MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVở Kịch Của Vịt Con Xấu Xí Và Nam Thần Toàn NăngChương 14: SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ

Vở Kịch Của Vịt Con Xấu Xí Và Nam Thần Toàn Năng

Chương 14: SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ

952 từ · ~5 phút đọc

Sau cuộc đối thoại tàn khốc ở hành lang, Lục Triết Phong dường như đã thực sự xóa tên Lâm Tuệ An khỏi thế giới của mình. Sự trừng phạt tồi tệ nhất không phải là những lời mắng nhiếc, mà chính là sự biến mất hoàn toàn của đối phương trong khi bản thân vẫn đang khao khát một câu trả lời.

Những ngày tiếp theo đối với Tuệ An giống như một cuốn phim câm không màu. Cô vẫn đến trường, vẫn diện những bộ váy thanh lịch và gương mặt xinh đẹp không tì vết, nhưng linh hồn cô dường như đã chết lặng. Triết Phong không còn đi ngang qua lớp cô, không còn xuất hiện ở căng tin, thậm chí chiếc Lamborghini màu đen quen thuộc cũng không còn đậu ở vị trí cũ.

Tuệ An điên cuồng nhắn tin. Từng dòng chữ "Em xin lỗi", "Anh ở đâu?", "Cho em một cơ hội cuối cùng thôi" được gửi đi đều đặn mỗi giờ. Nhưng tất cả đều rơi vào khoảng không vô định. Trạng thái tin nhắn luôn dừng lại ở "Đã gửi". Anh không chặn cô, nhưng anh cũng không đọc. Sự im lặng ấy giống như một bức tường đá lạnh lẽo, bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng của cô.

Tại biệt thự Lục gia, Triết Phong đang ngồi trong phòng tối, ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình ảo của hệ thống.

[Ting! Cảnh báo: Mục tiêu đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cấp độ cao. Tần suất kiểm tra điện thoại: 5 phút/lần. Tỷ lệ suy nhược cơ thể tăng 15%.] [Nhiệm vụ: Duy trì sự im lặng trong 48 giờ tới để đạt hiệu ứng "Phá vỡ giới hạn". Phần thưởng: Thẻ "Sự thật vĩnh cửu" và 500 triệu VNĐ.]

Triết Phong nhìn vào danh sách hàng trăm tin nhắn chờ từ Tuệ An. Ngón tay anh khẽ lướt qua màn hình, cảm nhận được sự tuyệt vọng thấm đẫm trong từng con chữ của cô. Một chút xót xa thoáng qua trong đáy mắt, nhưng anh nhanh chóng dập tắt nó. Anh biết, nếu không trải qua sự đau đớn này, cô sẽ không bao giờ hiểu được giá trị của sự chân thành.

"Hệ thống, ngắt mọi tín hiệu định vị của cô ấy đối với tôi." – Triết Phong ra lệnh, giọng nói khàn đặc.

Ngày thứ ba của sự im lặng, Tuệ An gần như phát điên. Cô không thể ăn, không thể ngủ. Mỗi khi nghe tiếng chuông điện thoại từ một người lạ, tim cô lại nảy lên một nhịp rồi lại rơi xuống vực thẳm.

Cô tìm đến hội bạn của anh, nhưng tất cả đều nhận được một câu trả lời duy nhất từ "cây hài" của nhóm: "Triết Phong à? Nó nói muốn yên tĩnh một thời gian. Nó dặn tụi này đừng ai tiết lộ tung tích cho cậu. Tuệ An, cậu thực sự làm nó tổn thương sâu lắm đấy."

Lời nói đó như nhát dao cuối cùng chặt đứt sợi dây lý trí của Tuệ An. Cô lang thang trên phố, đôi chân vô thức bước về phía công viên nơi hai người từng đi dạo. Đêm hôm đó, trời đổ mưa tầm tã – một cơn mưa rào đặc trưng của thành phố S vào mùa chuyển hành. Tuệ An không mang ô, cũng chẳng màng trú ẩn. Cô đứng dưới mưa, để nước mưa gột rửa lớp trang điểm hoàn hảo, để cái lạnh thấm vào từng thớ thịt.

Cô lấy điện thoại ra, ngón tay run rẩy gõ dòng tin nhắn cuối cùng: "Triết Phong, nếu anh không xuất hiện, em sẽ đứng ở đây cho đến khi anh chịu nhìn em một lần. Em không đùa đâu."

Phía đầu dây bên kia, Triết Phong đang ngồi trong xe cách đó không xa. Qua lớp kính mờ sương và màn mưa dày đặc, anh thấy bóng dáng nhỏ bé, gầy gò của Tuệ An đang run lên bần bật dưới chân cột đèn đường.

[Ting! Chỉ số tâm lý mục tiêu: Sắp sụp đổ. Độ hảo cảm: 99%.] [Hệ thống khuyến cáo: Đã đến lúc kết thúc màn chơi tâm lý. Sự im lặng lâu hơn có thể dẫn đến hậu quả sức khỏe nghiêm trọng cho mục tiêu SSS.]

Triết Phong siết chặt vô lăng đến mức các khớp xương trắng bệch. Anh nhìn cô đứng đó, yếu ớt nhưng đầy ngoan cố. Đây chính là "vịt bầu" bướng bỉnh mà anh đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên qua màn hình hệ thống. Sự lạnh lùng mà anh dày công xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc vỡ vụn trước hình ảnh cô gái tội nghiệp kia.

Anh mở cửa xe, mặc kệ cơn mưa xối xả tràn vào. Anh không cầm ô, cứ thế lao về phía cô.

Tuệ An đang lảo đảo vì lạnh thì thấy một bóng người cao lớn quen thuộc tiến lại gần. Qua màn nước nhòa lệ, cô thấy gương mặt anh – gương mặt mà cô hằng mơ thấy mỗi đêm.

"Triết Phong... anh đến rồi..." – Tuệ An thì thầm, nụ cười nhợt nhạt hiện trên môi trước khi đôi mắt cô nhắm nghiền lại, đổ gục vào lòng anh.

Triết Phong ôm chặt lấy cơ thể lạnh toát của cô, giọng anh run rẩy: "Đồ ngốc! Em muốn chết sao? Ai cho phép em dùng mạng sống ra để đe dọa tôi?"

Dưới cơn mưa tầm tã, sự im lặng đáng sợ cuối cùng đã bị phá vỡ bằng một cái ôm siết chặt. Triết Phong biết, cuộc chơi này anh đã thắng về lý trí, nhưng trái tim anh đã thua hoàn toàn trước cô gái này.