MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80Chương 3: AI BẢO CÁ MẶN THÌ KHÔNG BIẾT KIẾM TIỀN

Vợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80

Chương 3: AI BẢO CÁ MẶN THÌ KHÔNG BIẾT KIẾM TIỀN

858 từ · ~5 phút đọc

Dù mục tiêu của Khương Ninh là nằm hưởng thụ, nhưng cô cũng hiểu rằng để "nằm" một cách bền vững, cô cần phải giữ vững vị thế của mình trong nhà họ Thẩm. Hơn nữa, nhìn Thẩm Trình đi sớm về khuya vất vả, thỉnh thoảng cô cũng thấy hơi... áy náy (chỉ một chút thôi).

Chiều hôm đó, Thẩm Trình lại phải đi chở hàng liên tỉnh, vài ngày mới về. Trước khi đi, anh đưa cho cô một xấp tiền nhân dân tệ, có cả những tờ mười đồng màu xanh quý giá: — "Số này cô cầm lấy mà tiêu vặt. Thèm gì thì bảo mẹ đi chợ mua, đừng có tự ý lên trấn một mình, không an toàn."

Khương Ninh cầm tiền, cảm thấy nó nặng trĩu. Cô tiễn anh ra cổng, vẫy tay chào đầy lưu luyến (thực chất là lưu luyến cái máy rút tiền di động này). Sau khi anh đi, cô quay vào nhà, thấy bà Thẩm đang buồn rầu vì đống quần áo lao động của Thẩm Trình và Thẩm Nhị bị rách te tua sau vụ dọn dẹp kho thóc.

— "Mấy cái áo này vải tốt, mà rách thế này vá vào nhìn khó coi quá, mặc ra ngoài họ lại cười cho." – Bà Thẩm than thở.

Khương Ninh nhìn đống quần áo, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng. Kiếp trước, ngoài việc lười biếng, cô còn có một sở thích là thiết kế thời trang và thêu thùa thủ công để giết thời gian. Cô tiến lại gần: — "Mẹ, để con thử xem. Con có cách vá mà không thấy vết."

Bà Thẩm nửa tin nửa ngờ giao cho cô. Khương Ninh đem đống áo vào phòng, lấy ra bộ kim chỉ mà cô đã lén mua hôm trước. Thay vì vá chồng miếng vải khác lên như cách thông thường, cô dùng kỹ thuật thêu giấu mũi, kết hợp với việc tạo hình những họa tiết đơn giản nhưng phong cách.

Vết rách trên vai áo của Thẩm Trình được cô biến thành một hình thêu cành thông mạnh mẽ, còn chỗ rách ở gấu quần được xử lý tinh tế đến mức nhìn như một chi tiết thiết kế sẵn. Cô làm việc rất thong thả, vừa làm vừa ăn hạt hướng dương, mất cả buổi chiều mới xong hai chiếc áo.

Sáng hôm sau, khi Khương Ninh đưa áo cho bà Thẩm, bà cụ kinh ngạc đến mức đánh rơi cả cái rổ: — "Trời đất! Ninh Ninh, cái này... cái này là cô thêu sao? Đẹp quá, nhìn như hàng ở cửa hàng bách hóa trên tỉnh ấy!"

Tiếng kêu của bà Thẩm thu hút mấy bà hàng xóm sang xem. Thời đại này, quần áo chủ yếu là màu xanh, xám đơn điệu. Những đường thêu tinh xảo, hiện đại của Khương Ninh như một làn gió mới.

— "Chao ôi, con dâu nhà bà Thẩm khéo tay quá! Ninh Ninh này, cô có thể thêu giúp tôi cái khăn đội đầu không? Tôi trả cô hai hào." – Một bà thím lên tiếng.

Khương Ninh chớp mắt. Hai hào? Tuy ít nhưng nếu chỉ thêu vài đường cơ bản thì cũng không mất công lắm. Nhưng cô lại lắc đầu: — "Thím ơi, em lười lắm, không nhận thêu thuê đâu. Nhưng nếu thím có vải vụn hay chỉ màu không dùng đến, đem đổi cho em, em chỉ thím cách thêu đơn giản."

Khương Ninh nghĩ rất thoáng: tự mình làm thì mệt, chi bằng làm "cố vấn", vừa giữ được tiếng thơm khéo tay, vừa không phải động chân động tay nhiều.

Thế là, trong lúc Thẩm Trình đi vắng, căn sân nhà họ Thẩm bỗng trở thành "câu lạc bộ thêu thùa". Khương Ninh ngồi trên ghế mây, miệng nhai kẹo, tay chỉ trỏ: "Chỗ này thím đâm kim thấp xuống, chỗ kia chọn chỉ màu nhạt hơn...". Các bà, các chị trong thôn quý cô vô cùng vì cô không giấu nghề, lại còn hay kể chuyện vui ở thành phố cho họ nghe.

Khi Thẩm Trình trở về sau chuyến đi dài, anh ngỡ ngàng thấy vợ mình đang là "tâm điểm" của cả thôn. Cô không còn là cô gái thành phố xa lạ, kiêu kỳ nữa, mà là một "nàng tiên nhỏ" được mọi người bao bọc.

Tối đó, anh nhìn chiếc áo được thêu hình cành thông của mình, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh kéo Khương Ninh vào lòng, hơi thở nóng hổi phả bên tai cô: — "Nghe nói ở nhà cô rất bận rộn? Làm 'thầy' của cả thôn cơ à?"

Khương Ninh rúc vào ngực anh, lầm bầm: — "Em không bận, em chỉ nói thôi, chân tay vẫn được nghỉ mà. Chồng ơi, anh về rồi, em lại muốn ăn thịt quay..."

Thẩm Trình bật cười, nụ cười hiếm hoi khiến vết sẹo trên mặt anh trông dịu dàng hơn hẳn. Anh biết, cô vợ này của mình tuy lười nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, khiến anh chỉ muốn nỗ lực hơn nữa để cô mãi mãi được sống thong dong như vậy.