MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80Chương 8: BÍ MẬT CỦA CÔ VỢ

Vợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80

Chương 8: BÍ MẬT CỦA CÔ VỢ

698 từ · ~4 phút đọc

Sau vụ náo loạn ở bến xe, địa vị của Khương Ninh trong nhà họ Thẩm tăng lên một tầm cao mới. Ngay cả Chu Hồng cũng không còn dám nói mỉa mai cô nữa, vì chính Thẩm Nhị đã kể lại rằng lúc đó anh ta sợ đến mức không dám bước xuống xe, chỉ có chị dâu là dám xông vào cứu người.

Bà Thẩm dạo này cũng rất lạ. Bà không còn bắt Khương Ninh làm việc nhà, thậm chí sáng sớm còn tự mình ra vườn hái rau, để con dâu ngủ nướng. Một buổi chiều, bà Thẩm gọi Khương Ninh vào phòng, đưa cho cô một cái hộp gỗ nhỏ đã cũ.

— "Ninh Ninh, đây là đôi vòng tay bạc của bà nội thằng Trình để lại. Mẹ định để dành cho con dâu cả, nay mẹ đưa cho con." – Bà Thẩm bùi ngùi.

Khương Ninh nhìn đôi vòng bạc được chạm khắc hoa văn tinh xảo, dù thời gian đã làm nó hơi xỉn màu nhưng vẫn toát lên vẻ sang trọng. Cô xua tay: — "Mẹ, cái này quý quá, con không dám nhận đâu."

— "Con nhận lấy đi. Mẹ trước đây nhìn lầm con, cứ nghĩ con tiểu thư thành phố, đỏng đảnh lười biếng sẽ làm khổ thằng Trình. Nhưng mẹ thấy rồi, con thương nó thật lòng. Nhà này có con, mẹ cũng yên tâm."

Khương Ninh cảm động, cô nhận lấy vòng tay và thầm hứa sẽ đối xử tốt với bà hơn. Nhưng tính "cá mặn" của cô thì không đổi. Thay vì tự mình đi giặt giũ, cô bắt đầu hướng dẫn bà Thẩm cách làm một cái "máy giặt thủ công" bằng gỗ và đòn bẩy mà cô nhớ lại từ một chương trình khoa học kiếp trước.

— "Mẹ nhìn này, chỉ cần đạp cái bàn đạp này, quần áo sẽ được xoay tròn trong nước, đỡ phải dùng tay vò." – Khương Ninh hào hứng chỉ dẫn.

Thẩm Trình đứng ở cửa nhìn hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình đang loay hoay với cái đống gỗ, khóe môi anh khẽ cong lên. Anh nhận ra vợ mình không hề lười một cách vô tri, cô lười một cách rất thông minh. Cô luôn tìm ra cách để giảm bớt sức lao động cho tất cả mọi người.

Tối hôm đó, Khương Ninh lôi ra một ít vải vụn và bông, tỉ mẩn may một cái gì đó. Thẩm Trình tò mò: — "Cô lại làm gì đấy? Lại định dạy thêu à?" — "Không, em làm cái này cho anh." – Khương Ninh giơ lên một cái gối tựa lưng được lót bông rất dày – "Anh lái xe đường dài, hay bị đau lưng. Có cái này lót sau ghế sẽ đỡ hơn nhiều."

Thẩm Trình khựng lại. Anh luôn nghĩ mình là người bảo vệ cô, là người lo cho cô từng miếng ăn giấc ngủ. Không ngờ, cô lại để ý đến cả những nỗi đau cơ thể mà anh chưa bao giờ than vãn. Anh kéo cô vào lòng, để cô ngồi trên đùi mình: — "Ninh Ninh, sao tự nhiên lại tốt với tôi thế?" — "Vì anh là chồng em mà." – Cô dụi đầu vào cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc – "Anh khỏe thì em mới được lười tiếp chứ."

Thẩm Trình bật cười, anh xoay người cô lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy: — "Tôi sẽ khỏe, sẽ nuôi cô cả đời. Nhưng Ninh Ninh này, hình như cô còn nhiều bí mật lắm phải không? Cái cách cô thêu, cái cách cô thiết kế máy giặt... không giống một cô gái bình thường ở thành phố."

Khương Ninh thót tim một cái. Cô vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, đánh trống lảng: — "Thì em là thiên tài mà! Anh cưới được em là phúc ba đời đấy. Đừng hỏi nữa, em buồn ngủ rồi, bế em đi ngủ đi."

Thẩm Trình thừa biết cô đang trốn tránh, nhưng anh không ép. Ai cũng có bí mật, miễn là cô vẫn ở bên cạnh anh, là vợ của anh, thế là đủ.