Mùa thu ở thôn Đại Thạch mang theo cái se lạnh của gió heo may và mùi thơm nồng nàn của lúa chín vàng rực cánh đồng. Khương Ninh dạo này cảm thấy cơ thể mình có chút khác lạ. Cô vốn dĩ đã lười, nay lại càng lười hơn. Nếu trước đây cô có thể ngồi dậy thêu thùa hay chỉ trỏ mọi người nấu ăn, thì giờ đây cô chỉ muốn dính chặt lấy chiếc giường lò hoặc ghế mây, nhìn thấy thịt mỡ là cảm thấy cổ họng dâng lên một cảm giác khó tả.
Sáng hôm đó, bà Thẩm nấu món cháo cá loãng cho cả nhà. Mùi tanh nhẹ của cá vốn dĩ mọi khi Khương Ninh rất thích, nhưng hôm nay vừa ngửi thấy, mặt cô đã tái mét, lập tức che miệng chạy thẳng ra gốc cây hòe ở sân sau mà nôn thốc nôn tháo.
Bà Thẩm hốt hoảng buông cả muôi cháo, chạy theo vỗ lưng cho con dâu: — "Ninh Ninh, con sao thế? Hay là tối qua ngủ quên không đắp chăn nên bị cảm rồi?"
Khương Ninh lắc đầu, mặt mũi nhợt nhạt, nước mắt sinh lý vì nôn mà ứa ra: — "Con không biết... cứ thấy mùi thức ăn là con chịu không nổi."
Bà Thẩm là người từng trải, nhìn dáng vẻ này của con dâu, đôi mắt bà đột ngột sáng lên một niềm hy vọng mãnh liệt. Bà nắm lấy tay Khương Ninh, giọng run run: — "Con... con trễ 'cái kia' bao lâu rồi?"
Khương Ninh ngẩn người, cô lười đến mức chẳng buồn nhớ đến chu kỳ sinh học của mình. Cô bấm đốt ngón tay tính toán, rồi giật mình: — "Hình như... hơn nửa tháng rồi mẹ ạ."
Bà Thẩm vỗ đùi cái "bép", cười hớn hở: — "Trời đất ơi! Chắc chắn là có tin vui rồi! Thằng Trình đâu? Mau gọi nó về ngay!"
Lúc đó, Thẩm Trình đang ở bãi xe kiểm tra lại số đơn hàng vừa nhận. Nghe tin vợ không khỏe, anh bỏ mặc tất cả, lái chiếc xe tải như bay về nhà. Khi thấy Khương Ninh đang nằm bẹp trên giường, gương mặt anh xanh mét vì lo lắng: — "Ninh Ninh, em đau ở đâu? Để anh bế em lên bệnh viện huyện."
Khương Ninh nhìn vẻ mặt hớt hải của chồng, vừa thấy thương vừa thấy buồn cười. Cô kéo tay anh, thì thầm: — "Anh Trình, mẹ bảo... có lẽ em có em bé rồi."
Thẩm Trình đứng hình. Vị "ông trùm" vốn dĩ hô phong hoán vũ ở bến xe, gặp bao nhiêu sóng gió không đổi sắc mặt, nay lại trông ngốc nghếch đến lạ. Anh nhìn chằm chằm vào bụng của Khương Ninh, rồi lại nhìn cô, lắp bắp: — "Con... con của chúng ta? Thật sao?"
Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, bàn tay thô ráp run rẩy chạm vào vòng eo mảnh mai của vợ. Một cảm giác thiêng liêng và bảo bọc dâng trào trong lòng người đàn ông mạnh mẽ ấy. Anh không nói lời nào, chỉ cúi xuống hôn thật lâu lên đôi bàn tay của cô.
— "Từ nay về sau, em không được cử động mạnh, không được ra ngoài nắng, việc thêu thùa cũng bỏ hết đi." – Thẩm Trình bắt đầu tung ra một loạt lệnh "cấm vận".
Khương Ninh cười khổ: — "Anh định biến em thành con cá mặn bất động thật đấy à? Em chỉ mang thai thôi mà, có phải bị bệnh đâu."
— "Không được." – Thẩm Trình kiên quyết – "Em thích ăn gì, muốn gì cứ bảo anh. Ngay cả việc đi lại trong sân, anh cũng muốn bế em đi."
Kể từ ngày đó, Khương Ninh chính thức bước lên đỉnh cao của sự hưởng thụ. Bà Thẩm mỗi ngày đổi món liên tục để cô không bị nghén, Thẩm Trình thì cứ đi chuyến xe nào về là lại xách theo đủ thứ hoa quả quý hiếm, sữa bột và cả những bộ quần áo trẻ em đẹp nhất trên tỉnh. Cả thôn Đại Thạch nhìn vào mà vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị. Hóa ra, phụ nữ chỉ cần gặp đúng người, thì "lười" cũng là một loại phúc phận.