Tóc Tiên càng lớn càng trổ mã xinh đẹp, mái tóc đen nhánh được nàng nuôi kĩ lưỡng,mướt như suốt, da thịt mịn màn như bông, cha má cũng chỉ có một mình nàng nên cũng rất cưng, tuy không khá giả nhưng cũng không cho nàng vất vả.Cha nàng mướn đất của Lê gia trồng ngô, trồng lúa, má nàng nuôi một đàn vịt, Tóc Tiên thì giúp cha má nấu cơm, giặt đồ, rửa chén, trông coi nhà cửa, tỉ mì vô cùng, ngôi nhà lá lụp xụp nhưng rất gọn gắng, ngăn nắp.
Nghe tiếng bước chân, Tóc Tiên quay ra ngoài trước, Thy Ngọc đứng trước nhìn vào, đáy mắt trộm ý cười, bọn họ cũng chơi với nhau gần 3 năm trời rồi. Thy Ngọc tuy nhỏ tuổi hơn nhưng nay đã nhảy giò cao hơn nàng một cái đầu.Mới 13 tuổi nhưng đã chững chạc thấy rõ, chỉ là cô quá ít nói, cứng nhắc, hầu hết thời gian bên cạnh nhau đều là nàng làm trò cho cô cười, còn cô chỉ im ỉm ngồi bên cạnh.
-Cô út....- Tóc Tiên giơ cây chổi lên ý bảo đang quét nhà dở dang.
-Ừm..-Thy Ngọc thấy nàng đang dọn dẹp nhà nên cũng không hối thúc gì, chỉ loanh quanh trước cửa xem mấy chậu bông.
Thy Ngọc bình thường buổi sáng sẽ theo cha hoặc Quỳnh đi coi đồn điền, hoặc đến xưởng coi công nhân làm gỗ, chiều đến rảnh rỗi thì cùng nàng ngồi ở gốc cây, bình yên trôi qua những ngày như thế.
Thy Ngọc cảm thấy nếu Tóc Tiên không xuất hiện , chắc hẳn cuộc sống của cô sẽ rất vô vị đi, xung quanh chả ai dám đến gần chơi với cô cả.Hôm nay thằng Tí và thằng Tèo ở nhà sửa sang nhà cửa đón tết nên không cũng cô sang đây, cho nên cô đi có một mình. Dù gì cũng đã lớn, cô mới không thèm để hai thằng nhóc đó lẽo đẽo theo, phiền chết được.
Tóc Tiên rửa tay chân sạch sẽ bước ra ngoài trước, liền được Thy Ngọc quăng cho túi bánh táo. Tóc Tiên cười khì khì, mỗi lần ông hội đi tỉnh về đều có bánh táo, Thy Ngọc lúc nào cũng đem qua cho nàng một phần, riết thành quen. Nàng chóp nhép đi bên cạnh cô.
Thy Ngọc đúng là có chút khó gần, tính tình lại quá ư cục súc, nói năng lại cọc cằn, nhưng trước giờ cũng chưa từng đánh mắng nàng lần nào, ngược lại Tóc Tiên thấy cô có phần dung túng mình. Không biết có phải do nàng ảo tưởng không nữa. Cả hai cũng như thương lệ nằm dưới gốc cây, Thy Ngọc lấy tay che lấy mắt mình rồi mơ màng, Tóc Tiên hái đám hoa cúc dại bên đường đan thành một vòng hoa thật đẹp rồi kì kèo cô:
-Cô út, con đeo cho cô út.
-Trẻ Con- Thy Ngọc mắng một câu nhưng cũng ngoan ngoãn ngồi dậy cho cô đeo lên.
Tóc Tiên cẩn thận đeo lên đầu cho cô, nhìn thấy cô trông như vị công chúa, Tóc Tiên cười tít mắt. Nhưng nghe cô mắng mình trẻ con liền phồng má:
-Con 16 tuổi rồi, má con còn tính gả con đi, con đâu còn nhỏ chớ.
Thy Ngọc nghe tới đây liền cắn chặt môi dưới nhìn nàng u uất- Gả... gả đi đâu?
Tóc Tiên nhún vai- Con hỏng biết, mà con đâu có được xen vô, cha má chọn thì con ưng thôi.
-Con gái trong nhà sớm muộn cũng trở thành con người ta, nàng đâu được lựa chọn chứ, cha mẹ đặt đâu nàng phải ngồi đó, đây là quy định từ xưa đến nay rồi.
