Suốt những ngày sau đó, câu nói "khán giả trung thành nhất" của Lục Triết Phong cứ vang vọng trong đầu Lâm Tuệ An như một đoạn nhạc không dứt. Cô nhận ra mình đã rơi vào một trạng thái tâm lý cực kỳ nguy hiểm: sự lệ thuộc cảm xúc. Chỉ cần một cái liếc mắt của anh, cô có thể vui cả ngày; nhưng chỉ cần anh hờ hững, trái tim cô như bị bóp nghẹt.
Lục Triết Phong dường như là một bậc thầy trong việc điều khiển nhịp điệu. Anh không còn vồ vập, nhưng mỗi lần xuất hiện đều để lại một dấu ấn không thể phai mờ.
[Ting! Kích hoạt kỹ năng: "Thao túng tâm lý bằng ngôn từ". Ký chủ hãy sử dụng sự mập mờ để đẩy cao khao khát có được danh phận của mục tiêu. Phần thưởng: 400 triệu VNĐ và Thẻ "Giấc mơ định mệnh".]
Triết Phong đọc thông báo, khẽ nhếch môi. Đây là lúc để "chiến tranh tâm lý" thực sự bắt đầu.
Tại buổi học nhóm ở thư viện chiều thứ Năm, Triết Phong ngồi đối diện Tuệ An. Anh không nhìn vào sách, mà chỉ chống cằm quan sát cô. Tuệ An cố gắng tập trung vào bài toán tích phân phức tạp, nhưng ánh nhìn rực cháy kia khiến những con số nhảy múa loạn xạ trước mắt cô.
"Cậu nhìn gì mà kỹ thế?" – Tuệ An không chịu nổi nữa, nhỏ giọng hỏi.
"Nhìn xem em định đóng vai cô gái nhút nhát này đến bao giờ." – Triết Phong cười nhẹ, giọng nói trầm thấp đầy vẻ trêu chọc. "Tuệ An này, có người nói với tôi rằng, sự im lặng đôi khi là lời thú nhận chân thật nhất. Em có gì muốn thú nhận với tôi không?"
Tuệ An siết chặt cây bút máy anh tặng, tim đập thình thịch: "Tôi... tôi không có gì để nói cả."
"Vậy sao? Vậy thì tiếc thật." – Triết Phong đứng dậy, thu dọn đồ đạc. "Ngày mai là sinh nhật của Minh Thư. Cô ấy mời cả lớp đến dự tiệc ở du thuyền. Tôi định hỏi ý kiến em xem có nên đi không, nhưng có lẽ em cũng không quan tâm lắm."
Tuệ An ngẩng phắt đầu lên. Minh Thư? Du thuyền? Cô biết Minh Thư luôn tìm cách tiếp cận Triết Phong. Nếu anh đi, chắc chắn cô ta sẽ không bỏ lỡ cơ hội. Một luồng điện ghen tị chạy dọc sống lưng cô.
"Đó là việc của cậu, tôi lấy tư cách gì mà cho ý kiến?" – Tuệ An cố tình nói lẫy, nhưng giọng nói lại run rẩy thấy rõ.
Triết Phong tiến lại gần, cúi xuống sát mặt cô, thì thầm: "Đúng vậy, em lấy tư cách gì nhỉ? Bạn học? Hay là... một người lạ từng được tôi bế đi y tế? Tuệ An, tôi vẫn đang đợi em cho tôi một tư cách chính thức đấy."
Bỏ lại câu nói đầy sức nặng đó, Triết Phong thản nhiên rời đi, để lại Tuệ An đứng chết lặng giữa những kệ sách. Lời nói của anh như một mũi tên xuyên thủng lớp phòng ngự cuối cùng của cô. Anh đang ép cô phải lựa chọn: hoặc là tiếp tục vở kịch "vịt bầu" và nhìn anh rời xa, hoặc là bước ra khỏi vỏ bọc để giữ lấy anh.
Tối hôm đó, Tuệ An không thể chợp mắt. Cô đứng trước gương, tháo bỏ lớp kính gọng đen, nhìn gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của mình. Lần đầu tiên, cô cảm thấy ghét lớp hóa trang này. Nó đang ngăn cản cô đến với người đàn ông mà cô thực sự quan tâm.
"Giai Tuệ, tớ muốn có một danh phận." – Tuệ An đột ngột nói khi cô bạn thân đang đắp mặt nạ.
Giai Tuệ suýt nữa thì sặc nước: "Hả? Cậu nói gì cơ? Cậu định tỏ tình với Lục thiếu gia á?"
"Tớ không biết... nhưng tớ không muốn anh ấy đi với người khác. Tớ không muốn Minh Thư hay bất kỳ ai chạm vào anh ấy." – Ánh mắt Tuệ An trở nên kiên định lạ thường.
Giai Tuệ thở dài, tháo mặt nạ ra: "Tuệ An, cậu thực sự rơi vào bẫy rồi. Nhưng tớ ủng hộ cậu. Nếu cậu muốn danh phận, cậu phải cho anh ấy thấy con người thật của cậu. Không một người đàn ông nào muốn yêu một 'vở kịch' mãi mãi đâu."
Trong lúc đó, tại biệt thự Lục gia, Triết Phong đang nhìn vào màn hình hệ thống. [Chỉ số khao khát của mục tiêu: 85%. Chỉ số chiếm hữu: 90%.] [Ting! Chúc mừng ký chủ, mục tiêu đang lên kế hoạch lộ diện. Đề nghị chuẩn bị sẵn sàng cho màn kịch 'Thất vọng' ở chương tiếp theo.]
Triết Phong tắt màn hình, ánh mắt anh lộ ra một tia lạnh lẽo đầy tính toán nhưng cũng không kém phần mong chờ. Anh đã chuẩn bị sẵn một kịch bản hoàn hảo cho đêm hội sắp tới. Anh sẽ khiến cô phải tự tay đập nát lớp vỏ bọc này, và sau đó, anh sẽ dùng sự lừa dối đó để buộc chặt cô bên mình mãi mãi.
"Tuệ An, em muốn danh phận sao? Tôi sẽ cho em, nhưng cái giá phải trả... chính là sự tự do của trái tim em."
Anh nhấc điện thoại lên, nhắn một tin nhắn cho Minh Thư: "Tối mai tôi sẽ đến."
Anh biết, tin nhắn này sẽ sớm lọt đến tai Tuệ An. Và đó chính là mồi lửa cuối cùng để thiêu rụi sự kiên nhẫn của cô.