Vùng Gobi đón cả nhóm bằng những cơn gió rít gào như tiếng linh hồn bị giam cầm. Sau ba ngày di chuyển bằng xe địa hình, họ dừng chân trước một dãy núi đá vôi có hình thù như những bộ xương khô khổng lồ đang quỳ rạp.
"Chính là chỗ này." A Quỷ dừng lại, chỉ tay vào một khe hẹp giữa hai vách đá. "Lối vào 'Vô Tận Thành'. Người địa phương gọi đây là 'Cửa Quỷ'. Ai vào mà không có sự cho phép của Ma Thần, linh hồn sẽ bị hút cạn, chỉ còn lại xác khô lang thang."
"Bớt hù dọa đi." Lâm Nguyệt kiểm tra máy đo phóng xạ. "Chỉ số ở đây rất lạ, nó dao động theo nhịp như... nhịp tim."
Càng đi sâu vào khe đá, không khí càng giảm xuống đột ngột. Ánh đèn pin quét qua những vách đá, lộ ra những bức phù điêu bị bào mòn. Đó là hình ảnh của những người lính không có đầu, tay cầm những bình gốm kỳ lạ.
Bỗng nhiên, Khương Trình giơ tay ra hiệu dừng lại. "Suỵt! Nghe thấy gì không?"
Giữa tiếng gió lồng lộng, vang lên một tiếng "khà... khà..." rất nhỏ, ngay sát tai Trần Vũ. Anh lạnh sống lưng, từ từ quay đầu lại. Không có ai cả, chỉ có bóng của Tiêu Hàn đổ dài trên vách đá. Nhưng trong cái bóng đó, dường như có một đôi tay khác đang vươn ra định bóp cổ anh.
"Cẩn thận!" Tiêu Hàn hét lớn, vung thanh hắc đao chém mạnh vào khoảng không phía sau Trần Vũ.
Một luồng khí đen bị chém làm đôi, tan biến vào bóng tối.
"Đó là 'Ảnh Linh' – linh hồn bám vào bóng người sống." A Quỷ trầm giọng. "Chúng ta đã chạm vào cấm chế rồi."
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ rung chuyển. Một hố sụt khổng lồ xuất hiện, nuốt chửng cả nhóm vào lòng đất. Trần Vũ cảm thấy mình rơi tự do trong bóng tối vô tận, trước khi bất tỉnh, anh thấy một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay mình. Là Tiêu Hàn.
Khi tỉnh dậy, họ thấy mình đang ở trong một đại sảnh rộng lớn. Trần nhà cao hàng chục mét, được chống đỡ bởi những cây cột đá quấn quanh bởi những con trăn đồng khổng lồ.
"Mọi người ổn chứ?" Lâm Nguyệt ho sặc sụa, cô được Khương Trình che chắn bên dưới nên không bị thương nặng. Sự quan tâm bản năng của Khương Trình làm cô khựng lại một chút, nhưng rồi nhanh chóng đẩy anh ta ra.
"Nhìn kia!" Trần Vũ chỉ về phía trước.
Trong ánh sáng le lói của đèn pin, hàng nghìn xác ướp đang đứng thẳng tắp, xếp thành đội hình quân đội. Tất cả đều hướng mặt về một hướng: Một chiếc ngai vàng bằng ngọc bích, trên đó không có vua, mà là một chiếc đầu lâu bằng pha lê tím đang tỏa ra ánh sáng ma mị.