-Cho dù người mình không yêu cũng ưng?- Thy NGọc biết rõ nàng không thể cãi lại, nhưng cũng muốn nghe chính kiến của nàng.
-Con cũng đâu có cách- Tóc Tiên buồn bã, con gái lớn phải gả đi, có lẽ cha mẹ nàng sẽ tìm một anh nông dân nào gần đây để gả nàng đi, giúp gia đình đỡ dân vài khoản phí. Nàng gả đi rồi, già đình không còn phải lo cho nàng cơm ăn áo mặc, nàng xem đây là nghĩa vụ của chính mình.
-Ngu- Thy Ngọc cuộn tay lại rồi đem vòng hoa quăng xuống.
- Tự nhiên chửi con.
Tóc Tiên không biết vì sao cô lại tức giận, nàng nhặt vòng hoa lên phủi bụi rồi đem đặt lên đầu mình, cười ngây ngốc.
Thy Ngọc bất giác cảm thấy run động vì nụ cười ngây thơ hồn nhiên đó. Tuy nàng lớn hơn cô vài tuổi nhưng nàng vẫn vô lo vô nghĩ, không phải như cô suốt ngày phải giúp cha tính chuyện làm ăn.
Cô nhìn nàng, cũng phải, con gái lớn phải gả đi, Tóc Tiên cũng đâu còn nhỏ nhắn gì. Nhưng mỗi khi tưởng tượng ra cảnh Tóc Tiên thành thân cùng người khác, hằng đêm bên cạnh họ, gọi nhau chồng chồng vợ vợ, cô đột nhiên cảm thấy khó chịu.
-Má chị mà gả chị, tôi nói cha tôi lấy đất lại- Thy Ngọc nói một câu rồi nằm xuống nhắm nhắm tịt mắt lại.
-Kì dạ- Tóc Tiên gãi đầu, hai chuyện đó thì liên quan gì với nhau?
-Con nít con nôi bày đặt lấy chồng.
Cô nói xong liền im lặng.Tóc Tiên cũng thôi không dây dưa mà nằm xuống bên cạnh cô. Gió mát thổi nhè nhẹ qua cánh đồng lúa, mùi mạ non thơm lừng, Thy Ngọc nghe tiếng thở đều đều bên cạnh liền quay sang hỏi nhỏ:
-Tóc Tiên.... ngủ rồi sao?
Không có ai trả lời, Thy Ngọc thôi không hỏi, an ổn nằm đó. Cô đối với nàng là gì?. là muốn bảo vệ, yêu thương, đùm bọc.
Đó là thể loại tình cảm gì? giống của chị hai và chị dâu không? Cô lơ ngơ, làm sao cô có thể yêu Tóc Tiên được, chắc do chơi chung với nhau lâu nên mới cảm thấy ực mình khi Tóc Tiên nói muốn lấy chồng, cô sợ mình lại bơ vơ một mình, có lẽ vậy. TRời nhá nhen tối, Tóc Tiên tỉnh giấc, xung quanh tối đen, nàng giật mình:
-Trời đất, muộn vậy nè, về cô út ơi.
Thy Ngọc đang ngủ ngon, nghe nàng gọi liền cáu kỉnh, gãi gãi mũi rồi đứng dậy ngáp một cái.
Cả hai đi dọc trên đường làm, đột nhiên một đám thanh niên say xỉn xiêu vẹo đi về hướng họ. Đi đầu là một thanh niên cao lớn ăn mặc sang trọng .
Anh ta đâm thẳng vào người Tóc Tiên rồi ngước lên lèm bèm:
-A, cô Tóc Tiên đây mà, mỹ nữ đẹp nhất xóm này, nghe danh đã lâu, nay mới được gặp.
Cô nhìn anh ta ,trông quen lắm, Thy Ngọc hình như đã nhìn thấy, nhưng nhất thời không nhớ ra. Cô thấy bàn tay anh ta đang có ý định nắm lấy bàn tay nàng liền lôi Tóc Tiên ra sau lưng mình bắt lấy cánh tay anh ta vặn ngược, anh ta la oai oái:
-Buông tao ra, con nhóc này là ai vậy?
Nói xong liền đạp cho Thy Ngọc một cái, Thy Ngọc không vừa, đấm vào mặt anh ta lại một cái, rồi nắm tay Tóc Tiên:
-Chạy đi.
