Tuy lười, nhưng Khương Ninh cũng là người biết điều. Cô thấy Thẩm Trình đối xử với mình quá tốt, nên quyết định sẽ làm gì đó để "bồi bổ" cho anh.
Sáng hôm sau, khi mọi người đã ra đồng, Khương Ninh lén lấy từ không gian ra một ít nhân sâm và kỷ tử (đồ cô tích trữ từ kiếp trước). Cô xuống bếp, hầm một nồi canh gà thật thơm. Để che mắt mọi người, cô nói với bà Thẩm là mình ra chợ mua được ít thảo mộc tốt cho sức khỏe.
Mùi canh gà thơm phức lan tỏa khắp gian bếp. Khương Ninh kiên nhẫn ngồi canh lửa, thỉnh thoảng lại dùng muôi nếm thử. Cô chưa bao giờ nấu ăn cho ai, đây là lần đầu tiên cô thực sự tâm huyết như vậy.
Trưa, Thẩm Trình vừa đi giao hàng về, mặt mũi lấm lem dầu mỡ. Khương Ninh ngay lập tức chạy ra, đưa cho anh một chiếc khăn ướt: — "Anh mau rửa mặt đi, rồi vào uống canh em hầm."
Thẩm Trình ngạc nhiên: — "Cô hầm canh?" — "Vâng, em hầm cả buổi sáng đấy." – Cô khoe công, vẻ mặt mong chờ được khen ngợi.
Thẩm Trình nhìn đôi bàn tay nhỏ bé có chút vết bẩn do nhóm bếp của cô, trong lòng dâng lên một sự xót xa pha lẫn ngọt ngào. Anh nhanh chóng rửa mặt rồi ngồi vào bàn. Bát canh gà vàng óng, mùi thơm thanh tao của nhân sâm lan tỏa.
Anh nếm một ngụm, vị ngọt thanh của thịt gà quyện với vị thuốc bắc khiến người ta tỉnh cả người. — "Ngon không anh?" – Khương Ninh chống cằm hỏi. — "Rất ngon." – Anh chân thành đáp. Không chỉ ngon vì mùi vị, mà còn ngon vì tấm lòng của cô.
Đúng lúc đó, trưởng thôn đi ngang qua nhà, thấy mùi thơm thì ghé vào. Thấy bát canh của Thẩm Trình, ông trầm trồ: — "Chà, Trình tử, cậu số hưởng thật đấy. Vợ đẹp lại còn khéo tay thế này."
Thẩm Trình hiếm khi lộ ra vẻ kiêu ngạo: — "Vâng, cô ấy rất chu đáo."
Khương Ninh nghe mà phổng mũi. Nhân cơ hội này, cô nói với trưởng thôn: — "Bác trưởng thôn, cháu thấy trong thôn mình mọi người làm việc vất vả mà ăn uống kham khổ quá. Hay là bác cho phép cháu mở một lớp hướng dẫn các chị em cách chế biến các món ăn từ rau dại sao cho bổ dưỡng? Cháu không thu tiền, chỉ là muốn mọi người cùng khỏe mạnh thôi."
Đây là cách Khương Ninh "mua chuộc" lòng dân. Cô muốn biến mình thành một nhân vật không thể thiếu trong thôn, để sau này dù cô có nằm lười đến mức nào, cũng không ai nỡ nói xấu cô.
Trưởng thôn đồng ý ngay lập tức. Thế là từ một cô vợ thành phố bị ghét bỏ, Khương Ninh dần trở thành "cố vấn đời sống" cho phụ nữ trong thôn. Cô chỉ cần ngồi một chỗ, nói vài câu, chỉ vài chiêu, thế là mọi người đều cảm kích.
Buổi tối, khi chỉ còn hai người trong phòng, Thẩm Trình kéo cô lại gần, hỏi nhỏ: — "Sao đột nhiên lại muốn giúp mọi người?" — "Để họ không nói xấu em nữa, để anh không phải khó xử với em trai em dâu." – Khương Ninh thật thà đáp.
Thẩm Trình im lặng một lúc, rồi bất ngờ bế bổng cô lên: — "Vợ tôi thông minh lắm. Nhưng lần sau đừng làm mình mệt, chuyện của họ để tôi lo."
Khương Ninh ôm cổ anh, cười khúc khích: — "Em không mệt, em chỉ vận dụng cái miệng thôi mà. Anh mới là người mệt này..."
Lời chưa nói hết đã bị nụ hôn nồng cháy của Thẩm Trình chặn lại. Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu lung lay, tình cảm của hai người cứ thế lớn dần lên theo năm tháng của thập niên 80 đầy biến động nhưng cũng thật bình yên.