MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80Chương 4: CHIẾC XE ĐẠP PHƯỢNG HOÀNG

Vợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80

Chương 4: CHIẾC XE ĐẠP PHƯỢNG HOÀNG

864 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng ở thôn Đại Thạch bắt đầu bằng tiếng gà gáy râm ran và mùi khói bếp len lỏi qua từng kẽ lá. Khương Ninh vẫn như cũ, đợi đến khi nắng xuyên qua khe cửa, sưởi ấm cả căn phòng mới lười biếng vươn vai thức dậy. Hôm nay Thẩm Trình không đi xe tải lớn, anh được nghỉ một ngày sau chuyến đi dài.

Bước ra sân, Khương Ninh thấy Thẩm Trình đang lúi húi bên chiếc xe đạp Phượng Hoàng mới tinh. Anh dùng một mảnh vải sạch lau chùi từng cái nan hoa, tỉ mỉ đến mức chúng sáng loáng dưới ánh mặt trời. Thấy cô ra, anh dừng tay, ánh mắt lướt qua bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng manh (thứ mà cô lén mang từ không gian hoặc hành lý thành phố ra) rồi nhanh chóng dời đi, hắng giọng: — "Dậy rồi à? Rửa mặt đi, lát nữa tôi đèo cô lên trấn."

Khương Ninh vừa nghe đến "lên trấn" thì mắt sáng rực, nhưng ngay lập tức lại xị mặt xuống: — "Lên trấn xa lắm, ngồi xe đạp đau mông lắm anh ơi."

Thẩm Trình dường như đã đoán trước được sự lười biếng của vợ. Anh lẳng lặng lấy từ trong túi áo ra một miếng đệm bông dày dặn, bọc da rất êm ái mà anh mới đặt làm riêng, thong thả buộc vào yên sau xe đạp: — "Có cái này rồi, không đau."

Khương Ninh nhìn miếng đệm, rồi lại nhìn người đàn ông cao lớn vốn dĩ chỉ quen cầm vô lăng xe tải nay lại đi lo lắng chuyện cái yên xe đạp nhỏ xíu, trong lòng cô bỗng thấy ngọt lịm. Cô chạy lại gần, tự nhiên ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu: — "Anh Thẩm tốt nhất! Vậy em đi thay quần áo ngay đây."

Bà Thẩm từ trong bếp đi ra, thấy cảnh tượng đó thì chỉ biết lắc đầu cười trừ. Bà chưa thấy cô con dâu nào "láo" như thế, chẳng làm lụng gì mà cứ như bà hoàng, nhưng lạ là con trai bà lại cứ như trúng bùa mê, bảo gì nghe nấy.

Trên con đường đất gập ghềnh từ thôn lên trấn, Khương Ninh ngồi phía sau, hai tay ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của Thẩm Trình. Gió lồng lộng thổi, hương thơm của đồng cỏ quyện với mùi xà phòng thanh khiết trên áo anh khiến Khương Ninh thấy khoan khoái vô cùng. Cô áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của anh, thầm nghĩ: “Cái ghế dựa di động này đúng là chất lượng cao.”

— "Ninh Ninh, cô thích gì thì cứ mua, đừng tiết kiệm." – Thẩm Trình vừa đạp xe vừa nói, giọng anh trầm thấp bị gió thổi bạt về phía sau nhưng vẫn lọt vào tai cô đầy ấm áp.

Đến thị trấn, nơi đây nhộn nhịp hơn hẳn trong thôn. Khương Ninh không chạy đi xem mấy loại vải vóc hay đồ gia dụng mà chạy thẳng đến tiệm sách và tiệm đồ ăn vặt. Cô mua một ít kẹo thỏ trắng, hạt dưa và đặc biệt là một cuốn sổ tay bìa da rất đẹp.

Khi đi ngang qua một tiệm may, Khương Ninh dừng lại. Cô nhìn thấy một tấm vải màu xanh bầu trời rất hợp với nước da trắng của mình. Cô đứng đó nhìn một lúc, chưa kịp nói gì thì Thẩm Trình đã bước vào: — "Lấy cho tôi xấp vải này, và cả xấp màu xám kia nữa."

— "Anh mua vải xám làm gì?" – Khương Ninh ngạc nhiên. — "Mua cho cô may váy. Màu xám đó bền, cô hay ngồi ghế mây ngoài sân, màu đó đỡ bẩn." – Thẩm Trình tỉnh bơ đáp.

Khương Ninh dở khóc dở cười. Đúng là đàn ông thép, mua đồ cho vợ cũng phải tính đến chuyện "đỡ bẩn khi nằm lười". Nhưng cô không phản đối, vì dù là màu gì, chỉ cần anh mua là cô thấy vui rồi.

Lúc đi về, chiếc xe đạp nặng trĩu đồ đạc. Thẩm Trình một tay dắt xe, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Khương Ninh dạo bước trên phố. Những người đi đường nhìn vào cặp đôi này đều thầm ngưỡng mộ. Người đàn ông thì mạnh mẽ, phong trần, người phụ nữ thì xinh đẹp, mềm mại như một đóa hoa hồng.

Về đến nhà, việc đầu tiên Khương Ninh làm là... nằm vật xuống giường. Cô than thở: — "Mệt chết đi được, đi bộ có một tí mà chân em như sắp rời ra rồi."

Thẩm Trình đặt đồ đạc xuống, đi lại phía giường, không nói không rằng mà ngồi xuống cuối chân cô. Đôi bàn tay to lớn, thô ráp vốn chỉ quen làm việc nặng nay lại nhẹ nhàng nắm lấy đôi chân trắng ngần của vợ, bắt đầu bóp nhẹ. — "Lần sau thèm ăn gì thì bảo tôi, tôi mua về cho, cô đừng đi nữa."

Khương Ninh sướng đến mức híp cả mắt, hưởng thụ sự phục vụ của "ông trùm". Cô thầm nghĩ, cuộc sống cá mặn này, có cho vàng cũng không đổi!