Buổi lễ khai giảng diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt của những bài phát biểu dài lê thê và cái nóng hầm hập của hội trường. Lâm Tuệ An chọn một góc khuất nhất ở dãy ghế cuối cùng, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình hết mức có thể. Thế nhưng, dù cô đã cố tình trở nên mờ nhạt, những ánh mắt soi mói và những tiếng cười khúc khích từ các nhóm nữ sinh phía trên vẫn không ngừng nhắm vào cô.
"Nhìn cái bộ dạng kia kìa, thật làm bẩn bầu không khí của Thanh Hoa mà." "Nghe nói là học sinh chuyển trường từ một tỉnh lẻ đấy, chắc bố mẹ phải làm lụng vất vả lắm mới lo cho vào đây được."
Tuệ An thản nhiên lấy một cuốn sổ nhỏ ra ghi chép, hoàn toàn phớt lờ những lời mỉa mai. Cô đã quá quen với việc được tung hô, giờ cảm nhận sự ghẻ lạnh này lại thấy có chút mới mẻ. Tuy nhiên, điều khiến cô bận tâm lúc này không phải là đám tiểu thư rỗng tuếch kia, mà là chàng trai có mùi hương gỗ tuyết tùng lúc sáng.
Trong khi đó, ở hàng ghế đầu dành cho những học sinh ưu tú và có tầm ảnh hưởng nhất trường, Lục Triết Phong đang khoanh tay trước ngực, đôi mắt nhắm hờ như đang ngủ gật. Nhưng thực tế, trước mắt anh là một màn hình xanh ảo diệu mà chỉ mình anh thấy được.
[Ting! Nhiệm vụ hàng ngày: Chi tiêu 50 triệu VNĐ cho 'mục tiêu định mệnh' dưới hình thức quà tặng bí mật hoặc hỗ trợ trực tiếp. Thời hạn: 12 giờ. Phần thưởng: 10 điểm IQ và kỹ năng 'Thấu hiểu tâm lý'.]
Triết Phong nhếch môi. Hệ thống này đúng là biết cách tiêu tiền. Anh liếc nhìn xuống phía cuối hội trường, nơi cô gái "vịt bầu" đang cặm cụi viết lách. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu anh.
Buổi lễ kết thúc, học sinh giải tán về lớp. Tuệ An đi ngang qua hành lang khu hiệu bộ thì bị một nhóm ba nữ sinh chặn lại. Dẫn đầu là Minh Thư – cô nàng được mệnh danh là "Hoa khôi hành lang" của khối 12, người vốn đã ôm hận vì lúc sáng thấy Triết Phong nhặt giấy giúp Tuệ An.
"Này, con nhỏ kính cận!" Minh Thư khoanh tay, hất hàm. "Tránh xa Lục Triết Phong ra một chút. Đừng tưởng anh ấy nhặt hộ tờ giấy là anh ấy để mắt đến loại người như mày. Anh ấy chỉ là đang làm từ thiện thôi, hiểu chưa?"
Tuệ An khẽ thở dài, cô không muốn gây chuyện trong ngày đầu tiên. "Tôi biết rồi. Có thể cho tôi đi qua không?"
"Thái độ gì đấy?" Một cô gái trong nhóm tiến lên, định đẩy vai Tuệ An.
"Dừng tay."
Một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến cả nhóm giật mình. Lục Triết Phong chẳng biết đã đứng sau lưng họ từ lúc nào. Trên tay anh là một chiếc túi giấy sang trọng mang logo của một thương hiệu văn phòng phẩm cao cấp nhất thế giới.
"Phong... anh Phong, bọn em chỉ đang... chào hỏi bạn mới thôi." Minh Thư lập tức đổi giọng điệu nũng nịu.
Triết Phong không thèm liếc nhìn Minh Thư lấy một cái, anh bước thẳng đến trước mặt Tuệ An. Dưới con mắt kinh ngạc của hàng chục học sinh đang đứng ở hành lang, anh đưa chiếc túi ra trước mặt cô.
"Lúc nãy thấy bút của cậu bị hỏng. Tôi tiện đường mua bộ mới, coi như quà gặp mặt bạn học cùng lớp."
