Tiệm đồ cổ "Vũ Vân Hiên" nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở Hàng Châu, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi trầm hương lẫn với mùi ẩm mốc của giấy cũ. Trần Vũ ngồi sau bàn gỗ sưa, tay cầm kính lúp soi xét một mảnh ngọc bội vỡ. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt thư sinh nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự thâm trầm vượt xa cái tuổi 25.
Hôm nay là ngày giỗ thứ mười của cha anh. Mười năm trước, cha anh – một chuyên gia khảo cổ danh tiếng – đã biến mất không dấu vết trong chuyến khảo sát vùng biên giới phía Tây. Tất cả những gì cảnh sát tìm thấy chỉ là một chiếc ba lô rỗng tuếch.
"Cộp. Cộp."
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Một người đàn ông cao lớn, khoác chiếc áo măng tô đen dài bước vào. Anh ta không nói gì, chỉ đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ long não được niêm phong bằng sáp đỏ.
"Tiêu Hàn?" Trần Vũ hơi ngỡ ngàng.
Tiêu Hàn là một kẻ kỳ lạ mà Trần Vũ quen biết trong một lần đi đổ đấu (trộm mộ) ba năm trước. Anh ta ít nói đến mức đáng sợ, thân thủ cực tốt, và dường như biết rõ về gia tộc họ Trần hơn cả chính Trần Vũ. Giữa họ có một sự liên kết không tên, một loại tình cảm mập mờ giữa sinh tử, chưa bao giờ nói ra nhưng luôn sẵn sàng đỡ đạn cho nhau.
"Mở ra đi." Tiêu Hàn nói, giọng trầm thấp như tiếng chuông đồng cũ.
Trần Vũ dùng dao nhỏ rạch lớp sáp. Khi nắp hộp mở ra, một mùi hôi thối nồng nặc sộc thẳng vào mũi. Bên trong là một ngón tay người đã khô quắt, chuyển sang màu đen sì, nhưng điều kinh khủng nhất là trên ngón tay đó vẫn còn đeo chiếc nhẫn đồng bản to – kỷ vật gia bảo của nhà họ Trần.
"Đây là..." Tim Trần Vũ đập liên hồi. "Ngón tay của cha tôi?"
"Nó được gửi từ vùng Gobi. Kèm theo một bản đồ da người." Tiêu Hàn lấy ra một tấm da mỏng, lỗ chỗ những vết kim châm. "Kẻ gửi tin muốn chúng ta đến 'Vô Tận Thành'. Nếu không đi, ngón tay tiếp theo sẽ là của chú cậu – Trần Nhị Gia."
Trần Vũ siết chặt nắm đấm. Anh biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cuộc gọi sau đó đã tập hợp những người cũ. Lâm Nguyệt – chuyên gia giải mã mật mã cổ, cũng là người phụ nữ duy nhất có thể khiến trái tim sắt đá của Khương Trình tan chảy, dù giờ họ đã là người dưng ngược lối. Khương Trình, gã xạ thủ khét tiếng với nụ cười bất cần đời, và cuối cùng là A Quỷ, kẻ dẫn đường có đôi mắt xám tro kỳ quái.
Hành trình bắt đầu từ những nghi ngại. Tại sân bay, Lâm Nguyệt nhìn Khương Trình bằng ánh mắt lạnh lùng như băng mỏng: "Anh vẫn chưa chết dưới hầm mộ nào sao?"
Khương Trình nhếch mép, chỉnh lại bao súng giấu trong người: "Diêm Vương nói tôi còn nợ cô một lời xin lỗi, nên chưa dám nhận."
Trần Vũ nhìn ra cửa sổ máy bay, phía dưới là mây mù bao phủ. Anh cảm nhận được hơi lạnh từ Tiêu Hàn ngồi bên cạnh. Anh biết, chuyến đi này không chỉ là tìm lại người thân, mà là bước vào một bàn cờ đã được bày sẵn từ hàng nghìn năm trước.