Sau sự kiện ở phòng hòa nhạc, mối quan hệ giữa Lâm Tuệ An và Lục Triết Phong trở nên kỳ lạ hơn bao giờ hết. Anh không còn xuất hiện dồn dập, cũng không còn những lời nói bóng gió đầy ẩn ý. Anh chỉ đơn giản là... biến mất một cách tinh tế.
[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ: "Khoảng cách chiến lược". Yêu cầu: Giữ khoảng cách với mục tiêu trong 3 ngày, chỉ tương tác dưới 5 phút mỗi ngày. Phần thưởng: 300 triệu VNĐ và Thẻ "Thấu hiểu trái tim".]
Lục Triết Phong đọc thông báo từ hệ thống, khóe môi khẽ cong lên. Anh biết, đây là lúc cần thiết để dệt nên một "cái bẫy dịu dàng", khiến Tuệ An tự nguyện lún sâu vào.
Suốt ba ngày đó, Triết Phong hoàn toàn không xuất hiện ở những nơi Tuệ An thường lui tới. Anh không đến căng tin, không đi qua hành lang lớp cô, thậm chí cả ở thư viện, anh cũng không xuất hiện. Khi Tuệ An thử tìm kiếm anh trên sân thượng, nơi anh thường ngồi ngắm cảnh, cô chỉ thấy một khoảng không trống rỗng. Anh như bốc hơi khỏi trường Thanh Hoa, ngoại trừ những lời xì xào của đám nữ sinh rằng "Lục thiếu gia dạo này bận rộn với các dự án gia đình".
Tuệ An ban đầu cảm thấy nhẹ nhõm. Thế này thì đúng rồi. Anh ta chỉ hứng thú nhất thời thôi. Kế hoạch tìm kiếm chân tình của mình vẫn còn nguyên. Thế nhưng, sự nhẹ nhõm đó nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm giác trống rỗng khó tả.
Cô nhớ giọng nói trầm ấm của anh khi anh bảo vệ cô ở căng tin. Cô nhớ cảm giác bàn tay anh dịu dàng lau vết thương cho cô trong phòng y tế. Và cả nụ hôn nhẹ nhàng trên mu bàn tay ở nhà hàng. Mọi thứ cứ luẩn quẩn trong đầu cô.
"Này, Tuệ An!" – Trình Giai Tuệ đặt cốc trà sữa lên bàn của Tuệ An ở thư viện, kéo cô thoát khỏi dòng suy nghĩ. "Cậu có vẻ thất thần mấy hôm nay đấy. Vẫn còn nghĩ về Lục thiếu gia à? Tớ đã bảo rồi mà, những người như hắn chỉ hứng thú nhất thời thôi."
Tuệ An không đáp, cô chỉ khẽ thở dài. "Tớ không biết nữa, Giai Tuệ. Tớ chỉ thấy... hơi lạ. Trước đây khi ai đó bỏ đi, tớ cảm thấy thoải mái. Nhưng bây giờ thì..."
"Thì cậu bắt đầu thích hắn rồi đấy." – Giai Tuệ kết luận chắc nịch. "Con người ai cũng thế, khi một người đối xử tốt với mình, sau đó lại đột ngột biến mất, mình sẽ cảm thấy mất mát. Đây chính là 'lạc mềm buộc chặt' trong truyền thuyết!"
Lời của Giai Tuệ khiến Tuệ An giật mình. Cô thầm nghĩ, liệu có phải Lục Triết Phong đang cố tình làm vậy? Liệu anh ta có cao tay đến mức có thể thao túng cảm xúc của cô một cách tinh vi như thế? Sự nghi ngờ lại trỗi dậy, nhưng lần này đi kèm với một cảm giác khó chịu hơn – cảm giác mất mát.
Vào ngày thứ tư, Lục Triết Phong cuối cùng cũng xuất hiện ở trường. Anh vẫn đẹp trai ngời ngời, vẫn phong thái ung dung như mọi khi, nhưng ánh mắt anh lại hờ hững lướt qua Tuệ An như thể cô là một người hoàn toàn xa lạ.
Tại giờ thể dục, Tuệ An nhìn thấy Lục Triết Phong đang nói chuyện vui vẻ với nhóm bạn ở sân bóng rổ. Anh cười nói, đôi khi còn liếc nhìn về phía Minh Thư đang cố tình tạo dáng. Trái tim Tuệ An bỗng nhiên nhói lên một cái, một cảm giác ghen tị xa lạ từ đâu kéo đến.
[Ting! Độ hảo cảm của mục tiêu đạt 50%. Cảm xúc: Ghen tị, lo lắng, khao khát chiếm hữu. Nhiệm vụ 'Khoảng cách chiến lược' hoàn thành xuất sắc! Phần thưởng đã được gửi.]
Triết Phong khẽ nhếch môi. Hệ thống thực sự hiểu rõ tâm lý con người. Anh biết Tuệ An đang quan sát anh, và anh cũng biết cô đang cảm thấy thế nào. Anh cố tình duy trì vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng trong lòng lại đầy sự mãn nguyện.
Buổi chiều hôm đó, khi tan học, Tuệ An quyết định sẽ không trốn tránh nữa. Cô đứng đợi ở cổng trường, nơi Triết Phong thường đậu xe. Khi anh bước ra, cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm để gọi: "Triết Phong!"
Anh dừng lại, quay đầu nhìn cô, ánh mắt không còn sự ấm áp hay tò mò như những ngày đầu, mà chỉ là sự bình thản. "Có chuyện gì sao?"
"Mấy ngày nay... cậu bận à?" – Tuệ An hỏi, giọng nói nhỏ dần. Cô cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi phải hỏi câu này.
Triết Phong gật đầu, vẻ mặt không đổi: "Ừ, có vài việc của gia đình cần giải quyết. Có gì sao?"
Anh không hỏi cô có nhớ anh không, cũng không hỏi cô có chuyện gì cần tìm anh không. Sự lạnh nhạt này như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm hồn đang dần mềm yếu của Tuệ An. Cô cảm thấy tủi thân, cảm thấy bị bỏ rơi.
"Không có gì." – Tuệ An cúi đầu, bàn tay siết chặt. "Vậy cậu về đi."
Triết Phong nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh ẩn chứa vô vàn suy nghĩ. Cuối cùng, anh khẽ thở dài, rồi tiến lại gần, xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của cô: "Đồ ngốc. Đừng quên, tôi nói tôi sẽ là khán giả trung thành nhất của em mà."
Nói rồi, anh quay người bước đi, bỏ lại Tuệ An đứng chết lặng dưới nắng chiều. Một câu nói đơn giản, nhưng lại mang theo sức nặng của một lời hứa, đủ để sưởi ấm trái tim cô và kéo cô trở lại với vòng xoáy tình cảm này.
Tuệ An không biết, trong lúc đó, Triết Phong đang vội vã nhắn tin cho Giai Tuệ – người mà anh đã âm thầm điều tra được là bạn thân của cô.
"Thứ Bảy này, tôi có một buổi chiếu phim riêng tư ở biệt thự của tôi. Có vẻ Tuệ An dạo này cần thư giãn đấy. Cậu giúp tôi mời cô ấy nhé."
Vở kịch này, anh đã tính toán từng bước đi.