Lâm Tuệ An chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình lại trở nên hèn mọn đến thế. Cô vốn là viên ngọc quý trên tay chủ tịch tập đoàn Lâm gia, là người mà chỉ cần một cái nhíu mày cũng khiến bao kẻ phải lo sợ. Thế nhưng giờ đây, cô lại sẵn sàng đứng dưới cái nắng gay gắt của cổng trường suốt ba tiếng đồng hồ chỉ để hy vọng nhìn thấy bóng dáng của một người con trai.
Thế cờ hoàn toàn bị đảo ngược. Kẻ ban đầu nắm quyền kiểm soát trò chơi là cô, giờ đây lại trở thành con mồi nghiệp dư bị mắc kẹt trong chiếc lưới tâm lý giăng sẵn của Lục Triết Phong.
Tại căn hộ chung cư, Trình Giai Tuệ nhìn bạn mình đang ngồi thẫn thờ bên bậu cửa sổ, lòng không khỏi xót xa. "Tuệ An, thôi đi được không? Cậu nhìn xem cậu bây giờ có khác gì một cái xác không hồn không? Lục Triết Phong đó... tớ thấy anh ta quá tuyệt tình rồi. Dù cậu lừa dối diện mạo, nhưng tình cảm cậu dành cho anh ta là thật mà!"
Tuệ An lắc đầu, giọng nói khàn đặc vì nhiều đêm mất ngủ: "Giai Tuệ, là tớ sai trước. Tớ đã mang tình cảm của anh ấy ra làm trò đùa để thử thách. Anh ấy là người có lòng tự trọng cao, sự tổn thương đó tớ phải gánh chịu. Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu."
Giai Tuệ thở dài, cô không biết rằng ở một góc độ khác, "kẻ bị tổn thương" Lục Triết Phong đang thong thả ngồi trong căn biệt thự xa hoa, theo dõi từng cử động của Tuệ An qua một thiết bị định vị bí mật mà hệ thống đã cài đặt.
[Ting! Chỉ số kiên nhẫn của mục tiêu đang giảm, nhưng chỉ số phụ thuộc cảm xúc đạt mức 92%.] [Nhiệm vụ mới: "Sự lạnh lùng cuối cùng". Hãy xuất hiện cùng một người phụ nữ khác trước mặt mục tiêu để đẩy sự tuyệt vọng lên đỉnh điểm. Phần thưởng: 2 tỷ VNĐ và danh hiệu "Bậc thầy thao túng tâm lý".]
Triết Phong xoay nhẹ ly rượu vang đỏ, đôi mắt nheo lại: "Minh Thư có vẻ là một quân cờ tốt cho màn kết thúc này."
Sáng thứ Hai, Tuệ An trang điểm nhẹ nhàng, cố che đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt. Cô không còn mặc những bộ đồ lôi thôi nữa mà diện một chiếc váy trắng đơn giản, thanh khiết. Cô quyết định sẽ đối mặt với Triết Phong một lần nữa, chân thành và không giấu diếm.
Thế nhưng, ngay khi cô bước chân vào sân trường, một cảnh tượng đã khiến trái tim cô như vỡ vụn thành trăm mảnh.
Triết Phong đang bước ra từ chiếc Lamborghini, nhưng lần này anh không đi một mình. Minh Thư đang khoác chặt lấy cánh tay anh, gương mặt rạng rỡ đầy vẻ chiến thắng. Hai người họ cười nói gì đó rất thân mật. Triết Phong còn cúi xuống, dịu dàng vén một lọn tóc cho Minh Thư – hành động mà trước đây anh chỉ làm với một mình Tuệ An.
Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào, những lời nói như những mũi kim đâm vào tai Tuệ An: "Nhìn kìa, cuối cùng Lục thiếu cũng tìm được người xứng đáng rồi." "Tiểu thư giả nghèo kia đúng là gieo gió gặt bão, giờ nhìn cô ta đứng đờ người ra kìa, thật đáng đời!"
Tuệ An cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa. Bất chấp sự ngăn cản của lý trí, cô lao tới, chắn ngang đường đi của hai người họ.
"Triết Phong... em có chuyện muốn nói." Giọng cô run rẩy, đôi mắt đã sớm nhòe đi vì nước mắt.
Triết Phong dừng lại, nhưng anh không nhìn cô. Anh chỉ thản nhiên nói với Minh Thư: "Em vào lớp trước đi, tôi giải quyết chút việc riêng."
Minh Thư liếc nhìn Tuệ An một cách khinh bỉ rồi kiêu ngạo bước đi. Chỉ còn lại hai người ở góc hành lang vắng vẻ.
"Nói đi." Triết Phong khoanh tay, giọng lạnh lùng như băng mỏng. "Tôi chỉ cho em ba phút."
"Triết Phong, em biết em đã sai khi lừa dối anh về thân phận. Nhưng xin anh hãy tin em, tình cảm em dành cho anh từ lúc em là 'vịt bầu' cho đến bây giờ đều chưa từng thay đổi. Em giả xấu vì em sợ... em sợ người ta chỉ yêu nhan sắc của em thôi." Tuệ An khóc nghẹn ngào, cô níu lấy tay áo anh. "Anh nói anh yêu tâm hồn của em mà, chẳng lẽ giờ nó đã thay đổi rồi sao?"
Triết Phong cuối cùng cũng nhìn vào mắt cô. Nhưng thay vì sự ấm áp, cô chỉ thấy một sự mỉa mai đến tột cùng.
"Tuệ An, em vẫn chưa hiểu sao? Thứ em lừa dối không phải là nhan sắc, mà là niềm tin. Em đặt tôi vào một phép thử, coi tôi như một món hàng để em kiểm định giá trị. Tâm hồn của em? Tâm hồn của kẻ luôn đề phòng và nghi ngờ người khác thì có gì để yêu?"
Anh tiến sát lại, hơi thở lạnh buốt phả lên trán cô: "Giờ đây em đẹp rồi, em giàu rồi, em muốn quay lại ban phát tình cảm cho tôi sao? Xin lỗi, Lục Triết Phong tôi không thiếu phụ nữ đẹp, càng không thiếu người thành thật hơn em gấp vạn lần."
"Không... không phải như thế..." Tuệ An lắc đầu trong vô vọng.
"Ba phút hết rồi." Triết Phong gạt tay cô ra, dứt khoát quay lưng đi. "Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Sự tồn tại của em chỉ nhắc nhở tôi rằng tôi đã từng ngu ngốc đến mức nào khi đi bảo vệ một kẻ lừa dối."
Tuệ An ngã quỵ xuống sàn hành lang lạnh lẽo. Cô nhìn bóng lưng anh khuất dần, cảm nhận rõ rệt sự sụp đổ của thế giới quanh mình. Thế cờ đã đảo ngược hoàn toàn. Cô vốn định thử lòng anh, để rồi giờ đây cô mới là kẻ bị bỏ lại với trái tim tan nát, quỳ dưới chân anh để cầu xin một chút thương hại.
Ở phía xa, Triết Phong dừng bước, bàn tay anh siết chặt lại. Hệ thống liên tục thông báo: [Ting! Độ hảo cảm của mục tiêu đạt mức báo động: 98%. Cô ấy đã hoàn toàn sụp đổ tâm lý. Kế hoạch sắp đến hồi kết.]
Triết Phong nhắm mắt lại, che giấu sự xao động trong đáy mắt. "Chỉ một lần này nữa thôi, Tuệ An. Tôi sẽ khiến em phải dùng cả đời này để bù đắp cho sự lừa dối đó."