Tuần lễ văn hóa của trường Trung học Thanh Hoa đang đến gần, không khí trong lớp 12A1 trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Giờ giải lao, các nhóm học sinh tụ tập bàn tán về các tiết mục văn nghệ. Lâm Tuệ An vẫn như thường lệ, chọn cho mình một góc khuất, vùi đầu vào cuốn sách ngoại văn dày cộm. Cô đã quen với việc bị coi như "không khí", cho đến khi một sự cố bất ngờ xảy ra.
Trong giờ tự học, giáo viên dạy nhạc bỗng nhiên có việc gấp và nhờ lớp trưởng quản lý lớp tại phòng hòa nhạc. Các tiểu thư, công tử của lớp 12A1 vốn dĩ đều được giáo dục nghệ thuật từ nhỏ, nên vừa bước vào phòng nhạc, tiếng đàn piano, violin đã vang lên hỗn loạn.
Minh Thư, với mục đích muốn gây sự chú ý với Lục Triết Phong, đã bước lên bục, ngồi trước cây đàn đại dương cầm Steinway & Sons sang trọng. Cô ta bắt đầu chơi bản Fantaisie-Impromptu của Chopin. Tiếng đàn khá mượt mà, nhưng lại thiếu đi linh hồn, mang đậm vẻ phô diễn kỹ thuật.
"Hay quá Thư ơi! Đúng là đẳng cấp hoa khôi!" – Đám nữ sinh tung hô.
Minh Thư đắc ý nhìn về phía Triết Phong, nhưng anh chỉ đang gác chân lên ghế, đeo tai nghe và nhắm mắt lại như chẳng nghe thấy gì. Cảm giác bị ngó lơ khiến cô ta tức giận. Nhìn thấy Tuệ An đang đứng thu dọn vài bản nhạc rơi vãi dưới đất, Minh Thư nảy ra ý đồ xấu.
"Này, bạn học mới!" Minh Thư lớn tiếng. "Nghe nói cậu đến từ tỉnh lẻ, chắc chưa bao giờ thấy cây đàn đắt tiền thế này đúng không? Hay là cậu lên đây 'gõ' thử vài phím cho cả lớp mở mang tầm mắt xem nhạc hội quê cậu thế nào?"
Cả lớp cười rộ lên. Tuệ An hơi nhíu mày. Cô không muốn gây chuyện, nhưng Minh Thư đã đi quá giới hạn khi lôi quê hương (giả định) của cô ra làm trò đùa.
"Tôi không biết chơi." – Tuệ An bình thản đáp.
"Thôi nào, đừng khiêm tốn. Hay là cậu sợ chạm vào làm hỏng đàn của trường?" Minh Thư tiến lại, cố tình đẩy mạnh vai Tuệ An khiến cô ngã về phía phím đàn.
Một âm thanh chói tai vang lên do đôi bàn tay Tuệ An đè lên phím. Trong khoảnh khắc đó, sự kiêu hãnh của một thiên tài piano ẩn mình bỗng trỗi dậy. Tuệ An hít một hơi thật sâu. Diễn đủ rồi. Cô nhìn phím đàn, đôi mắt sau lớp kính bỗng trở nên sắc lạnh.
Tuệ An ngồi thẳng lưng, đôi tay thon dài lướt trên phím đàn. Không phải là một bản nhạc vụng về, mà là chương thứ ba của bản Moonlight Sonata (Beethoven) với tốc độ cực nhanh và đầy cuồng nộ.
Cả phòng nhạc bỗng chốc rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Tiếng đàn của Tuệ An không chỉ là kỹ thuật, nó là một dòng thác cảm xúc, là sự kiêu ngạo của một tiểu thư thực thụ đang ẩn mình. Từng nốt nhạc rơi xuống mạnh mẽ như sấm sét, phá tan bầu không khí khinh miệt trước đó.
Ở hàng ghế cuối, Lục Triết Phong mở mắt. Tai nghe của anh vốn dĩ không hề bật nhạc. Anh nhìn cô gái đang đắm chìm trong âm nhạc trên sân khấu, khóe môi khẽ cong lên.
