Trong căn phòng hỷ được dán chữ "Hỷ" đỏ chót nhưng đã hơi bạc màu vì sương đêm, Khương Ninh đang nằm dài trên giường lò, đôi mắt đẹp lim dim nhìn trần nhà bằng gỗ. Cô xuyên không rồi.
Kiếp trước cô là một tiểu thư nhà giàu chính hiệu, phương châm sống là "nằm được thì không ngồi, ngồi được thì không đứng". Ai ngờ đâu, vừa chợp mắt một cái trong căn biệt thự đầy đủ điều kiện, mở mắt ra đã thấy mình đang ở trong một căn nhà gạch cũ kỹ tại một thôn quê Trung Quốc những năm 80.
Khương Ninh khẽ lật người, cảm nhận tấm nệm bông hơi cứng nhưng lại có mùi nắng mới. Theo ký ức của nguyên chủ, cô gái này vì trốn tránh việc phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, đã vội vàng gật đầu gả cho Thẩm Trình – người đàn ông bị cả thôn đồn đại là "hung thần". Anh ta làm nghề vận tải đường dài, một cái nghề mà thời này người ta vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi vì nó nguy hiểm và có chút "máu mặt". Nghe bảo, trên mặt anh ta có một vết sẹo dài, tính tình lầm lì, ai nhìn cũng phải né ba bước.
Khương Ninh thở dài, nhưng trong mắt lại chẳng có chút sợ hãi nào. Cô thầm tính toán: “Sẹo thì sao? Đáng sợ thì sao? Miễn là anh ta có tiền, không bắt mình làm việc đồng áng, cho mình ăn no ngủ kỹ, thì bảo mình gả cho gấu mình cũng gả.” Cô đã quan sát rồi, nhà họ Thẩm này tuy ở nông thôn nhưng tường gạch chắc chắn, trong sân còn có một chiếc xe đạp phượng hoàng mới tinh. Đây chính là "đại gia" của thời đại này rồi!
Cạch.
Tiếng cửa gỗ vang lên khô khốc. Thẩm Trình bước vào, mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi thuốc lá nhàn nhạt. Anh cao lớn, bờ vai rộng như muốn che kín cả khung cửa nhỏ hẹp. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ gương mặt góc cạnh, và đúng như lời đồn, một vết sẹo mờ chạy từ thái dương xuống xương hàm càng làm anh trông thêm phong trần.
Thẩm Trình nhìn cô gái nhỏ nhắn đang nằm cuộn tròn như một chú mèo lười trên giường. Đôi môi cô đỏ hồng tự nhiên, làn da trắng đến mức phát sáng trong bóng tối mờ ảo của căn phòng. Anh mím môi, giọng nói trầm thấp, khàn khàn: — "Hối hận rồi à? Nếu sợ, tôi có thể ngủ ở phòng ngoài."
Khương Ninh chớp chớp đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ thu. Cô không hề run rẩy như anh tưởng tượng. Ngược lại, cô vươn vai một cái thật lười biếng, chiếc áo hỷ hơi xếch lên để lộ vùng cổ trắng ngần, rồi cô vỗ vỗ vào khoảng trống bên cạnh: — "Anh Thẩm, sàn nhà lạnh lắm. Anh là chồng tôi, anh không nằm đây thì ai nằm?"
Thẩm Trình khựng lại. Đây là lần đầu tiên có người nhìn thẳng vào vết sẹo của anh mà không sợ hãi, thậm chí còn mời gọi một cách thản nhiên như vậy. Anh bước tới, ngồi xuống mép giường, sức nặng của người đàn ông khiến chiếc giường lò khẽ rung lên.
— "Cô không sợ tôi?" – Anh nheo mắt hỏi lại. — "Sợ chứ." – Khương Ninh đáp tỉnh bơ, tay kéo chăn lên ngang ngực – "Sợ anh không cho tôi ăn cơm trắng, sợ anh bắt tôi sáng sớm phải ra đồng cuốc đất. Anh Thẩm, anh có bắt em làm việc không?"
Thẩm Trình nhìn đôi bàn tay trắng nõn nà, không một vết chai sạn của cô, lại nhìn vẻ mặt "chỉ muốn làm cá mặn" của vợ mình, trong lòng bỗng chốc mềm nhũn một cách lạ kỳ. Anh vốn là người khô khan, đã chuẩn bị sẵn tâm lý cưới một cô vợ thanh niên trí thức về sẽ phải chịu cảnh "đồng sàng dị mộng", ai ngờ cô vợ này lại có vẻ... lạ lùng.
— "Gả cho tôi, cô chỉ cần ăn ngon, mặc đẹp. Việc nhà có người làm, việc đồng không đến lượt cô." – Anh khẳng định chắc nịch.
Khương Ninh cười híp mắt. Đây chính là câu nói hay nhất cô từng được nghe! Cô lập tức dịch lại gần, chủ động nắm lấy bàn tay to lớn, thô ráp của anh: — "Chồng ơi, vậy từ nay em trông cậy vào anh nhé. Em không giỏi làm việc đâu, em chỉ giỏi ăn và... ngủ thôi."
Thẩm Trình nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, cảm thấy trái tim vốn nguội lạnh của mình như bị ai đó ném vào một hòn than nóng. Anh khẽ "ừm" một tiếng, rồi nằm xuống bên cạnh, giữ một khoảng cách chừng mực nhưng đủ để cảm nhận được hương thơm dịu nhẹ từ người cô tỏa ra. Đêm tân hôn đầu tiên, không có bão táp như dân làng đồn đại, chỉ có một con "cá mặn" nhỏ đang mãn nguyện chìm vào giấc ngủ sâu.