MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80Chương 11: NGƯỜI CŨ XUẤT HIỆN

Vợ Nhỏ Cá Mặn Của Đại Lão Thập Niên 80

Chương 11: NGƯỜI CŨ XUẤT HIỆN

691 từ · ~4 phút đọc

Khi Khương Ninh đang tận hưởng những ngày tháng dưỡng thai êm đềm, thì một "vị khách không mời" xuất hiện. Đó là Lâm Giai – bạn học cũ của Khương Ninh ở thành phố, cũng là người ngày xưa luôn đố kỵ với nhan sắc của cô.

Lâm Giai xuống nông thôn theo diện thanh niên trí thức ở một thôn lân cận. Nghe tin Khương Ninh gả cho một gã tài xế lái xe tải có sẹo trên mặt ở thôn Đại Thạch, Lâm Giai mừng thầm trong bụng. Cô ta nghĩ rằng mình dù vất vả nhưng vẫn giữ được khí chất trí thức, còn Khương Ninh chắc chắn đã biến thành một bà nội trợ lôi thôi, vất vả đồng áng.

Một buổi chiều, khi Khương Ninh đang nằm trên chiếc ghế mây sang trọng được Thẩm Trình lót nệm êm ái, đầu đội mũ che nắng, tay cầm một quả táo chín mọng, thì Lâm Giai bước vào cổng nhà họ Thẩm.

Lâm Giai nhìn thấy một người phụ nữ đang nằm dài, mặt phủ một tờ báo, liền cất giọng mỉa mai: — "Ôi, đây có phải là đại mỹ nhân Khương Ninh không? Sao lại ra nông nỗi này, ban ngày ban mặt mà nằm lười ra đó, không đi làm điểm chỉ sao?"

Khương Ninh lười biếng hạ tờ báo xuống, nheo mắt nhìn người trước mặt. Sau một hồi lục lọi ký ức, cô mới nhận ra đây là "trà xanh" năm nào. Cô không đứng dậy, chỉ khẽ nhếch môi: — "Hóa ra là Lâm tiểu thư. Sao thế, trông cô có vẻ... sương gió quá nhỉ? Da dẻ sạm đi nhiều, tay cũng thô ráp rồi kìa."

Lâm Giai cứng mặt. Đúng là cuộc sống thanh niên trí thức ở nông thôn rất khổ cực. Cô ta nhìn vào bộ váy bằng vải voan đắt tiền trên người Khương Ninh, lại nhìn đôi giày da tinh xảo đặt cạnh ghế, trong lòng bùng lên ngọn lửa ghen tị: — "Cô đừng có giả vờ. Tôi nghe nói chồng cô là một kẻ cộc cằn, mặt mũi đáng sợ lắm. Chắc cô cũng khổ tâm lắm mới phải dùng đống đồ mã này để che đậy đúng không?"

Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe tải gầm rú dừng trước cổng. Thẩm Trình bước xuống, trên tay là một túi đồ lớn và một bó hoa dại rực rỡ mà anh hái dọc đường. Thấy có người lạ đang đứng gần vợ mình với thái độ không thiện cảm, anh nheo mắt, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.

Thẩm Trình đi đến, tự nhiên vòng tay ôm lấy vai Khương Ninh, giọng nói dù vẫn trầm đục nhưng lại chứa chan sự quan tâm: — "Vợ, ai đây? Có làm em mệt không?"

Lâm Giai nhìn thấy Thẩm Trình thì sững sờ. Tuy trên mặt anh có vết sẹo, nhưng nó không hề làm anh xấu đi mà ngược lại càng tăng thêm vẻ nam tính, quyền lực. Đặc biệt là khí chất của một người đàn ông thành đạt, có tiền, có thế khiến Lâm Giai choáng váng.

Khương Ninh cười ngọt ngào, dựa hẳn vào ngực chồng: — "Đây là bạn cũ của em, cô ấy lo lắng em gả cho anh sẽ khổ nên đến thăm."

Thẩm Trình nhìn lướt qua Lâm Giai như nhìn một món đồ thừa thãi, rồi lạnh lùng nói: — "Vợ tôi có tôi lo. Cô ấy không cần làm bất cứ việc gì, chỉ cần tiêu tiền và nuôi con cho tốt là được. Nếu không có việc gì quan trọng, mời cô về cho, vợ tôi cần đi ngủ trưa."

Lâm Giai xấu hổ đến mức mặt đỏ tía tai, đứng không vững. Khương Ninh còn bồi thêm một nhát dao cuối cùng: — "Anh Trình, lát nữa anh đưa em lên tỉnh ăn cơm nhé, em chán cơm nhà rồi." — "Được, theo ý em hết." – Thẩm Trình ôn nhu đáp.

Lâm Giai lủi thủi rời đi, trong lòng cay đắng nhận ra: Kẻ lười biếng như Khương Ninh chẳng những không khổ, mà còn được gả vào hũ mật.