MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVở Kịch Của Vịt Con Xấu Xí Và Nam Thần Toàn NăngChương 6: GIAI TUỆ VÀ NHỮNG NGHI NGỜ

Vở Kịch Của Vịt Con Xấu Xí Và Nam Thần Toàn Năng

Chương 6: GIAI TUỆ VÀ NHỮNG NGHI NGỜ

1,186 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn từ căn hộ chung cư cao cấp hắt ra ban công, nơi Lâm Tuệ An đang đứng thẫn thờ, ngón tay vô thức chạm nhẹ vào sợi dây chuyền kim cương lấp lánh vừa được tặng. Sự xa hoa của bữa tối tại The Grand Horizon vẫn còn ám ảnh tâm trí cô. Đó không chỉ là tiền bạc, mà là cách Lục Triết Phong nhìn cô – một cái nhìn xuyên thấu, đầy chiếm hữu nhưng cũng vô cùng dịu dàng.

"Này, hồn nhập xác chưa đại tiểu thư?"

Tiếng của Trình Giai Tuệ vang lên kèm theo một hộp sữa chua. Giai Tuệ tiến lại gần, nhướn mày nhìn sợi dây chuyền trên bàn trang điểm, rồi lại nhìn vào gương mặt vẫn còn lớp trang điểm nâu tối của bạn mình.

"Tuệ An, tớ thấy chuyện này không ổn. Hoàn toàn không ổn một chút nào." – Giọng Giai Tuệ trở nên nghiêm túc, khác hẳn vẻ cợt nhả thường ngày.

Tuệ An thở dài, tháo chiếc kính gọng đen ra, để lộ đôi mắt mệt mỏi: "Cậu cũng thấy thế sao?"

"Tớ hỏi cậu, một người như Lục Triết Phong, có thiếu mỹ nhân không? Không. Có thiếu tiền không? Càng không. Vậy tại sao hắn lại nhắm vào cậu ngay ngày đầu tiên cậu chuyển trường trong bộ dạng... ừ thì, tớ xin lỗi, nhưng là bộ dạng thảm hại nhất có thể?" Giai Tuệ khoanh tay. "Hắn ta tiếp cận cậu rất có lộ trình: đầu tiên là gây chú ý, sau đó là bảo vệ trước đám đông, và giờ là dùng vật chất để tấn công. Đây không phải là tình yêu sét đánh, đây là một cuộc săn đuổi có tính toán!"

Tuệ An im lặng. Những gì Giai Tuệ nói cũng chính là điều cô trăn trở. Cô vốn dĩ giả xấu để tìm một tình yêu không vụ lợi, nhưng sự xuất hiện của Triết Phong lại hoàn hảo đến mức giả tạo. Mọi hành động của anh đều đúng lúc, mọi lời nói của anh đều gãi đúng chỗ ngứa.

"Tớ có cảm giác anh ta biết tớ là ai." – Tuệ An khẽ nói.

"Nếu hắn biết cậu là tiểu thư Lâm gia, thì mục đích của hắn là gia sản. Còn nếu hắn không biết mà vẫn làm vậy... thì hắn đích thị là một kẻ có vấn đề về tâm lý, thích những thứ khác biệt một cách cực đoan." Giai Tuệ tặc lưỡi. "Dù là trường hợp nào, cậu cũng phải cẩn thận. Tớ đã điều tra rồi, Lục Triết Phong trước đây cực kỳ kín tiếng, chưa từng có tin đồn tình cảm với bất kỳ ai. Tại sao lại là cậu? Tại sao lại là ngay lúc này?"

Trong khi đó, tại thư viện biệt thự họ Lục, Triết Phong đang lướt qua những thông tin mà hệ thống vừa cập nhật.

[Ting! Cảnh báo: Mục tiêu đang nảy sinh tâm lý phòng bị cấp độ 2. Bạn thân của mục tiêu (Trình Giai Tuệ) đang tạo ra những tác động tiêu cực đến nhiệm vụ chinh phục.]

Triết Phong xoay nhẹ chiếc bút máy trong tay, khóe môi hơi nhếch lên: "Cũng đúng thôi, nếu cô ấy không nghi ngờ thì đã chẳng phải là Lâm Tuệ An mà tôi biết."

