MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVở Kịch Của Vịt Con Xấu Xí Và Nam Thần Toàn NăngChương 10: LỜI MỜI ĐÊM HỘI

Vở Kịch Của Vịt Con Xấu Xí Và Nam Thần Toàn Năng

Chương 10: LỜI MỜI ĐÊM HỘI

1,144 từ · ~6 phút đọc

Tin đồn về việc Lục Triết Phong chấp nhận lời mời tham dự bữa tiệc sinh nhật trên du thuyền của Minh Thư lan nhanh như virus khắp trường Thanh Hoa. Đối với đám đông, đây là dấu hiệu cho thấy nam thần cuối cùng đã chán ngấy "món ăn lạ" mang tên cô gái vịt bầu và quay lại với tiêu chuẩn vốn có của giới thượng lưu.

Nhưng đối với Lâm Tuệ An, đây là một đòn chí mạng đánh vào lòng tự trọng và sự kiêu hãnh đang bùng cháy trong cô.

Cả ngày hôm đó, cô không thể tập trung vào bất cứ việc gì. Mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh Triết Phong đứng cạnh Minh Thư trên boong tàu lộng lẫy, dưới ánh pháo hoa rực rỡ, lại khiến lồng ngực cô thắt lại. Cô nhận ra mình đã quá ngây thơ khi nghĩ rằng có thể thong thả tìm kiếm chân tình mà không phải trả giá. Trong cuộc chơi tình yêu này, sự im lặng của anh chính là sự trừng phạt nặng nề nhất đối với kẻ đang che giấu sự thật như cô.

Tan học, Tuệ An không về nhà ngay mà đứng đợi ở bãi xe. Khi chiếc Lamborghini của Triết Phong từ từ lăn bánh, cô đã dũng cảm bước ra chặn trước đầu xe.

Triết Phong hạ kính cửa sổ, gương mặt anh bị che khuất một nửa bởi bóng tối, chỉ còn đôi mắt sâu thẳm nhìn cô với vẻ xa cách: "Có chuyện gì sao, bạn học Lâm?"

Cách xưng hô "bạn học Lâm" xa lạ khiến Tuệ An run rẩy. Cô lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp viết tay đơn giản mà cô đã chuẩn bị cả chiều: "Tối nay... tớ cũng muốn mời cậu đến một nơi. Không phải du thuyền, chỉ là một buổi hẹn bình thường. Cậu có thể không đến chỗ Minh Thư được không?"

Triết Phong nhìn tấm thiệp, rồi lại nhìn vào đôi kính gọng đen của cô. Hệ thống trong đầu anh bắt đầu phân tích với tần suất dày đặc: [Ting! Mục tiêu đang ở trạng thái tâm lý cực đoan: 95% lo lắng, 80% tuyệt vọng. Đây là thời điểm vàng để tung ra đòn bẩy cuối cùng.]

"Tuệ An," Triết Phong thở dài, giọng nói mang theo một chút mệt mỏi giả tạo. "Tôi đã cho em rất nhiều cơ hội để bước về phía tôi, nhưng em luôn chọn cách đứng sau lớp vỏ bọc này. Minh Thư ít nhất cũng dám cho tôi thấy sự chân thành của cô ấy, dù nó có phù phiếm. Còn em... em định để tôi yêu một cái bóng đến bao giờ?"

Nói rồi, anh nhấn ga, chiếc xe lướt qua cô, để lại một làn khói và sự im lặng đáng sợ.

Tuệ An đứng trơ trọi, tấm thiệp trong tay bị bóp nát. Những lời nói của Triết Phong như một hồi chuông cảnh tỉnh. Anh nói đúng, cô không thể bắt anh yêu một kẻ lừa dối. Nếu muốn giữ lấy anh, cô phải dùng con người thật của mình để đối diện.

"Được... Lục Triết Phong, nếu anh muốn thấy, tôi sẽ cho anh thấy."