Tuệ An ngẩn người. Bộ bút máy trong túi kia cô biết rất rõ, đó là dòng giới hạn trị giá không dưới 50 triệu đồng. Một nam thần như anh ta lại đi tặng một món quà xa xỉ như vậy cho một cô gái "nghèo khổ" vừa mới gặp lần đầu?
"Cái này... quá đắt tiền, tôi không nhận được." Tuệ An lắp bắp, cố giữ vẻ mặt hốt hoảng của một nữ sinh bình dân.
Triết Phong nheo mắt, hệ thống trong đầu anh bắt đầu nhảy số: [Cảnh báo: Mục tiêu đang cảm thấy nghi ngờ. Hãy sử dụng kỹ năng 'Giao tiếp đỉnh cấp' để thuyết phục.]
Anh tiến sát lại gần cô, cúi thấp người xuống khiến khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng centimet. Tuệ An có thể nhìn thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình qua con ngươi đen sâu thẳm của anh.
"Với tôi, nó chỉ là vài đồng tiền lẻ. Nhưng với một người 'chăm chỉ' ghi chép như cậu, nó sẽ có ích hơn. Nhận lấy, đừng để tôi phải nói lần thứ hai."
Nói xong, anh trực tiếp ấn chiếc túi vào tay cô rồi xoay người bước đi, để lại một hành lang chết lặng trong sự kinh hoàng. Đám người Minh Thư tím tái mặt mày vì ghen tị, còn Tuệ An thì đứng sững sờ, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ bàn tay anh trên mu bàn tay mình.
Tối hôm đó, tại căn hộ chung cư cao cấp mà Tuệ An và Giai Tuệ thuê để ở ẩn, Giai Tuệ suýt nữa thì làm rơi miếng mặt nạ khi nghe kể lại sự việc.
"Cái gì? Lục Triết Phong tặng cậu bộ bút máy 50 triệu á? Hắn ta bị điên à, hay là mắt có vấn đề?" Giai Tuệ hét lên. "Tớ ở lớp bên cạnh, nghe bọn con trai bảo hắn ta lạnh lùng lắm, tiền bạc đối với hắn chỉ là rác, nhưng hắn chưa bao giờ nhìn bất kỳ đứa con gái nào quá ba giây."
Tuệ An ngồi trên giường, tháo chiếc kính gọng đen ra, để lộ đôi mắt phượng tuyệt đẹp nhưng đang đầy vẻ suy tư. "Tớ cũng thấy lạ. Cách anh ta tiếp cận tớ... rất tự nhiên nhưng cũng rất đường đột. Giống như anh ta biết chắc chắn tớ sẽ không từ chối được vậy."
"Hay là hắn nhìn ra cậu giả xấu?" Giai Tuệ nghi ngại.
Tuệ An lắc đầu: "Không thể nào. Tay nghề hóa trang của tớ ngay cả chuyên gia cũng khó lòng nhận ra trong khoảng cách gần. Chắc chắn là có lý do khác."
Ở một nơi khác, Lục Triết Phong đang đứng bên cửa sổ sát đất của căn biệt thự riêng, nhìn xuống ánh đèn thành phố.
[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng đã được chuyển vào tài khoản. Chỉ số IQ tăng lên 160. Độ hảo cảm của Lâm Tuệ An hiện tại: 15%.]
Triết Phong xoay nhẹ ly rượu vang trong tay, mỉm cười đầy ẩn ý. "15% sao? Cũng không tệ cho ngày đầu tiên. Lâm Tuệ An, để xem em có thể giữ được cái lớp vỏ bọc 'vịt bầu' đó bao lâu dưới những đợt tấn công của tôi."
Anh biết, cô không nghèo, cô cũng chẳng xấu. Nhưng việc cô giả vờ như vậy lại khiến anh thấy hứng thú hơn bất kỳ cuộc làm ăn bạc tỷ nào. Hệ thống có thể cho anh năng lực, nhưng chính cô gái này mới cho anh cảm giác muốn chinh phục thật sự.