Phía sau anh ta còn ba bốn người nữa, dây dưa vào thì không có kết quả tốt , đành chạy thoát thân trước đã.
Nhưng anh ta nào buông tha, bị đánh nên mất mặt nên liền rượt theo để trả đũa.
Tóc Tiên bị cô lôi đi, chạy được một chút liền vấp ngã.
Thy Ngọc hoảng hồn ngưng lại đỡ nàng lên.Anh chàng kia đã ở sau lưng, tay còn cầm cây giơ ra. Anh ta lừ đừ nhìn hai người họ, đánh bừa. Thy Ngọc liều mạng, cầm cục đá gần đó, ném vào đầu anh ta làm anh ta quỵ xuống ôm đầu đầy máu. Thy Ngọc kéo Tóc Tiên đứng dậy, chạy thục mạng về nhà.
Cả hai thở hồng hộc đứng trước nhà Tóc Tiên, Thy Ngọc vuốt ngực mình, hôm nay có thằng Tí với thằng Tèo thì cô chơi khô máu với thằng khốn đó.
Thấy vẻ mặt trắng bệt của nàng, cô đẩy vai nàng trấn an:
-vô nhà đi, đừng sợ.
..
Xui xẻo thay, anh ta lại là con xã trưởng, được gia nhân đem về băng bó, đến sáng hôm sau tỉnh rượu liền cay cú, mách cha mình.
Ông xã trưởng có mỗi một đứa con, lại bị một người con gái đánh nên đương nhiên tức giận, sáng ra đã cho người tới nhà Tóc Tiên.
Bởi vì hôm qua say rượu, chỉ nhớ mỗi mặt Tóc Tiên nên ông đành đi tìm nàng trước vậy.
-Con Tóc Tiên đâu ? - Ông xã trưởng tay cầm cây gậy gỗ, đầu đội nón cối, bộ bà ba bằng lâu trắng đắt tiền, ông hét lớn. Phía sau còn có năm sáu tên gia nhân cầm gậy theo, con trai ông đứng bên cạnh, đầu vẫn băng bó.
Vợ chồng ông hai phương bước ra, Tóc Tiên cũng bước ra, vừa nhìn thấy anh ta, nàng đã kinh hãi nấp sau lưng cha mình, cơ thể run rẩy.
-Gông cổ nó đi cho tao -Ông xã trưởng hét lên, mấy tên gia nhân hung hăng tới lôi nàng ra, lấy day trói tay lại.
Hai phương thấy người bắt con gái mình đi, còn trói lại liền quỳ rạp xuống khóc :
-Xã trưởng có chuyện gì vậy, con gái con làm gì nên tội vậy?
-Nó đập con trai tao lỗ đầu.- Ông xã trưởng đạp cho anh một cái rồi ra lệnh cho dẫn người đi.
Tóc Tiên bị lôi sền sệt dưới đất, nàng rườm nước mắt đứng dậy, bị họ kéo đi như tội phạm.
Đến nhà xã trưởng, ông quăng nàng ra giữa sân, trời nắng đốt da đốt thịt, Tóc Tiên đau rát liền cựa quậy, mồ hôi đổ dọc thái dương.
-Hôm qua mày đi với một đứa nữa là ai?
Tóc Tiên im lặng, không nhìn họ, chỉ cắn răng chịu đựng, Thy Ngọc vì cứu nàng nên mới đánh anh ta, nàng không muốn cô liên luỵ.
Hỏi thêm mấy lần, Tóc Tiên vẫn giữ thái độ không hợp tác, ông quát:
-Đem nó vô trong đập, xong rồi nhốt nó lại. Lần này tao cho mày nhừ đòn, dám đụng tới con trai tao.
Tóc Tiên bị hai tên thanh niên lôi vào trong. Họ dùng dây thừng mà quất vào tay vào lưng nàng, đến khi da thịt rớm máu mới dừng lại một chút. Tóc Tiên bị nhốt vào căn chòi nhỏ, không đèn đóm, không được cho ăn, vừa đói, vừa đau vừa lạnh.
Cách hai canh giờ họ lại đem Tóc Tiên ra tra hỏi đánh đập, tới khi nàng ngất đi mới buông tha, cả người là vết thương, máu dính đầy quần áo, khô lại đau rát vô cùng.
Cha mẹ nàng lòng như lửa đốt, không biết phải làm sao, họ chạy đến nhà xã trưởng mấy lần, đều không được cho vào. Cuối cùng cha nàng quyết định dế nhà ông Lê mượn tiền để chuộc nàng về.
