Phòng y tế yên tĩnh đến mức Tuệ An có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp khô khốc. Sau khi băng bó xong, Lục Triết Phong không rời đi ngay. Anh tựa lưng vào mép bàn, đôi chân dài duỗi thẳng, đôi mắt sâu thẳm vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang cố tình cúi thấp của cô.
"Chiều nay cậu không cần quay lại lớp đâu. Tôi đã xin phép giáo viên cho cậu nghỉ rồi." – Triết Phong thản nhiên nói.
Tuệ An ngẩng lên, hơi bối rối: "Nhưng tôi vẫn ổn, chỉ là vết thương nhỏ..."
"Tôi không nói cậu không ổn, là tôi muốn cậu nghỉ." – Một câu nói mang đậm khí chất bá đạo khiến Tuệ An nghẹn lời. "Hơn nữa, để đền bù cho đôi tay đau đớn này, tối nay tôi mời cậu đi ăn."
Tuệ An định từ chối theo bản năng: "Tôi phải về nhà sớm, với lại tôi không quen ăn ở những nơi..."
[Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Đưa mục tiêu đến nhà hàng 'The Grand Horizon'. Yêu cầu: Chi tiêu tối thiểu 1 tỷ VNĐ cho bữa tối này. Phần thưởng: 500 điểm tích lũy và thẻ 'Sát thủ tình trường'.]
Triết Phong hơi nheo mắt. Một tỷ cho một bữa tối? Hệ thống này quả thực muốn anh dùng tiền để "đè" bẹp sự phòng bị của cô gái này. Anh đứng thẳng dậy, không để cô kịp nói hết câu, trực tiếp nắm lấy cổ tay cô kéo đi: "Không được từ chối. Đây là lệnh, không phải lời mời."
Chiếc Lamborghini màu đen bóng loáng dừng lại trước sảnh của The Grand Horizon – nhà hàng xoay nằm trên đỉnh tòa tháp cao nhất thành phố, nơi vốn dĩ chỉ dành cho giới siêu giàu và những cuộc hẹn chính trị.
Tuệ An bước xuống xe, nhìn vào bộ quần áo rộng thùng thình và đôi kính gọng đen của mình, rồi lại nhìn vào không gian xa hoa lộng lẫy trước mặt. Cô thầm nghĩ: Anh ta thực sự muốn mang một 'con vịt bầu' vào đây sao? Anh ta không sợ mất mặt sao?
Nhưng Triết Phong chẳng hề quan tâm. Anh sải bước đầy tự tin, tay vẫn nắm chặt lấy tay cô. Khi họ bước vào sảnh, những nhân viên phục vụ mặc đồng phục chỉnh tề lập tức cúi chào. Dù ánh mắt họ có thoáng qua sự kinh ngạc khi nhìn thấy cô gái đi bên cạnh Lục thiếu gia, nhưng sự chuyên nghiệp không cho phép họ lộ ra một tia khinh miệt nào.
Triết Phong đã bao trọn cả tầng thượng. Toàn bộ không gian chỉ có một bàn duy nhất được trang trí bằng hoa hồng Ecuador trắng – loại hoa mà Tuệ An thích nhất.
"Ngồi đi." – Anh kéo ghế cho cô, cử chỉ lịch thiệp như một quý tộc thực thụ.
Tuệ An ngồi xuống, nhìn lướt qua menu không có giá tiền, trong lòng thầm cảm thán. Cô vốn là tiểu thư nhà họ Lâm, những nơi thế này cô không lạ, nhưng việc ngồi đây với diện mạo này thực sự là một trải nghiệm "dở khóc dở cười".
"Hôm nay có vẻ không phải dịp gì đặc biệt, sao cậu lại chọn nơi này?" – Tuệ An giả vờ rụt rè hỏi.
Triết Phong chống cằm, ánh nến lung linh phản chiếu trong đôi mắt anh: "Chỉ là tôi cảm thấy món ăn ở đây đủ tinh tế để xứng với... tâm hồn của cậu."
[Ting! Sử dụng kỹ năng 'Giao tiếp đỉnh cấp': Nói lời đường mật đúng thời điểm. Độ hảo cảm mục tiêu +2%.]