[Ting! Phát hiện mục tiêu bộc lộ kỹ năng ẩn: Piano cấp độ Thần đồng. Độ hảo cảm của ký chủ dành cho mục tiêu +5%.] [Cảnh báo: Bí mật của nữ chính đang bị đe dọa. Nếu cô ấy bộc lộ quá nhiều, nhiệm vụ ngụy trang sẽ thất bại.]
Tuệ An chợt tỉnh táo lại. Cô nhận ra mình vừa làm một việc ngu ngốc. Tiếng đàn đột ngột dừng lại ở một nốt cao dang dở. Cô run rẩy đứng dậy, bắt gặp hàng chục ánh mắt đang nhìn mình như nhìn một sinh vật lạ.
"Cái đó... tôi chỉ bắt chước một đoạn trên tivi thôi." – Tuệ An cúi đầu, cố gắng lấy lại vẻ nhút nhát.
"Bắt chước? Cậu đùa ai vậy? Trình độ đó ít nhất phải tập luyện mười năm..." – Minh Thư chưa kịp nói hết câu thì một bàn tay đã đặt lên vai cô ta.
Triết Phong bước lên sân khấu. Anh nhìn lướt qua cả lớp bằng ánh mắt cảnh cáo, rồi thản nhiên ngồi xuống cạnh Tuệ An.
"Đúng là bắt chước thật." – Triết Phong nói giọng tỉnh bơ. "Hôm qua tôi có bật đoạn video này trong xe khi đưa cậu ấy đi ăn, không ngờ Tuệ An lại có trí nhớ tốt như vậy. Một người có trí nhớ siêu phàm thì học vẹt vài nốt nhạc có gì là khó?"
Lời giải thích của Triết Phong vô cùng vô lý, nhưng với cái uy của anh, không ai dám cãi lại. Anh cố tình biến tài năng của cô thành một sự "may mắn" và "bắt chước" để xoa dịu sự nghi ngờ của đám đông.
"Giải tán đi. Tiết tự học kết thúc rồi." – Triết Phong lạnh lùng ra lệnh.
Khi mọi người đã rời đi hết, chỉ còn lại hai người trong phòng nhạc. Tuệ An nắm chặt vạt áo, không dám nhìn anh: "Cảm ơn cậu đã giải vây."
Triết Phong đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh dùng một tay nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào mắt mình: "Tuệ An, em còn bao nhiêu bí mật nữa? Piano, kiến thức ngoại văn, hay là... gương mặt thực sự sau lớp hóa trang này?"
Tuệ An giật mình, tim đập loạn nhịp: "Tôi... tôi không hiểu cậu nói gì."
"Em hiểu rõ hơn ai hết." – Triết Phong cúi sát lại, hơi thở nóng hổi vương trên môi cô. "Ranh giới giữa chúng ta đang mỏng dần rồi đấy. Nếu em không muốn cả trường biết 'vịt bầu' thực chất là một thiên nga, thì từ giờ hãy đứng sau lưng tôi cho tốt vào."
[Ting! Độ hảo cảm của mục tiêu: 45%. Chúc mừng ký chủ nhận được kỹ năng: "Bảo vệ bí mật". Mọi thông tin nhạy cảm về nữ chính sẽ bị hệ thống nhiễu loạn nếu có kẻ điều tra.]
Triết Phong buông cô ra, để lại một câu nói đầy ẩn ý rồi bước đi: "Đừng lo, vở kịch này, tôi sẽ là khán giả trung thành nhất của em."
Tuệ An đứng trơ trọi giữa phòng nhạc, lòng rối bời. Cô nhận ra mình không còn làm chủ được cuộc chơi này nữa. Lục Triết Phong không chỉ là người bảo vệ, anh ta giống như một người cầm lái, kéo cô vào một quỹ đạo mà cô không thể thoát ra.
Trong khi đó, ở lớp bên cạnh, Giai Tuệ đang nhìn vào tờ kết quả kiểm tra toán của Tuệ An vừa được phát – một điểm 10 tuyệt đối dù Tuệ An đã cố tình bỏ trống hai câu cuối. Cô nàng thở dài: "Bí mật cái gì chứ, hai người họ sắp biến cái trường này thành sân khấu riêng để yêu nhau rồi!"