Những ngày tiếp theo tại trường Thanh Hoa, Lâm Tuệ An thực sự hiểu thế nào là cảm giác "ngồi trên đống lửa". Sự xuất hiện của bộ bút máy đắt tiền trong ngăn bàn không khiến cô bình yên hơn, ngược lại, nó biến cô thành tâm điểm của mọi sự soi mói. Tuy nhiên, điều kỳ lạ nhất không phải là những lời xì xào, mà chính là thái độ của Lục Triết Phong.
Anh không hề che giấu sự quan tâm của mình, nhưng cách anh làm lại vô cùng tinh tế và... khó hiểu.
Sáng thứ Hai, khi Tuệ An đang lóng ngóng bưng khay cơm ở căng tin đông đúc, một nam sinh vô tình lùi lại khiến cô suýt ngã. Theo phản xạ, Tuệ An định lách người một cách điệu nghệ — một kỹ năng võ thuật cô được học từ bé — nhưng sực nhớ mình đang là "vịt bầu nhút nhát", cô đành nhắm mắt chờ đợi cú va chạm.
Thế nhưng, một cánh tay vững chãi đã vòng qua eo cô, kéo nhẹ về phía sau. Khay cơm của cô được một bàn tay khác giữ lấy rất gọn gàng.
"Đi đứng thì phải nhìn đường, hay là cái kính kia của cậu chỉ để làm cảnh?"
Giọng nói lười biếng quen thuộc vang lên. Tuệ An mở mắt, đập vào nhìn là lồng ngực vững chãi của Lục Triết Phong. Anh không đẩy cô ra ngay, mà giữ tư thế đó trong vài giây, đủ để cả căng tin rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.
[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ: "Bữa trưa của nam thần". Nội dung: Cùng mục tiêu ăn trưa trước sự chứng kiến của ít nhất 50 người. Phần thưởng: 200 triệu VNĐ và kỹ năng "Nấu ăn cấp đại sư".]
Triết Phong nhướn mày khi nhìn thấy dòng chữ ảo. Anh thản nhiên kéo ghế ngay cạnh chỗ Tuệ An định ngồi, đặt khay cơm của mình xuống trước sự bàng hoàng của đám bạn thân.
"Phong, mày bị nhập à? Chỗ đó là..." — Một người bạn trong hội "F4" của trường chưa kịp dứt lời đã bị cái liếc mắt lạnh lùng của Triết Phong làm cho câm nín.
Tuệ An bối rối, cô cúi gằm mặt, cố gắng xúc cơm thật nhanh: "Cảm... cảm ơn cậu, Lục bạn học. Cậu không cần phải ngồi đây đâu, sẽ bị mọi người hiểu lầm đấy."
Triết Phong thong thả gắp một miếng thức ăn, giọng điệu bất cần: "Tôi thích ngồi đâu là quyền của tôi. Với lại, cậu tên là Lâm Tuệ An đúng không? Chữ 'An' trong bình an, nhưng xem ra ở gần cậu chẳng bình an chút nào."
Tuệ An siết chặt đôi đũa. Cô cảm nhận được một sự áp lực vô hình từ người con trai này. Anh ta dường như đang cố tình phá vỡ lớp vỏ bọc cô lập mà cô đã dày công tạo ra. Tại sao một người như anh ta lại kiên trì tiếp cận một cô gái "vừa nghèo vừa xấu" như cô?
Trong đầu Triết Phong, hệ thống liên tục báo cáo: [Chỉ số nhịp tim của mục tiêu: 110 lần/phút. Trạng thái: Bối rối và đề phòng. Độ hảo cảm: 18%.]
"Ăn đi, nhìn tôi có thể no được sao?" — Triết Phong đẩy đĩa thịt bò cao cấp của mình sang phía cô, giọng nói có chút dịu dàng mà chính anh cũng không nhận ra. "Cậu gầy quá, lớp chúng ta không muốn mang tiếng ngược đãi học sinh mới."
Đám nữ sinh xung quanh chỉ suýt chút nữa là bóp nát chiếc dĩa trên tay. Minh Thư, cô nàng hoa khôi lớp bên, nghiến răng kèn kẹt: "Con nhỏ đó dùng bùa mê thuốc lú gì mà khiến anh Phong quan tâm đến vậy?"
Cùng lúc đó, ở khu vực lớp B, Trình Giai Tuệ cũng đang khổ sở không kém. Cô nàng vốn tính tình thẳng thắn, nay phải đóng vai một nữ sinh rụt rè, bị đám bạn cùng lớp sai đi mua nước. Giai Tuệ cầm mấy chai nước khoáng, vừa đi vừa lầm bầm: "An ơi là An, chân tình đâu chưa thấy, chỉ thấy đôi chân tớ sắp rụng rời rồi đây này!"
Khi đi ngang qua bảng tin trường, Giai Tuệ tận mắt thấy cảnh Triết Phong đang gắp thức ăn cho Tuệ An qua cửa sổ căng tin. Cô suýt đánh rơi chai nước.
"Trời đất ơi... Lục Triết Phong đó bị mù màu hay là bị hỏng hệ thống thần kinh rồi? Hắn ta thực sự theo đuổi Tuệ An trong bộ dạng đó sao?"
Tối hôm đó, tại căn hộ chung cư, Tuệ An nằm vật ra sofa, tay gác lên trán. "Giai Tuệ, tớ thấy không ổn rồi. Lục Triết Phong đó... anh ta rất lạ."
"Lạ là thế nào? Người ta là đại nam thần, là người thừa kế tập đoàn Lục Thị, lại đi quan tâm cậu. Đây chẳng phải là kịch bản 'Hoàng tử và Lọ Lem' cậu mong muốn sao?" — Giai Tuệ vừa tẩy trang vừa nói vọng ra.
Tuệ An lắc đầu, ánh mắt trở nên sắc sảo hơn bao giờ hết: "Không, Lọ Lem phải có vẻ đẹp tiềm ẩn để hoàng tử nhận ra qua chiếc giày kính. Còn tớ... tớ đang là một kẻ không có gì cả. Anh ta không giống như đang thương hại, mà giống như đang... săn mồi hơn. Tớ có cảm giác anh ta biết điều gì đó."
Lâm Tuệ An không sai. Ở biệt thự Lục gia, Triết Phong đang xem bảng phân tích chi tiết từ hệ thống về gia thế thực sự của cô.
"Tiểu thư duy nhất của tập đoàn Lâm gia, người thừa kế mỏ kim cương ở Nam Phi... Chà, em diễn kịch giỏi thật đấy Tuệ An." — Anh nhìn tấm ảnh Tuệ An trong bộ dạng xấu xí được hệ thống xử lý quét bỏ lớp trang điểm để hiện ra gương mặt thật.
Vẻ đẹp đó, dù là qua màn hình ảo, cũng đủ khiến trái tim vốn dĩ lạnh lùng của anh hẫng đi một nhịp.
[Ting! Nhiệm vụ tiếp theo: Tham gia buổi học nhóm buổi tối cùng mục tiêu. Phần thưởng: Kỹ năng "Giao tiếp đỉnh cấp" và mở khóa kho tàng kiến thức y học.]
Triết Phong tắt màn hình, khóe môi hiện lên một nụ cười đầy mong chờ. Cuộc chơi này, dường như càng lúc càng khiến anh nghiện rồi.