Hai phương cùng vợ quỳ dưới đất, ông Lê ngồi hút thuốc ở trên. Vợ chồng hai phương khóc muốn ngất đi, hai mắt sưng vù, tay chân run lẩy bẩy, dập đầu lia lịa:
-Ông cả, cho con vay ít tiền để chuộc Tóc Tiên về, con lạy ông...
-Nó bị cái gì?- Ông nhíu mày lại không hiểu mô tê gì.
Hai phương khôn mặt thất thiểu, tròng mắt đỏ hơ, tay chân anh chai sần chắp lại:
- Con nghe nói nó đánh con trai xã trưởng, nhưng mà con bé trước giờ hiền lành....
Anh đã không biết có chuyện xảy ra nhưng con gái anh trước giờ nhu mì hiền hoà, chưa từng mắng chửi ai,tại sao lại đánh người?
Ông Lê đem trong túi ra bao tiền, quăng xuống đất
-Nè, cầm tiền đi đi.
- Đội ơn ông, con đôi ơn ông.
Hai vợ chồng rời đi, ông Lê không hài lòng nhớ tới con gái út của mình. Cô hay đi chơi với Tóc Tiên, ông sợ cô sẽ lây tính xấu kia, ông quyết định sẽ ngăn không cho cô chơi với Tóc Tiên nữa.
Nghĩ tới cô liền, cô liền xuất hiện, cô gật đầu chào ông.
Ông Lê gõ gõ xuống bàn.
-Lại đây ăn cơm đi.
-Dạ cha- cô ngồi xuống bên cha mình, ngóng ra ngoià.
Mấy bà vợ ông cũng vừa lúc đi ra.
Quỳnh, Minh Hăng, cậu mợ ba cũng đúng giờ xuất hiện dùng cơm.
Ai nấy ổn định chỗ ngồi, gia nhân đứng hai bên chờ sai bảo.
Ông Lê gắp cho Thy Ngọc miếng thịt rồi ngay lập tức lên tiếng:
-Con đó, mai mốt không có được bén mảng tới gần con Tóc Tiên nữa.
-Sao vậy cha?- Cô nhăn nhó, nghe tới nàng liền khẩn trương, cô bỏ đũa, cảm thấy không muốn ăn nữa. Tóc Tiên thì sao chứ, rất xinh đẹp, ngoan ngoãn, hiền lành. Cha có cấm cô cùng không thèm nghe.
Ông Lê cũng buông đũa, nghẹ giọng bảo han con gái cưng mình:
-Cha má nó mới qua mượn tiền đi lên nhà xã trưởng chuộc nó về, nghe đâu đánh con người ta, lần này nó nhừ xương với thằng xã trưởng, thằng đó có một thằng con trai độc nhất, cưng như trứng.
-CÁI GÌ?- Thy Ngọc hét lên, Tóc Tiên bị bắt? con xã trưởng? là thằng khốn hôm qua bị cô đánh? hèn gì trông mặt nó quen như thế. Vậy là Tóc Tiên đã nhận tội thay cô? đúng là điên khùng hết sức. Cô lo lắng bồn chồn, liếc qua liếc lại tay liên tục gõ xuống bàn.
Mợ ba bực mình bỏ đùa nhìn cô chất vấn:
-Cô út có tínt choa i ăn cơm không? Đó, thấy chị nói có sai không? chơi với mấy đứa thất học đó rồi có ngày nó đập cho cô út bể đầu.
- Tooi đang nói chuyện với cha, tới lượt mợ xen vào sao?- Cô trừng mắt nhìn mợ ba.
Cô quay sang níu lấy tay ông Lê cầu xin:
Cha, cứu Tóc Tiên, cứu.... thằng đó..... là con đánh.
-Cái gì?- Ông Lê mờ mịt nhìn cô. Ông suy xét lại, ông từng gặp Tóc Tiên vài làn, con bé quả nhiên rất hiền lành, không lí nào đánh người. Nhưng con gái ông thì khác, ông ngờ ngợ nhìn cô.
Cô tức tối kể lại:
- Nó chọc ghẹo bọn con, còn đánh con, con tức quá mới lấy đá đập cho nó một cái.
Bà cả nghe xong cầm chuỗi hạt, vừa lần vừa nói- Nam mô a di đà phật, sao đập có một cái vậy?