Lâm Tuệ An tỉnh dậy trong một không gian ngập tràn mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc. Cảm giác ấm áp từ tấm chăn lông vũ bao phủ lấy cơ thể khiến cô ngỡ như mình vừa trải qua một giấc mơ dài và lạnh lẽo. Cô cử động nhẹ, nhưng một cơn đau đầu buốt nhói ập tới.
"Đừng cử động, em đang truyền nước."
Giọng nói trầm thấp vang lên bên cạnh giường. Tuệ An quay sang, thấy Lục Triết Phong đang ngồi đó, trên tay là một cuốn sách, nhưng ánh mắt anh lại dán chặt vào gương mặt nhợt nhạt của cô. Anh không còn vẻ lạnh lùng tàn nhẫn của những ngày trước, nhưng sự xa cách vẫn hiện rõ trong từng cử chỉ.
"Triết Phong..." Tuệ An khàn giọng gọi, đôi mắt lại đỏ hoe. "Em cứ tưởng... anh sẽ mặc kệ em."
Triết Phong đặt cuốn sách xuống, thản nhiên kiểm tra nhiệt độ trên trán cô. "Tôi không muốn mang tiếng là kẻ gián tiếp gây ra án mạng ở cổng trường. Em tỉnh rồi thì uống chút cháo đi, sau đó tôi sẽ gọi xe đưa em về."
"Em không về!" Tuệ An bất ngờ nắm chặt lấy tay anh, mặc cho cây kim truyền trên mu bàn tay hơi lệch đi. "Nếu anh không tha thứ cho em, em sẽ không đi đâu hết."
Triết Phong nhìn bàn tay đang run rẩy của cô, lòng khẽ thắt lại. Hệ thống trong đầu anh lại bắt đầu nhảy số:
[Ting! Mục tiêu đang ở trạng thái tâm lý 'Sợ hãi bị bỏ rơi'. Độ hảo cảm đạt 99.5%.] [Gợi ý: Đừng thỏa hiệp ngay lập tức. Hãy để mục tiêu phục vụ bạn để bù đắp tội lỗi. Đây là cách tốt nhất để cô ấy cảm thấy mình được 'chuộc lỗi'.]
Triết Phong thu lại sự xao động, anh thở dài đầy mệt mỏi: "Tha thứ? Em nghĩ chỉ cần một trận mưa là xóa sạch được những ngày em coi tôi như quân cờ để thử nghiệm sao? Tuệ An, lòng tin không rẻ rúng như vậy."
Tuệ An cắn môi, nước mắt lã chã rơi: "Vậy em phải làm gì? Anh muốn em làm gì cũng được, chỉ cần anh đừng biến mất, đừng im lặng với em nữa. Anh muốn phạt em thế nào cũng được mà..."
Triết Phong im lặng một lúc lâu, sau đó anh đứng dậy, bước về phía cửa sổ. Ánh đèn đường hắt vào tạo nên một bóng lưng cô độc và kiêu hãnh.
"Được thôi. Nếu em muốn chuộc lỗi, thì từ ngày mai, hãy bắt đầu thực hiện nghĩa vụ của một người 'theo đuổi' đúng nghĩa. Tôi muốn thấy sự chân thành của em, không phải qua lớp hóa trang, cũng không phải qua tiền bạc của Lâm gia. Em làm được không?"
Tuệ An gật đầu lia lịa như sợ anh đổi ý: "Em làm được! Em nhất định sẽ làm được!"
Những ngày sau đó, trường Thanh Hoa chứng kiến một cảnh tượng "ngược đời" chưa từng có.
Đại tiểu thư Lâm Tuệ An – người mà nhan sắc thật sự đã khiến cả khối nam sinh phải ngẩn ngơ – giờ đây lại trở thành "người hầu nhỏ" của Lục Triết Phong. Mỗi sáng, cô đứng đợi anh ở cổng với hộp cơm tự làm. Dù đôi tay thiên kim tiểu thư vốn chỉ biết đánh đàn nay đã đầy những vết bỏng nhỏ vì học nấu ăn, cô vẫn mỉm cười rạng rỡ khi đưa nó cho anh.
Triết Phong vẫn duy trì vẻ mặt "băng lãnh". Anh nhận hộp cơm nhưng chỉ ăn một vài miếng rồi nhận xét: "Hơi mặn", hoặc "Cà rốt chưa chín". Dù vậy, hệ thống lại báo cáo một kết quả hoàn toàn khác:
[Ting! Chỉ số thỏa mãn của ký chủ: 100%. Độ hảo cảm của mục tiêu dành cho ký chủ đã đạt ngưỡng 100% (Yêu sâu sắc).]
Tuệ An không bỏ cuộc. Khi anh đá bóng, cô đứng bên lề sân với khăn lông và nước khoáng, mặc kệ những lời xì xào ghen tị của đám nữ sinh. Khi anh ở thư viện, cô ngồi cách đó không xa, im lặng quan sát và sẵn sàng chạy lại khi anh cần một cây bút hay một cuốn tài liệu.
Giai Tuệ đứng từ xa nhìn cảnh tượng đó, chỉ biết lắc đầu: "Tuệ An ơi là Tuệ An, đúng là bị người ta dắt mũi rồi. Nhìn cái mặt tên họ Lục kia kìa, nhìn thì có vẻ khó ở nhưng rõ ràng là đang hưởng thụ sự phục vụ của cậu mà!"
Thế nhưng, Tuệ An không quan tâm. Cô thấy hạnh phúc vì ít nhất cô còn được đứng cạnh anh, được nhìn thấy anh thay vì sự im lặng đáng sợ kia. Cô bắt đầu dùng "chiêu thức" của chính anh ngày xưa: quan tâm từng chút một, thấu hiểu từng thói quen nhỏ nhất của anh.
Vào một buổi chiều hoàng hôn, khi hai người đang ở trong phòng nhạc – nơi bắt đầu cho mọi sự rạn nứt – Tuệ An nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh.
"Triết Phong, hôm nay cháo em nấu không mặn nữa đúng không?" cô nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ, hệt như một chú mèo nhỏ đang cầu xin sự khen ngợi.
Triết Phong nhìn cô, dưới ánh hoàng hôn, gương mặt thật sự của cô rực rỡ đến mức khiến anh khó thở. Anh đột ngột vươn tay, kéo cô vào một nụ hôn nồng cháy và đầy tính chiếm hữu.
Tuệ An sững sờ, rồi đôi tay cô từ từ vòng qua cổ anh, đáp lại một cách nồng nhiệt.
"Đừng làm tôi thất vọng thêm một lần nào nữa." Triết Phong thì thầm bên tai cô, giọng nói khàn đặc đầy sự đe dọa nhưng cũng chứa chan tình cảm.
"Em hứa... em hứa bằng cả mạng sống của mình."
Tuệ An không biết rằng, lúc này hệ thống trong đầu Triết Phong đang vang lên âm thanh ăn mừng:
[Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn toàn thu phục trái tim của Nữ chính SSS. Phần thưởng: Quyền sở hữu trọn đời 'Trái tim Lâm Tuệ An'.]
Cuộc "truy phu" đã thành công, nhưng Tuệ An vẫn không hay biết mình chính là con mồi bị sập bẫy từ đầu đến cuối trong trò chơi tình ái mà Triết Phong đã dày công sắp đặt.