[Gợi ý từ hệ thống: Để xóa tan nghi ngờ, ký chủ cần thực hiện chiến thuật 'Nghịch lý giá trị'. Hãy để mục tiêu thấy rằng bạn quan tâm đến những điều nhỏ bé nhất của cô ấy, chứ không chỉ là dùng tiền bạc.]

Sáng hôm sau tại trường, Tuệ An cố tình né tránh ánh mắt của Triết Phong. Cô đi thật sớm, ngồi thu mình trong thư viện để đọc sách. Cô muốn thử xem, nếu cô không xuất hiện trước mặt anh, anh có cuống cuồng tìm cô như những kẻ săn mồi thường làm hay không.

Thế nhưng, suốt cả buổi sáng, Triết Phong không hề xuất hiện. Anh không nhắn tin, không gọi điện, thậm chí khi đi ngang qua lớp của cô, anh cũng chỉ thản nhiên trò chuyện với hội bạn mà không hề liếc nhìn vào trong một lần nào.

Sự hờ hững đột ngột này khiến Tuệ An cảm thấy hụt hẫng một cách lạ lùng. Chẳng lẽ mình đã nghĩ quá nhiều? Chẳng lẽ anh ta đã chán trò chơi này rồi?

Đến giờ ra chơi, Tuệ An đang ngồi ở ghế đá sau vườn trường thì thấy một chú mèo nhỏ bị thương ở chân đang rên rỉ dưới bụi hoa hồng. Bản tính lương thiện trỗi dậy, cô vội vàng cúi xuống kiểm tra.

"Cậu định dùng bộ sơ cứu tớ tặng để băng bó cho nó à?"

Giọng nói quen thuộc vang lên khiến Tuệ An giật mình. Triết Phong đã đứng đó từ lúc nào, trên tay cầm một hộp sữa và ít thức ăn cho mèo. Anh không nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình như hôm qua, mà chỉ im lặng ngồi xuống bên cạnh, tỉ mỉ mở hộp sữa đổ ra chiếc nắp nhỏ.

"Tôi thấy nó từ sáng, định mang ít đồ ăn ra." – Anh nói, giọng điệu bình thản như hai người bạn cũ. "Tay cậu đỡ đau chưa?"

Tuệ An ngẩn người. Hành động này hoàn toàn khác với hình ảnh một thiếu gia tiêu tiền tỷ đêm qua. Ở khoảng cách gần thế này, cô thấy anh không dùng "khí trường áp chế", chỉ đơn giản là một chàng trai đang dịu dàng với một sinh vật nhỏ bé.

"Đỡ... đỡ nhiều rồi. Cảm ơn cậu." – Tuệ An nhỏ giọng.

Triết Phong khẽ vuốt ve bộ lông của chú mèo, rồi bất chợt nhìn thẳng vào mắt cô: "Tôi biết bạn của cậu nói gì về tôi. Họ nói tôi là kẻ nguy hiểm, hoặc một tên công tử bột thích chơi trội. Tuệ An, tôi không giải thích. Thời gian sẽ trả lời tôi là ai. Tôi chỉ muốn cậu biết, tôi chưa bao giờ xem cậu là một trò đùa."

Nói xong, anh đứng dậy, để lại hộp sữa và bước đi, không một chút dây dưa.

Tuệ An đứng lặng người. Anh ta... tại sao lại biết Giai Tuệ đã nói gì? Tại sao anh ta lại luôn xuất hiện vào những lúc cô cảm thấy lung lay nhất?

Trong đầu Triết Phong, hệ thống lại thông báo: [Ting! Sử dụng kỹ năng 'Thấu hiểu tâm lý' thành công. Độ hảo cảm của mục tiêu: 40%. Tâm lý phòng bị giảm xuống cấp độ 1.]

Triết Phong mỉm cười. Anh không cần phải luôn hiện diện. Đôi khi, một chút dịu dàng đúng lúc và một chút khoảng cách cố ý lại là vũ khí lợi hại nhất để chiếm trọn trái tim của một cô gái luôn sống trong sự cảnh giác.

Ở một góc hành lang, Giai Tuệ đang quan sát cảnh tượng đó qua khe cửa, lòng thầm gào thét: "Tuệ An ơi, cậu xong đời rồi! Cái tên họ Lục này không phải là thợ săn bình thường, hắn là cao thủ bẫy tình cấp độ vũ trụ rồi!"