ứng mà cô mong đợi.
Cùng lúc đó, ở phía bãi đậu xe VIP, một chiếc Lamborghini màu đen bóng loáng gầm rú rồi dừng lại đầy kiêu ngạo. Lục Triết Phong bước xuống xe, một tay đút túi quần, tay kia cầm chiếc cặp sách vứt hờ hững qua vai. Gương mặt anh tuấn tú đến mức hoàn hảo, nhưng đôi mắt lại mang vẻ chán chường, bất cần của một kẻ vốn dĩ đã đứng ở đỉnh cao quá lâu.
Bỗng nhiên, một âm thanh cơ khí sắc lạnh, chỉ mình anh nghe thấy, vang lên ngay trong đại não:
[Ting! Phát hiện mục tiêu chất lượng SSS trong phạm vi 50 mét.]
Triết Phong khựng lại, đôi lông mày kiếm hơi nhướn lên. Hệ thống này gắn bó với anh đã ba năm, nó mang lại cho anh tiền bạc vô tận, IQ đỉnh cao và kỹ năng giao tiếp bậc thầy, nhưng đây là lần đầu tiên nó phát ra cảnh báo với âm lượng lớn như vậy.
[Thông tin mục tiêu: Lâm Tuệ An.] [Nhan sắc thực tế: 9.9/10 (Cấp độ: Thần vệ nữ tái thế).] [Trạng thái: Đang ngụy trang cấp độ 5 (Giả xấu).] [Nhiệm vụ khởi động: Tiếp cận và khiến mục tiêu chú ý. Phần thưởng: 100 triệu VNĐ và Kỹ năng "Ánh mắt thâm tình".]
Triết Phong nheo mắt nhìn về phía đám đông đang tụ tập. Giữa những cô nàng tiểu thư váy áo xúng xính, trang điểm cầu kỳ, anh nhìn thấy một "vị khách không mời" – một cô gái quê mùa, tóc bím, đeo kính gọng đen đang bị một nhóm nữ sinh cố tình đi lướt qua quệt vào vai làm rơi xấp tài liệu.
"Ôi xin lỗi nhé, mình không thấy có người đứng ở đây, vì cậu... chìm nghỉm quá." – Một nữ sinh trang điểm đậm cười khẩy, cố tình dẫm lên tờ giấy khen của Tuệ An.
Tuệ An không đáp trả, cô chỉ lặng lẽ cúi xuống nhặt đồ. Cô đang đóng vai một kẻ yếu thế, và kẻ yếu thế thì không nên có nanh vuốt quá sớm.
Nhưng ngay khi ngón tay cô chạm vào mép giấy, một bàn tay to lớn, thon dài với những khớp xương rõ ràng đã nhanh hơn một bước, nhặt tờ giấy lên giúp cô. Một mùi hương gỗ tuyết tùng thanh mát, nam tính bao trùm lấy không gian của Tuệ An.
"Của cậu này." – Giọng trầm thấp, từ tính vang lên trên đỉnh đầu.
Tuệ An ngẩng mặt lên. Qua lớp kính dày, cô sững sờ trước gương mặt của chàng trai trước mắt. Anh ta quá đẹp, cái vẻ đẹp mang theo sự áp chế khiến người khác khó thở. Nhưng điều làm cô ngạc nhiên hơn là ánh mắt của anh. Nó không có sự khinh thường, cũng không có sự thương hại, mà là một cái nhìn sâu thẳm, như thể... anh ta đã nhìn thấu qua lớp hóa trang bệ rạc này để chạm vào linh hồn cô.
"Cảm... cảm ơn cậu." – Tuệ An lắp bắp, cố gắng giữ đúng thiết lập nhân vật nhút nhát của mình.
Triết Phong khẽ cong môi, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị. Hệ thống trong đầu anh lại vang lên: [Độ hảo cảm của mục tiêu tăng 2%. Tiếp tục phát huy!]
"Bạn học mới à? Nhìn cậu... rất thú vị." – Triết Phong ghé sát tai cô, nói bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe, rồi thản nhiên bước đi trong sự ngỡ ngàng của cả sân trường.
Tuệ An đứng sững lại, trái tim bỗng đập nhanh một nhịp không kiểm soát. Thú vị? Cô đã cố tình biến mình thành một kẻ nhạt nhẽo và xấu xí nhất có thể, vậy mà cái tên nam thần rực rỡ kia lại nói cô thú vị?
Ở phía xa, Lục Triết Phong vừa đi vừa đút tay vào túi quần, âm thầm ra lệnh cho hệ thống: "Điều tra tất cả thông tin về Lâm Tuệ An cho tôi. Tôi muốn xem, tiểu thư thực sự của nhà họ Lâm định chơi trò mèo vờn chuột này đến bao giờ."
Cuộc chơi này, xem ra thợ săn và con mồi vẫn còn chưa biết là ai đâu.