Tại căn hộ chung cư, Trình Giai Tuệ đang bận rộn với hàng tá váy áo và mỹ phẩm cao cấp được gửi đến từ những cửa hàng danh tiếng nhất thành phố. Thấy Tuệ An bước vào với đôi mắt đỏ hoe nhưng thần thái kiên định, Giai Tuệ biết giờ khắc đó đã đến.

"Quyết định rồi sao?" Giai Tuệ hỏi, tay cầm lên một hộp phấn nền cao cấp.

"Tối nay, tớ sẽ không là cô gái vịt bầu nữa." Tuệ An tháo bỏ chiếc kính gọng đen, ném nó vào sọt rác. "Giai Tuệ, giúp tớ. Tớ muốn trở thành người phụ nữ khiến anh ấy không thể rời mắt, và cũng muốn kết thúc vở kịch này một lần và mãi mãi."

Hai cô gái bắt đầu quá trình "lột xác". Lớp kem nền màu nâu tối bị xóa bỏ, lộ ra làn da trắng sứ mịn màng không tì vết. Đôi mắt phượng dài với hàng mi cong vút được điểm xuyết bằng chút nhũ bạc sang trọng. Mái tóc rối bù được chải chuốt thành những lọn sóng bồng bềnh như mây.

Tuệ An chọn một chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể, xẻ cao ở đùi, vừa thanh lịch lại vừa quyến rũ chết người. Khi cô đứng trước gương, chính Giai Tuệ cũng phải sững sờ: "Tuệ An... cậu không phải là tiểu thư nữa, cậu là một nữ hoàng."

Tuệ An nhìn mình trong gương, đôi môi đỏ thẫm khẽ nhếch lên: "Đi thôi, du thuyền sắp khởi hành rồi."

Trong khi đó, trên chiếc du thuyền lộng lẫy đang neo đậu tại bến cảng, Lục Triết Phong đang đứng ở một góc khuất trên boong tàu, tay cầm ly rượu vang nhưng ánh mắt không rời khỏi lối vào.

Minh Thư hôm nay diện một chiếc váy công chúa lộng lẫy, liên tục bám lấy cánh tay anh, cười nói vui vẻ. Đám bạn của Triết Phong cũng có mặt, họ liên tục trêu chọc về việc anh cuối cùng cũng "tỉnh ngộ".

[Ting! Cảnh báo: Mục tiêu SSS đang tiến vào phạm vi 100 mét. Trạng thái: Rực rỡ.]

Triết Phong khẽ đặt ly rượu xuống, tim anh bỗng đập nhanh hơn bình thường. Anh biết, giây phút anh chờ đợi suốt bấy lâu nay đã đến. Anh đã dùng sự hờ hững và một chút kích thích từ Minh Thư để ép cô phải rũ bỏ lớp ngụy trang.

Bỗng nhiên, âm nhạc trên tàu dường như nhỏ dần. Một sự im lặng kỳ lạ lan tỏa từ phía cầu tàu.

Một cô gái bước lên boong tàu. Dưới ánh đèn neon và ánh trăng lung linh trên mặt biển, cô hiện lên như một ảo ảnh. Mỗi bước đi của cô đều toát lên khí chất cao quý mà không một tiểu thư nào ở đây có được. Đám đông bắt đầu xì xào: "Ai vậy?", "Người mẫu nào sao?", "Nhìn quen mắt quá...".

Triết Phong đứng thẳng người dậy, ánh mắt anh dán chặt vào bóng dáng ấy. Tuệ An không tìm kiếm ai cả, cô bước thẳng về phía anh, gót giày cao gót gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ như những nhịp tim đang thổn thức.

Dừng lại trước mặt Triết Phong và một Minh Thư đang há hốc mồm kinh ngạc, Tuệ An nhìn thẳng vào đôi mắt anh, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyền lực vang lên:

"Lục Triết Phong, tôi đến để nhận danh phận của mình."

Cả bữa tiệc như nổ tung. Triết Phong không cười, anh chỉ nhìn cô với một ánh mắt phức tạp, vừa say mê vừa chứa đựng một âm mưu đã thành công mỹ mãn.