Sự nghiệp vận tải của Thẩm Trình ngày càng phát triển. Anh không còn chỉ lái thuê mà đã tích góp đủ tiền để mua thêm hai chiếc xe tải cũ, thuê thêm người làm, bắt đầu hình thành một đội xe nhỏ. Điều này khiến nhiều kẻ trong vùng nóng mắt, trong đó có nhà họ Lý ở làng bên.
Nhà họ Lý có người con trai tên Lý Đại Hải, cũng làm nghề vận tải nhưng tính tình gian xảo. Hắn ta bắt đầu dùng những thủ đoạn hạ cấp như hạ giá vận chuyển xuống mức thấp nhất để cướp khách của Thẩm Trình, thậm chí còn rêu rao rằng xe của Thẩm Trình là xe cũ, không đảm bảo an toàn.
Công việc của Thẩm Trình gặp khó khăn thực sự. Suốt một tuần liền, các đơn hàng lớn đều bị nhà họ Lý nẫng tay trên. Anh trở nên trầm mặc hơn, thường ngồi hút thuốc ngoài sân đến tận khuya.
Khương Ninh nhìn mà xót. Cô không thể ngồi yên để "nguồn kinh tế" của mình bị đe dọa. Cô bắt đầu thu thập thông tin qua những cuộc "tám chuyện" với hội chị em thêu thùa.
— "Em nghe nói nhà họ Lý hạ giá thấp thế là vì họ chở thêm hàng lậu, trốn thuế nên mới bù lỗ được." – Một người phụ nữ thì thầm.
Khương Ninh nhíu mày. Chơi bẩn sao? Cô có cách của mình. Cô không đi tố cáo, vì cô biết ở thời đại này, chứng cứ rất khó tìm và dễ bị trả thù. Cô quyết định dùng "chiêu thức thương hiệu".
Cô bảo Thẩm Trình: — "Anh Trình, anh đừng hạ giá theo họ. Ngược lại, anh hãy tăng giá lên một chút." — "Hả? Cô nói gì thế? Đang không có khách mà lại tăng giá?" – Thẩm Trình ngạc nhiên.
— "Nghe em. Anh hãy sơn lại toàn bộ đội xe của mình màu đỏ rực rỡ, may cho các tài xế đồng phục sạch sẽ. Trên thùng xe, hãy thêu (hoặc vẽ) một biểu tượng riêng biệt. Chúng ta không bán 'vận chuyển rẻ tiền', chúng ta bán 'sự an toàn và chuyên nghiệp'."
Khương Ninh còn tự tay thiết kế một mẫu cam kết vận chuyển: "Hàng đến chậm đền tiền, hàng hỏng đền gấp đôi". Thời đó, chưa ai làm dịch vụ khách hàng kiểu này cả.
Ban đầu, Thẩm Trình cũng hoài nghi, nhưng anh quyết định đánh cược một ván theo vợ. Và kết quả thật bất ngờ. Những đơn hàng quan trọng như đồ gốm sứ, vải vóc cao cấp của các thương nhân lớn bắt đầu tìm đến Thẩm Trình. Họ thà trả thêm một ít tiền để đổi lấy sự an tâm, thay vì giao hàng cho đội xe nhếch nhác, đầy tai tiếng của Lý Đại Hải.
Thấy Thẩm Trình thành công, Lý Đại Hải tức lồng lộn. Hắn ta dẫn người đến chặn đường xe của Thẩm Trình một lần nữa. Nhưng lần này, Khương Ninh đã chuẩn bị sẵn. Cô không xuất hiện trực tiếp, mà trước đó đã nhờ "hội chị em" rêu rao khắp trấn về việc nhà họ Lý làm ăn gian dối. Khi Lý Đại Hải vừa định gây chuyện, thì lực lượng kiểm soát thị trường (do một khách hàng lớn của Thẩm Trình giới thiệu) đã có mặt kịp thời để kiểm tra xe của hắn.
Kết quả, Lý Đại Hải bị bắt vì chở hàng cấm. Nhà họ Lý sụp đổ chỉ sau một đêm.
Thẩm Trình trở về nhà với vẻ mặt rạng rỡ. Anh ôm lấy Khương Ninh, xoay cô một vòng giữa sân: — "Ninh Ninh, em đúng là ngôi sao may mắn của anh! Sao em có thể nghĩ ra những chiêu đó?"
Khương Ninh cười hì hì, tay vẫn cầm miếng dưa hấu đang ăn dở: — "Thì tại em lười đi tìm khách mới, nên phải tìm cách để khách tự tìm đến mình thôi. Chồng ơi, thắng lớn rồi, anh định thưởng cho em cái gì đây?"
Thẩm Trình nhìn vợ mình, ánh mắt tràn đầy tình yêu và sự kính trọng. Anh thì thầm vào tai cô: — "Thưởng cho em một đời nhàn hạ, được không?"
Khương Ninh mãn nguyện tựa đầu vào vai anh. Cuộc sống của một con cá mặn thập niên 80, xem ra càng ngày càng rực rỡ rồi.