Sáng hôm sau, khi mặt trời đã lên cao và chiếu những tia nắng rực rỡ qua khe cửa sổ, Khương Ninh mới lười biếng cựa mình. Ở cái thời đại này, con dâu mới thường phải dậy từ lúc gà chưa gáy để nhóm bếp, nấu cơm, quét sân. Nhưng Khương Ninh là ai chứ? Cô là "vua cá mặn". Chừng nào bụng chưa réo, cô nhất định không rời giường.
Cô dụi mắt, nhìn sang bên cạnh. Thẩm Trình đã đi từ bao giờ, chăn gối được xếp gọn gàng như trong quân đội. Khương Ninh hít hà mùi hương nam tính còn sót lại, mỉm cười hài lòng. Ít nhất thì người chồng này cũng rất sạch sẽ.
Bước ra khỏi phòng, Khương Ninh thấy mẹ chồng cô – bà Thẩm – đang ngồi ở sân tước xơ đậu. Bà Thẩm nổi tiếng là người sắc sảo trong thôn, nhưng khi thấy con dâu mới ngủ đến giờ mới dậy, bà chỉ khựng lại một chút rồi hỏi: — "Ninh Ninh dậy rồi à? Thằng Trình nó dặn đừng đánh thức con, bảo tối qua con mệt."
Khương Ninh đỏ mặt, không phải vì thẹn thùng mà vì sự "bao che" lộ liễu của anh chồng. Cô nở nụ cười ngọt ngào, đi đến ngồi cạnh bà Thẩm: — "Mẹ, để con giúp mẹ một tay."
Bà Thẩm nhìn đôi tay như búp măng của cô, lại nhớ đến lời dặn tối qua của con trai: "Mẹ, Ninh Ninh ở thành phố về, không quen việc nặng, mẹ cứ để cô ấy nghỉ ngơi, tiền sinh hoạt con sẽ gửi thêm". Bà Thẩm tặc lưỡi: — "Thôi, cô cứ vào bếp mà ăn sáng đi. Thằng Trình nó chừa phần cho cô trong nồi đấy, còn có cả một quả trứng luộc nữa."
Trứng luộc! Ở thời này, trứng là thứ quý giá vô cùng, thường để dành đem đổi lấy muối hoặc chỉ dành cho người ốm, trẻ nhỏ. Khương Ninh tung tăng chạy vào bếp. Trong nồi gang vẫn còn ấm, một bát cháo trắng đặc và một quả trứng tròn trịa nằm đó. Cô thầm cảm thán, gả cho "ông trùm" đúng là lựa chọn sáng suốt nhất đời cô.
Đang ăn ngon lành, thì em dâu của Thẩm Trình – Chu Hồng – đi vào. Chu Hồng vốn là người hay ghen tị, thấy chị dâu mới được ưu ái thì mặt nặng mày nhẹ: — "Chà, chị dâu đúng là sướng thật đấy. Chúng tôi đi làm đồng về mệt rã rời, chị thì ngủ đến trưa mới dậy, lại còn được ăn trứng."
Khương Ninh nhai nốt miếng trứng, từ tốn ngước mắt nhìn Chu Hồng. Nếu là nguyên chủ, chắc chắn sẽ khóc lóc hoặc sợ hãi. Nhưng Khương Ninh thì khác, cô cười nhẹ nhàng: — "Đúng là sướng thật em ạ. Anh Trình bảo anh ấy đi làm vất vả là để vợ được nhàn hạ. Hay là em bảo chú hai cũng làm thế đi?"
Chu Hồng cứng họng. Chồng cô ta là Thẩm Nhị, tính tình lười biếng, chỉ biết dựa dẫm vào anh cả, lấy đâu ra tiền mà nuôi vợ kiểu đó? Cô ta hầm hừ bỏ đi, trong lòng tức tối vô cùng.
Khương Ninh chẳng buồn quan tâm. Cô ăn xong, rửa bát (đây là việc nhẹ nhàng nhất cô có thể làm), rồi lại ra sân nằm trên chiếc ghế mây của cha chồng, cầm một cuốn tạp chí cũ lên che mặt để tránh nắng, tiếp tục hành trình làm "cá mặn".
Đến trưa, Thẩm Trình trở về trên chiếc xe tải lớn. Tiếng động cơ gầm rú ngoài cổng làm cả thôn chú ý. Anh bước xuống xe, mồ hôi đầm đìa nhưng trên tay lại xách một túi giấy dầu bốc mùi thơm nức.
Thấy Khương Ninh đang nằm ngủ trên ghế mây, anh bước lại gần, bước chân vô thức nhẹ nhàng hơn. Anh đặt túi giấy xuống bàn gỗ, hương thơm của thịt quay lan tỏa. Khương Ninh như một chú mèo đánh hơi được mùi thức ăn, đôi mắt ngay lập tức mở ra.
— "Anh về rồi à?" – Cô ngồi bật dậy, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn túi giấy. — "Mua cho cô đấy. Ăn đi cho nóng." – Thẩm Trình lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn cô tràn đầy sự nuông chiều mà chính anh cũng không nhận ra.
Khương Ninh mở túi ra, là thịt xá xíu đỏ mọng, mỡ màng. Cô không ăn một mình mà lấy một miếng đút tận miệng Thẩm Trình: — "Anh cũng ăn đi, anh vất vả nhất mà."
Bàn tay thô ráp của Thẩm Trình nắm lấy cổ tay cô, anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, giọng khàn đặc: — "Cô ngoan ngoãn ở nhà, muốn ăn gì tôi cũng mua được."
Khương Ninh gật đầu lia lịa. Làm vợ ông trùm đúng là nghề nghiệp ổn định nhất thế gian!