Sự xuất hiện của Lâm Tuệ An trên du thuyền giống như một quả bom nguyên tử ném thẳng vào mặt hồ đang yên ả. Những tiếng xì xào ban đầu nhanh chóng biến thành những tiếng hít hà kinh ngạc. Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ và tiếng nhạc jazz sang trọng, cô gái trong chiếc váy lụa đen huyền bí hiện lên như một nữ thần vừa bước ra từ thần thoại.
Làn da trắng sứ, đôi môi đỏ mọng như trái anh đào chín và đôi mắt phượng sắc sảo, đầy kiêu hãnh. Không ai có thể tìm thấy một chút dấu vết nào của cô nàng "vịt bầu" kính cận, da ngăm đen thường ngày.
Minh Thư, người đang đứng cạnh Triết Phong, cảm thấy bàn tay mình run rẩy. Cô ta lắp bắp, giọng nói lạc đi vì sốc: "Cậu... cậu là ai? Tại sao lại tự ý xông vào bữa tiệc của tôi?"
Tuệ An không thèm liếc nhìn Minh Thư lấy một cái. Ánh mắt cô khóa chặt vào Lục Triết Phong. Cô muốn thấy sự kinh ngạc, sự say mê, hoặc ít nhất là một chút bối rối trong mắt anh khi nhìn thấy diện mạo thật sự của mình. Cô muốn anh biết rằng, người anh đang bảo vệ bấy lâu nay chính là một đóa hồng rực rỡ nhất.
Nhưng, phản ứng của Triết Phong lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.
Thay vì lao đến ôm lấy cô hay thốt lên những lời khen ngợi, Triết Phong chỉ im lặng. Anh chậm rãi đặt ly rượu xuống bàn, đôi mắt sâu thẳm nheo lại, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo thấu xương. Anh nhìn cô, không phải với ánh mắt của một người tình si, mà là ánh mắt của một kẻ bị phản bội.
[Ting! Kích hoạt kỹ năng diễn xuất: "Thương tổn sâu sắc". Yêu cầu: Đảo ngược tình thế, biến mình thành nạn nhân của sự lừa dối. Phần thưởng: 500 điểm kinh nghiệm và mở khóa vật phẩm "Dây xích tâm hồn".]
Triết Phong bước tới một bước, đứng đối diện với Tuệ An. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc, nhưng lần này nó không còn ấm áp nữa.
"Đây là trò đùa mới của em sao, Tuệ An?" – Giọng anh trầm đục, mang theo sự thất vọng nặng nề.
Tuệ An khựng lại, tim cô thắt chặt: "Triết Phong... em chỉ muốn cho anh thấy con người thật của em. Em không muốn chúng ta phải bắt đầu dựa trên những lời nói dối nữa."
"Con người thật?" – Triết Phong cười lạnh, nụ cười đầy châm biếm. "Vậy bấy lâu nay em nhìn tôi loay hoay bảo vệ em, nhìn tôi chống lại cả trường vì một 'cô gái nghèo khó, yếu đuối', em cảm thấy vui lắm phải không? Em đứng trên cao, nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc đang diễn kịch cho em xem, đúng chứ?"
"Không phải như thế! Em chỉ là muốn tìm một người yêu em vì chính em..." – Tuệ An bối rối, giọng cô bắt đầu run rẩy.
"Đủ rồi!" – Triết Phong cắt ngang, tiếng quát nhỏ nhưng đầy uy lực khiến cả du thuyền lặng ngắt. "Tôi yêu cô gái tên Tuệ An, người mà dù bị cả thế giới quay lưng vẫn kiên cường giữ lấy lòng tự trọng. Còn người đứng trước mặt tôi bây giờ... là một tiểu thư cao quý, một kẻ lừa dối chuyên nghiệp. Em xinh đẹp, đúng vậy, nhưng sự xinh đẹp này khiến tôi cảm thấy kinh tởm."
Lâm Tuệ An như hóa đá. Cô đã chuẩn bị tâm thế cho sự bất ngờ, nhưng cô chưa bao giờ chuẩn bị cho sự khinh miệt này. Những lời nói của anh như những mũi dao đâm thẳng vào trái tim đang khao khát tình yêu của cô.
Hội bạn của Triết Phong bắt đầu xì xào: "Trời ơi, hóa ra cô ta là tiểu thư nhà giàu giả nghèo à?", "Đúng là thứ con gái tâm cơ, đem tình cảm của đại ca ra làm trò đùa."
Minh Thư thấy thời cơ đã tới, lập tức chêm vào: "Phong, em đã nói rồi mà, loại người này không đáng để anh bận tâm. Cô ta lừa dối cả nhan sắc thì còn cái gì là thật nữa đâu?"
Triết Phong không nhìn Minh Thư, anh chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang đẫm nước của Tuệ An. Hệ thống trong đầu anh liên tục báo cáo chỉ số: [Ting! Tâm lý mục tiêu: Sụp đổ 80%. Độ hảo cảm chuyển hóa thành cảm giác tội lỗi: 90%. Kế hoạch thao túng thành công giai đoạn 1.]
"Tuệ An, tôi đã từng nghĩ em là báu vật duy nhất tôi tìm thấy giữa ngôi trường thối nát này. Nhưng hóa ra, em mới là kẻ thối nát nhất." – Triết Phong nói xong, quay lưng bước đi không một chút do dự. "Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Bóng lưng của anh biến mất sau khoang tàu sang trọng. Tuệ An đứng trơ trọi giữa boong tàu, dưới hàng trăm ánh mắt mỉa mai và chế giễu. Chiếc váy đen lộng lẫy vốn là vũ khí của cô, giờ đây lại giống như một tấm áo tang cho mối tình vừa chớm nở.
Giai Tuệ ở phía xa định chạy lại, nhưng Tuệ An đã nhanh hơn. Cô quay người, chạy vụt khỏi du thuyền, đôi giày cao gót bị văng ra lúc nào không hay. Cô chạy trên cầu cảng với đôi chân trần, nước mắt lã chã rơi, xóa nhòa đi lớp trang điểm hoàn mỹ.
Cô đã thắng trong cuộc chiến nhan sắc, nhưng đã thua trắng tay trong trò chơi trái tim.
Trong khi đó, ở khoang hạng nhất của du thuyền, Triết Phong đứng sau tấm kính một chiều, lặng lẽ quan sát bóng dáng nhỏ bé đang chạy đi trong đêm tối. Anh không hề có vẻ gì là giận dữ. Anh chậm rãi nhấp một ngụm rượu vang, đôi mắt hiện lên sự tính toán sắc lạnh.
"Hệ thống, bắt đầu giai đoạn 2: Sự im lặng chết chóc."
[Ting! Đã rõ. Đã ngắt mọi kết nối tin nhắn và cuộc gọi từ mục tiêu. Bắt đầu hành trình khiến cô ấy phát điên vì hối hận.]
Triết Phong đặt ly rượu xuống, khóe môi khẽ nhếch: "Tuệ An, em muốn thử lòng tôi? Vậy thì giờ đến lượt tôi dạy cho em biết, cái giá của việc đùa giỡn với tôi là gì."