MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 3: HUYẾT NHÃN

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 3: HUYẾT NHÃN

635 từ · ~4 phút đọc

Chiếc đầu lâu pha lê tím dường như có sức mạnh mê hoặc. A Quỷ định bước tới nhưng bị Tiêu Hàn ngăn lại.

"Đừng nhìn vào mắt nó. Đó là Huyết Nhãn của Ma Thành. Ai nhìn lâu sẽ bị nổ não mà chết."

Trần Vũ lấy ra cuốn sổ tay của cha, lật đến trang có hình vẽ tương tự. "Cha tôi viết rằng, đây là chìa khóa để mở tầng địa cung thứ hai, nhưng nó cần 'máu của kẻ không thuộc về thế giới này'."

Câu nói của Trần Vũ khiến không khí trở nên căng thẳng. Mọi người nhìn nhau đầy nghi hoặc. Ai là kẻ "không thuộc về thế giới này"?

Lâm Nguyệt bắt đầu quan sát các bức tường. Cô phát hiện ra một dãy ký tự cổ được khắc bằng máu khô. "Đây là mật mã đối xứng. Khương Trình, giúp tôi soi đèn vào các góc 45 độ."

Dù đã chia tay, nhưng khi làm việc, sự phối hợp của hai người vẫn ăn ý đến kỳ lạ. Khương Trình di chuyển như một cái bóng, soi sáng chính xác những điểm Lâm Nguyệt cần.

Trong khi đó, linh dị lại ập đến. Những xác ướp xung quanh bắt đầu chuyển động. Tiếng khớp xương kêu "răng rắc" khô khốc vang vọng trong đại sảnh tĩnh mịch. Một xác ướp mặc giáp trụ cũ nát từ từ nâng thanh kiếm rỉ sét lên.

"Chết tiệt! Chúng nó sống lại rồi!" Khương Trình rút súng, nã đạn vào đầu con quái vật gần nhất. Nhưng viên đạn chỉ xuyên qua lớp da khô mà không làm nó dừng lại.

"Đừng bắn vào đầu, bắn vào khớp gối!" Trần Vũ hét lên.

Tiêu Hàn xông vào vòng vây, thanh hắc đao của anh như một con rồng đen, mỗi nhát chém đều khiến một xác ướp đổ gục. Tuy nhiên, số lượng xác ướp quá đông, chúng tràn ra từ mọi ngóc ngách như một triều cường xám xịt.

Trần Vũ bị một xác ướp dồn vào góc tường. Khi bàn tay khô khéo của nó định chạm vào cổ họng anh, Tiêu Hàn từ xa phóng một con dao găm xuyên thủng tay nó. Nhưng cùng lúc đó, Tiêu Hàn bị một giáo binh đâm trúng vai.

"Tiêu Hàn!" Trần Vũ gào lên, một cảm giác đau đớn kịch liệt trào dâng. Anh không màng nguy hiểm, lao đến phía Tiêu Hàn.

Lúc này, Lâm Nguyệt hét lớn: "Mở được rồi! Chạy mau!"

Một cánh cửa đá phía sau ngai vàng từ từ nâng lên. Cả nhóm lao vào bên trong ngay khi những xác ướp chỉ còn cách vài gang tay. Cánh cửa sập xuống, ngăn cách tiếng gào rú của lũ quái vật.

Bên trong là một căn phòng hẹp, trên tường treo đầy những chiếc gương đồng. Khi nhìn vào gương, Trần Vũ bàng hoàng nhận thấy hình ảnh của mình trong đó không phải là anh, mà là một người đàn ông mặc cổ phục, trên tay cầm chính ngón tay khô mà anh nhận được trong hộp quà.

"Chuyện này là sao?" Trần Vũ run rẩy chạm vào mặt mình.

"Vô Tận Thành không có quá khứ, cũng không có tương lai." A Quỷ thì thầm, đôi mắt xám của hắn hiện lên một tia sáng quái dị. "Chúng ta không phải đang khám phá mộ cổ, chúng ta đang lặp lại định mệnh của chính mình."

Tiêu Hàn nén đau, nắm chặt lấy vai Trần Vũ: "Đừng tin vào những gì cậu thấy. Tin vào tôi."

Cánh cửa phía trước lại mở ra, dẫn lối vào một vực thẳm sâu hun hút, nơi có những đốm lửa xanh lục lập lờ như ma trơi. Cuộc hành trình tìm kiếm sự thật về cha anh và bí mật của gia tộc họ Trần giờ đây mới thực sự bắt đầu.