Cơn gió biển lạnh buốt rít qua những khe đá ở bến cảng, nhưng nó chẳng thấm thía gì so với sự lạnh lẽo đang lan tỏa từ lồng ngực Lâm Tuệ An. Cô trở về căn hộ trong bộ dạng thảm hại: đôi chân trần rớm máu vì chạy trên đá sỏi, lớp váy lụa đen sang trọng bị vấy bẩn, và gương mặt xinh đẹp giờ đây nhem nhuốc những vệt mascara bị nước mắt làm nhòe đi.
Giai Tuệ hốt hoảng lao tới ôm lấy bạn mình: "Tuệ An! Có chuyện gì thế này? Lục Triết Phong làm gì cậu à?"
Tuệ An không nói được lời nào, cô chỉ nức nở trong vòng tay bạn mình. Những lời mắng nhiếc của Triết Phong như một đoạn băng bị lỗi, cứ phát đi phát lại trong đầu cô: "Em xinh đẹp, nhưng sự xinh đẹp này khiến tôi thấy kinh tởm." Lần đầu tiên trong đời, đại tiểu thư nhà họ Lâm cảm thấy nhan sắc và tiền bạc là những thứ vô dụng nhất thế gian. Cô đã dùng chúng để đi tìm chân tình, nhưng cuối cùng chính chúng lại là vũ khí giết chết niềm tin của người cô yêu nhất.
Sáng hôm sau, Tuệ An thức dậy với đôi mắt sưng húp. Việc đầu tiên cô làm là vơ lấy điện thoại. Hàng chục tin nhắn cô gửi cho Triết Phong đêm qua vẫn nằm im lìm ở trạng thái "Đã gửi". Không có phản hồi, không có dấu hiệu cho thấy anh đã đọc.
Tại trường Thanh Hoa, bầu không khí hoàn toàn đảo lộn. Tin tức về "tiểu thư giả nghèo lừa tình nam thần" đã trở thành chủ đề nóng nhất. Tuệ An không còn giả xấu nữa, cô đến trường với gương mặt thật, nhưng thay vì được ngưỡng mộ, cô lại nhận về những ánh mắt khinh miệt và những tiếng xì xào độc địa.
"Nhìn kìa, 'Nữ hoàng lừa dối' đến rồi đấy." "Đẹp thì có đẹp thật, nhưng tâm cơ quá. Hóa ra bấy lâu nay cô ta coi chúng ta như lũ ngốc để trêu đùa."
Tuệ An phớt lờ tất cả. Cô đứng đợi ở hành lang lớp 12A1, hy vọng được gặp Triết Phong. Thế nhưng, khi anh xuất hiện, sự lạnh lùng của anh còn đáng sợ hơn cả những lời sỉ nhục của đám đông.
Triết Phong bước đi giữa vòng vây của hội bạn, thần thái vẫn cao ngạo, ung dung. Khi đi ngang qua Tuệ An, anh không hề khựng lại dù chỉ một giây. Ánh mắt anh nhìn thẳng phía trước, coi cô như một làn không khí không hơn không kém.
"Triết Phong! Nghe em giải thích một chút thôi được không?" Tuệ An chạy theo, nắm lấy tay áo anh.
Triết Phong dừng lại, chậm rãi cúi xuống nhìn bàn tay cô đang bám vào áo mình. Ánh mắt anh lạnh lẽo đến mức khiến Tuệ An rùng mình.
"Bạn học Lâm, tôi nghĩ mình đã nói rất rõ vào đêm qua rồi." Anh dùng tay gạt nhẹ tay cô ra, động tác dứt khoát và xa cách. "Tôi không có thói quen trò chuyện với những người không thành thật. Đừng làm phiền tôi nữa, trông cô... rất thảm hại."
Nói rồi, anh quay sang Minh Thư – người đang đứng ngay bên cạnh với nụ cười đắc ý: "Đi thôi, chúng ta đến thư viện."
[Ting! Chỉ số hối hận của mục tiêu: 95%. Chỉ số đau lòng: 98%.] [Ting! Chúc mừng ký chủ, kỹ năng 'Thương tổn sâu sắc' đã đạt hiệu quả tối đa. Phần thưởng 1 tỷ VNĐ đã được chuyển vào tài khoản.]
Triết Phong bước đi, trong lòng khẽ nhếch môi. Hệ thống của anh thực sự quá hiểu tâm lý. Nếu anh tha thứ quá dễ dàng, cô sẽ không bao giờ cảm thấy sự sâu sắc của sự lừa dối này. Anh phải để cô nếm trải cảm giác bị bỏ rơi, bị hoài nghi – đúng như những gì cô đã làm với anh (trong trí tưởng tượng của cô).
Suốt một tuần sau đó, Tuệ An sống trong địa ngục trần gian. Cô nhắn tin, anh không trả lời. Cô gọi điện, đầu dây bên kia báo bận. Cô đứng chờ trước cửa nhà anh, quản gia chỉ lạnh lùng nói "Thiếu gia không có nhà".
Càng bị xua đuổi, Tuệ An càng nhận ra mình yêu anh đến nhường nào. Sự kiêu ngạo của một tiểu thư hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một cô gái đang loay hoay trong đống đổ nát của tình yêu.
Thứ Sáu, khi thấy Triết Phong đang ngồi ở quán cafe gần trường cùng nhóm bạn, Tuệ An lại một lần nữa tiến tới. Cô đưa ra một hộp cơm nhỏ do chính tay mình làm (dù tay cô đã bị bỏng mấy chỗ vì không quen nấu nướng).
"Triết Phong, em biết anh giận, nhưng anh đừng bỏ bữa... Em tự tay làm cho anh đấy."
Minh Thư ngồi bên cạnh cười khẩy, cầm lấy hộp cơm rồi thản nhiên ném vào thùng rác ngay trước mặt Tuệ An: "Bạn học Lâm, anh Phong không ăn đồ của người lạ, nhất là đồ của những kẻ nói dối. Cậu không thấy mình phiền phức lắm sao?"
Tuệ An không nhìn Minh Thư, cô chỉ nhìn Triết Phong. Anh vẫn thản nhiên khuấy ly cafe, không một lời bênh vực cô, thậm chí không buồn liếc nhìn hộp cơm tội nghiệp kia một cái.
"Em sai rồi... thực sự em sai rồi mà." Tuệ An thì thầm, nước mắt lại chực trào ra.
Triết Phong đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, buông lại một câu lạnh lùng trước khi rời đi: "Sai lầm lớn nhất của em không phải là giả xấu, Tuệ An ạ. Mà là em nghĩ rằng nhan sắc thật sự của em có thể mua được sự tha thứ của tôi. Tôi khinh thường sự tự mãn đó của em."
Anh bước đi, để lại Tuệ An đứng chết lặng giữa những ánh nhìn giễu cợt của đám đông. Gậy ông đã đập lưng ông. Cô dùng nhan sắc để thử lòng người, và giờ đây, chính người đó lại dùng nhan sắc đó để sỉ nhục cô.
Triết Phong bước vào xe, ánh mắt chợt dịu xuống khi nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng cô độc của Tuệ An.
"Hệ thống, cô ấy khóc rồi à?"
[Ting! Đúng vậy. Độ hảo cảm của mục tiêu dành cho ký chủ không hề giảm mà đang tăng vọt theo hướng cực đoan. Cô ấy đã hoàn toàn phụ thuộc vào cảm xúc của bạn.]
Triết Phong nhắm mắt lại: "Tốt. Một chút nữa thôi... một chút nữa cô ấy sẽ hoàn toàn thuộc về mình."