Bữa tối bắt đầu với những món ăn được chế biến từ những nguyên liệu đắt đỏ nhất: nấm Truffle trắng, gan ngỗng Pháp và súp tổ yến huyết. Triết Phong còn gọi thêm một chai rượu vang từ hầm rượu năm 1982, dù anh biết cả hai đều chưa đủ tuổi uống rượu mạnh, anh chỉ yêu cầu rót một chút để "ngửi hương thơm".
Hành động tiêu tiền như nước của anh khiến Tuệ An cảm thấy có chút bất an. Cô tự hỏi, liệu có phải anh ta đang dùng tiền để thử thách lòng tham của mình không?
"Triết Phong, cậu thường xuyên đối xử với những cô gái khác như thế này sao?" – Tuệ An bất chợt hỏi, đôi mắt quan sát kỹ biểu cảm của anh.
Triết Phong đặt dao dĩa xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc lạ thường: "Tuệ An, tôi đã nói rồi, cậu là người duy nhất khiến tôi cảm thấy thú vị. Những cô gái khác tiếp cận tôi vì cái tên Lục Triết Phong và số tiền sau lưng tôi. Còn cậu... cậu dường như đang cố gắng chạy trốn khỏi những thứ đó."
Tuệ An giật mình. Câu nói của anh quá trúng đích. Cô siết chặt chiếc khăn trải bàn, cố gắng giữ bình tĩnh: "Cậu nói gì vậy? Tôi chỉ là một nữ sinh bình thường, có gì đâu mà chạy trốn."
"Bình thường sao?" – Triết Phong cười nhẹ, anh vẫy tay ra hiệu cho nhân viên.
Ngay lập tức, một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm được mang ra. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, thiết kế tối giản nhưng tinh xảo vô cùng.
"Món quà này, tặng cậu. Đừng nói về giá trị, hãy coi nó là một vật hộ mệnh cho đôi bàn tay của cậu."
Tuệ An nhìn sợi dây chuyền, cô biết nó trị giá không dưới vài trăm triệu. Anh ta thực sự đang "ném tiền" vào cô theo đúng nghĩa đen.
[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành: Chi tiêu thành công 1,2 tỷ VNĐ. Phần thưởng đã được gửi. Độ hảo cảm của mục tiêu hiện tại: 35%.]
Triết Phong mỉm cười hài lòng. Anh biết, dù Tuệ An có giàu có đến đâu, việc một chàng trai sẵn sàng bỏ ra một số tiền khổng lồ chỉ để đổi lấy nụ cười của một cô gái "xấu xí" là một đòn tấn công tâm lý cực mạnh. Nó chứng minh rằng: Anh không quan tâm em là ai, anh chỉ quan tâm em là người anh chọn.
Khi bữa tối kết thúc, Triết Phong đưa cô về đến tận cửa chung cư. Trước khi cô xuống xe, anh nắm lấy tay cô, nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên mu bàn tay đã được băng bó:
"Ngủ ngon, cô gái thú vị nhất mà tôi từng gặp."
Tuệ An bước vào nhà với trái tim đập loạn nhịp. Giai Tuệ đang ngồi gặm táo trên sofa, thấy Tuệ An về liền nhảy dựng lên: "Trời đất! Cậu đi ăn ở nhà hàng xoay với Lục thiếu gia thật à? Diễn đàn trường đang nổ tung rồi kìa! Người ta bảo cậu là 'Vịt bầu đào mỏ' đấy!"
Tuệ An không đáp, cô nhìn vào sợi dây chuyền trong tay, lòng thầm nghĩ: Lục Triết Phong, rốt cuộc anh là thiên sứ hay là một ác ma biết dùng mật ngọt đây?
Cô không biết rằng, lúc này Triết Phong đang ngồi trong xe, nhìn vào bảng báo cáo của hệ thống về phản ứng hóa học trong cơ thể cô. Anh khẽ nói: "Hệ thống, ngày mai hãy sắp xếp một chút 'khoảng cách'. Lạc mềm thì phải buộc thật chặt, nhưng cũng phải biết cách nới lỏng."