Sống ở thôn quê thì không tránh khỏi những chuyện lời ra tiếng vào. Đặc biệt là khi Khương Ninh quá mức nổi bật và... quá mức lười biếng.
Trong nhà họ Thẩm, ngoài mẹ chồng và vợ chồng Thẩm Trình, còn có vợ chồng người em trai là Thẩm Nhị và Chu Hồng. Chu Hồng luôn cảm thấy bất công. Cùng là phận con dâu, cô ta phải dậy sớm nấu cám lợn, ra đồng hái đậu, còn Khương Ninh thì chỉ có việc ăn, ngủ và "dạy thêu thùa" cho mấy bà hàng xóm.
Bữa cơm tối hôm đó, không khí bỗng trở nên căng thẳng khi Chu Hồng đặt mạnh bát xuống bàn, bóng gió: — "Dạo này lúa trên đồng chín rộ rồi, nhà ai cũng thiếu người gặt. Chị dâu ở nhà nhàn nhã, hay là mai chị ra đồng giúp một tay cho sớm sủa?"
Khương Ninh đang gắp một miếng đậu phụ, động tác khựng lại. Cô chớp mắt nhìn Chu Hồng, rồi lại nhìn sang Thẩm Trình. Cô chưa kịp lên tiếng thì bà Thẩm đã hắng giọng: — "Ninh Ninh nó da thịt mỏng manh, ra nắng một tí là đỏ ửng cả lên, ra đồng làm gì cho thêm vướng chân?"
Chu Hồng tức tối: — "Mẹ, mẹ cứ chiều chị ấy quá. Ở cái thôn này làm gì có ai làm dâu mà không xuống ruộng? Chị ấy cứ nằm đấy thì người ta cười vào mặt nhà họ Thẩm mình mất."
Thẩm Nhị ngồi bên cạnh cũng phụ họa: — "Đúng đấy anh cả, anh cũng nên bảo chị dâu làm việc đi chứ. Một mình em với vợ làm sao xuể việc nhà."
Thẩm Trình lúc này mới đặt đũa xuống. Tiếng va chạm nhẹ của đôi đũa với bát sứ khiến cả bàn ăn im bặt. Anh không nhìn Chu Hồng, mà nhìn thẳng vào em trai mình, giọng nói lạnh lùng như băng: — "Mỗi tháng tôi gửi về cho mẹ ba mươi đồng tiền sinh hoạt, chưa tính tiền mua thịt và đồ dùng. Số tiền đó đủ để thuê hai người làm đồng cả tháng. Nếu các người thấy mệt, cứ lấy tiền đó mà thuê người."
Chu Hồng tái mặt. Ba mươi đồng là một con số cực lớn ở thời đại này. Thẩm Nhị cũng lắp bắp: — "Anh... anh cả, ý em không phải thế..."
— "Vợ tôi, tôi nuôi." – Thẩm Trình nhấn mạnh từng chữ – "Cô ấy gả cho tôi không phải để làm trâu làm ngựa. Ai có ý kiến gì về việc cô ấy ngủ muộn hay không làm việc đồng, thì cứ đến gặp tôi mà nói."
Nói xong, anh quay sang Khương Ninh, ánh mắt ngay lập tức trở nên dịu dàng, anh gắp một miếng thịt nạc bỏ vào bát cô: — "Ăn đi, đừng để ý chuyện khác."
Khương Ninh cúi đầu ăn, khóe môi không giấu nổi một nụ cười đắc ý. Cô biết chồng mình rất ngầu, nhưng không ngờ lúc anh bảo vệ mình lại ngầu đến thế. Cô khẽ đá nhẹ vào chân anh dưới gầm bàn như một lời cảm ơn ngầm. Thẩm Trình hơi khựng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô một cái, rồi lại tiếp tục ăn cơm như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tối hôm đó, Chu Hồng không dám ho he thêm một lời nào. Khương Ninh sau khi ăn no, lại ra sân ngồi hóng gió. Cô nhận ra rằng, trong cái xã hội này, sự bao che của một người đàn ông quyền lực chính là tấm lá chắn tốt nhất cho cuộc đời cá mặn của mình.
Thẩm Trình đi ra, đưa cho cô một cốc nước ấm: — "Sợ không?" — "Sợ gì cơ?" – Khương Ninh ngước lên nhìn anh. — "Sợ họ nói ra nói vào." — "Không sợ." – Khương Ninh cười tươi, nắm lấy tay anh – "Vì em biết anh sẽ không để em phải chịu khổ. Anh Thẩm, anh thật sự không chê em lười sao?"
Thẩm Trình ngồi xuống cạnh cô, bàn tay thô ráp xoa đầu cô: — "Tôi kiếm tiền là để cô tiêu. Cô lười cũng tốt, lười thì mới ở yên một chỗ để tôi tìm thấy."
Khương Ninh cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp. Ông trùm này... nói lời sến súa cũng đỉnh thật đấy!