MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80Chương 7: SÓNG GIÓ Ở BẾN XE

Vợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80

Chương 7: SÓNG GIÓ Ở BẾN XE

1,051 từ · ~6 phút đọc

Sau những ngày nghỉ ngơi ngắn ngủi, Thẩm Trình lại phải bắt đầu những chuyến xe chở hàng liên tỉnh. Thời đại này, ngành vận tải là "mỏ vàng" nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Những băng nhóm địa phương hay những kẻ cạnh tranh không lành mạnh thường xuyên gây khó dễ trên các tuyến đường quốc lộ vắng vẻ.

Sáng sớm, Khương Ninh vẫn còn đang ngái ngủ, cô dụi mắt nhìn Thẩm Trình đang kiểm tra lại lốp xe tải trước cổng. Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác kaki màu xanh đậm, trông càng thêm phong trần và mạnh mẽ. Cô lạch bạch chạy ra, trên tay cầm một túi vải nhỏ đựng đầy bánh bao nhân thịt và một bình trà nóng.

— "Anh cầm theo ăn dọc đường. Đừng có nhịn đói đấy." – Khương Ninh dặn dò, giọng vẫn còn hơi ngái ngủ, mềm mại như bông.

Thẩm Trình nhận lấy túi bánh, hơi ấm từ tay cô truyền sang khiến lòng anh mềm nhũn. Anh khẽ siết nhẹ vai cô: — "Tôi đi vài ngày sẽ về. Ở nhà nếu buồn cứ sang nhà bà thím Trương chơi, đừng đi xa một mình."

Thẩm Trình vừa đi khuất, Khương Ninh định quay vào ngủ tiếp thì thấy Chu Hồng đứng ở cửa, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. Hóa ra, Thẩm Nhị - chồng của Chu Hồng - cũng đi theo xe của Thẩm Trình lần này để học việc. Chu Hồng tuy hay ghen tị nhưng thực tâm rất lo cho chồng.

Mọi chuyện bắt đầu căng thẳng vào chiều ngày thứ ba. Một người làm cùng đội xe hớt hải chạy vào sân nhà họ Thẩm, mặt cắt không còn giọt máu: — "Bà Thẩm ơi, không xong rồi! Xe của anh Trình bị đám người ở bến xe phía Bắc chặn lại. Hình như có tranh chấp về lộ trình vận chuyển, hai bên đang căng lắm!"

Bà Thẩm nghe xong suýt ngất xỉu. Chu Hồng thì oà lên khóc nức nở. Trong lúc cả nhà đang loạn cào cào, Khương Ninh vốn dĩ đang nằm trên ghế mây bỗng nhiên ngồi bật dậy. Gương mặt lười biếng thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến lạ kỳ.

Cô biết Thẩm Trình rất giỏi võ, nhưng "mãnh hổ khó địch lại quần hồ". Cô chạy vào phòng, lấy ra toàn bộ số tiền tiết kiệm và một vài món đồ "đặc biệt" cô cất trong tủ. Cô không thể cứ thế mà nhìn chồng mình gặp nguy hiểm.

— "Mẹ, em Hồng, hai người ở nhà. Để con đi xem sao." – Khương Ninh dứt khoát. — "Con đi làm gì? Con chỉ là phụ nữ yếu đào tơ liễu..." – Bà Thẩm níu tay cô. — "Con có cách. Bác trưởng thôn có quen biết trên trấn, con sẽ nhờ bác ấy đi cùng."

Khương Ninh thực chất không đi nhờ trưởng thôn. Cô biết trong bối cảnh này, dùng lý lẽ đôi khi không bằng dùng "vận may" và "quan hệ". Cô nhớ lại trong đám phụ nữ đến học thêu ở nhà mình, có bà Lưu là vợ của một người có tiếng nói ở bến xe. Cô ngay lập tức tìm đến bà Lưu, dùng sự khéo léo và một món quà nhỏ (một tấm khăn thêu độc bản) để nhờ bà ấy nói giúp một tiếng.

Khi Khương Ninh đến được bến xe phía Bắc, hiện trường đang rất hỗn loạn. Một nhóm người xăm trổ đang vây quanh chiếc xe tải của Thẩm Trình. Thẩm Trình đứng chắn trước cửa cabin, gương mặt lạnh lùng, vết sẹo trên mặt dưới ánh chiều tà trông càng thêm đáng sợ. Anh đang một tay xách cổ áo của một gã to con, ánh mắt sắc lẹm như dao: — "Tôi nói lại lần nữa, con đường này không thuộc về riêng ai. Muốn làm ăn thì dựa vào bản lĩnh, đừng dùng trò tiểu nhân."

Đúng lúc gã cầm đầu định hô hào đàn em xông vào, thì bà Lưu cùng chồng xuất hiện, theo sau là Khương Ninh. Tiếng của người đàn ông có uy tín vang lên khiến đám đông dạt ra.

Thẩm Trình nhìn thấy Khương Ninh xuất hiện ở nơi lộn xộn này, đồng tử anh co rụt lại. Anh lập tức buông gã kia ra, sải bước dài đến bên cô, giọng quát khẽ nhưng đầy lo lắng: — "Cô đến đây làm gì? Có biết chỗ này nguy hiểm lắm không?"

Khương Ninh không sợ, cô nắm lấy bàn tay đang run vì giận của anh, mỉm cười: — "Em đến đón anh về ăn cơm. Em nấu món sườn xào chua ngọt anh thích rồi."

Sự xuất hiện của cô gái xinh đẹp, mong manh như một đóa hoa nhài giữa đám đàn ông thô kệch khiến không khí dịu lại hẳn. Nhờ sự can thiệp của chồng bà Lưu, mâu thuẫn được giải quyết êm đẹp. Thẩm Trình đưa xe vào bãi, rồi dắt tay Khương Ninh đi về.

Suốt dọc đường, anh không nói một lời nào, mặt lầm lì. Khương Ninh biết anh đang giận. Cô lặng lẽ đi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn anh. Về đến đoạn đường vắng, Thẩm Trình đột ngột dừng lại, ép cô vào một gốc cây to.

— "Khương Ninh, cô gan lớn lắm phải không? Nếu hôm nay tôi không bảo vệ được cô thì sao?" – Giọng anh khàn đặc, đầy sự sợ hãi hậu sực tỉnh.

Khương Ninh vòng tay ôm lấy cổ anh, rúc đầu vào ngực anh nũng nịu: — "Em biết anh sẽ bảo vệ được em mà. Với lại, em không thể để chồng em bị người ta bắt nạt được. Anh đi kiếm tiền nuôi em, em cũng phải bảo vệ 'cái máy rút tiền' của em chứ."

Thẩm Trình vừa giận vừa buồn cười trước cái lý lẽ "cá mặn" của cô. Anh thở dài, cúi xuống hôn thật sâu lên trán cô: — "Cô đúng là cái nợ đời của tôi. Từ nay về sau, cấm tuyệt đối không được đến những nơi như thế nữa, nghe rõ chưa?"

Khương Ninh gật đầu lia lịa, trong lòng thầm nghĩ: “Nghe thì nghe, nhưng lần sau có chuyện em vẫn cứ đi.”