Tiết học thể dục buổi chiều luôn là nỗi ám ảnh đối với những học sinh không có thế mạnh về thể chất, và đối với Lâm Tuệ An – người đang phải gồng mình trong lớp vỏ bọc một cô nàng yếu ớt – thì nó lại càng là một thử thách về kỹ năng diễn xuất.
Dưới cái nắng gay gắt của sân vận động, lớp 12A1 đang thực hiện bài kiểm tra chạy bền. Tuệ An cố tình duy trì nhịp thở dốc, bước chân loạng choạng và luôn giữ vị trí cuối cùng trong đoàn người. Cô không muốn bộc lộ rằng mình vốn là một đai đen Taekwondo và có thể chạy năm vòng sân mà không đổ một giọt mồ hôi.
"Này, đồ rùa bò! Đừng có cản đường người khác!"
Một nữ sinh trong nhóm của Minh Thư cố tình chạy vọt lên, dùng vai hích mạnh vào người Tuệ An. Theo đúng kịch bản "vịt bầu", Tuệ An để mặc cho trọng lực kéo mình ngã nhào xuống đường chạy đầy sỏi đá. Cú ngã khiến lòng bàn tay cô trầy xước, máu rỉ ra thấm vào lớp bụi đất.
"Ôi, mình xin lỗi nhé! Tại cậu chạy chậm quá, cứ như người không xương vậy." – Cô gái kia cười khẩy, dừng lại giả vờ hối lỗi nhưng ánh mắt đầy sự thỏa mãn.
Xung quanh bắt đầu có tiếng cười cợt. Đám nam sinh đứng gần đó cũng chỉ trỏ, không một ai có ý định tiến lại giúp đỡ. Ngay lúc Tuệ An định tự mình đứng dậy, một bóng đen cao lớn đổ xuống che khuất ánh nắng đang chiếu thẳng vào mắt cô.
[Ting! Kích hoạt kỹ năng hỗ trợ: "Giao tiếp đỉnh cấp" và "Áp chế khí trường".] [Mục tiêu: Giải quyết đám đông và nâng cao độ hảo cảm của mục tiêu SSS.]
Lục Triết Phong không biết từ lúc nào đã đứng đó. Anh không đỡ cô dậy ngay lập tức, mà thong thả bước tới trước mặt cô gái vừa gây ra cú ngã. Ánh mắt anh lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, khiến tiếng cười của đám đông tắt lịm trong tích tắc.
"Vừa rồi... cậu nói ai là đồ rùa bò?" – Giọng Triết Phong thấp xuống, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân.
Cô nữ sinh kia run rẩy, lắp bắp: "Phong... em... em không cố ý, chỉ là bạn ấy yếu quá..."
Triết Phong nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Yếu? Trong từ điển của tôi, kẻ yếu là kẻ phải dùng đến tiểu xảo trên đường chạy để tìm kiếm sự chú ý. Một vận động viên chuyên nghiệp sẽ không bao giờ va chạm với người ở phía sau mình, trừ khi... họ đang cố tình che giấu sự kém cỏi của bản thân bằng cách bắt nạt kẻ khác."
Từng câu, từng chữ của Triết Phong như những nhát dao sắc lẹm, đánh thẳng vào tâm lý đám đông. Nhờ kỹ năng "Giao tiếp đỉnh cấp" từ hệ thống, lời nói của anh có sức thôi miên và thuyết phục đến kỳ lạ. Đám học sinh bắt đầu xì xào, nhưng lần này mũi rìu dư luận lại quay ngược về phía nhóm của Minh Thư.
Triết Phong quay lại, cúi người xuống. Lần này, anh không ngần ngại nhấc bổng Tuệ An lên theo kiểu công chúa.
"Cậu... cậu làm gì vậy? Thả tôi xuống, mọi người đang nhìn..." – Tuệ An hốt hoảng, gương mặt sau lớp trang điểm nâu tối bỗng chốc nóng bừng.
"Im lặng." – Triết Phong cắt ngang, giọng nói mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối. "Chân cậu chảy máu rồi. Nếu cậu muốn đôi chân này phế bỏ để đổi lấy sự 'không nổi bật' mà cậu hằng mong muốn, thì cứ việc vùng vẫy."
Câu nói cuối cùng của anh khiến Tuệ An đứng hình. Anh ta nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ anh ta thực sự biết cô đang giả vờ?
Triết Phong bế cô đi thẳng về phía phòng y tế, bỏ mặc hàng trăm ánh mắt kinh ngạc phía sau. Trong không gian yên tĩnh của hành lang, tiếng thông báo của hệ thống liên tục vang lên trong đầu anh:
[Ting! Sử dụng kỹ năng Giao tiếp thành công. Độ hảo cảm của mục tiêu tăng lên 25%.] [Ting! Nữ chính đang bắt đầu nghi ngờ thân phận của bạn. Đề nghị giữ vững thiết lập nam thần thâm tình.]
Đến phòng y tế, Triết Phong đặt cô ngồi xuống giường, rồi tự mình lấy bông băng và nước muối sinh lý. Anh quỳ một gối xuống sàn, tỉ mỉ lau vết thương trên tay cô. Hành động này của một thiếu gia kiêu ngạo như Lục Triết Phong thực sự là một cú sốc điện đối với tâm trí của Tuệ An.
"Lục Triết Phong... tại sao cậu lại tốt với tôi như vậy?" – Tuệ An nhỏ giọng hỏi, ánh mắt cô quan sát kỹ từng biểu cảm trên gương mặt anh.
Triết Phong ngước lên, đôi mắt thâm trầm như đại dương sâu thẳm nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp kính cận của cô. Nhờ kỹ năng giao tiếp, anh biết rõ lúc này nên nói gì để hạ gục hàng phòng ngự của một cô gái.
"Tuệ An, trên đời này có hai loại người. Một loại chỉ nhìn thấy vẻ ngoài hào nhoáng, và một loại... chỉ quan tâm đến những thứ rực rỡ ẩn sau lớp bụi mờ. Tôi không quan tâm cậu là ai, hay cậu đang cố gắng trở thành ai. Tôi chỉ biết rằng, khi thấy cậu ngã, trái tim tôi cảm thấy không thoải mái."
Lời nói của anh chân thành đến mức Tuệ An cảm thấy nghẹt thở. Cô tự nhủ: Đừng tin, anh ta có thể đang trêu đùa mình thôi. Nhưng nhịp tim phản chủ của cô lại không ngừng tăng nhanh.
[Ting! Độ hảo cảm đạt 30%. Chúc mừng ký chủ nhận được phần thưởng: 500 triệu VNĐ và Thẻ nâng cấp "Khí chất nam thần".]
Triết Phong mỉm cười thầm kín. Anh biết, hạt giống tình cảm đầu tiên đã được gieo xuống. Cô nàng "vịt bầu" này, dù có ngoan cường đến đâu, cũng sẽ sớm bị sự "chân thành" có tính toán của hệ thống này đánh bại.
Ở một góc lớp khác, Trình Giai Tuệ đang nhìn vào điện thoại, đọc tin tức nóng hổi trên diễn đàn trường: "Nam thần Lục Triết Phong bế học sinh mới đi cấp cứu". Cô nàng chỉ biết ôm đầu rên rỉ: "Tuệ An ơi là Tuệ An, cậu tìm chân tình kiểu gì mà lại tìm trúng cái ông trùm thả thính thế này cơ chứ!"