MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh ThiChương 4: HỒ THỦY NGÂN

Vô Tận Thành, Huyết Nhãn Minh Thi

Chương 4: HỒ THỦY NGÂN

722 từ · ~4 phút đọc

Sau khi cánh cửa đá sập xuống, không gian rơi vào một sự im lặng đến rợn người. Trần Vũ điều chỉnh lại nhịp thở, ánh đèn pin trên trán anh quét qua một lối đi hẹp dẫn xuống một không gian rộng lớn phía dưới. Mùi hóa chất nồng nặc sộc vào mũi—đó là mùi của thủy ngân, thứ kim loại lỏng được các hoàng đế cổ đại dùng để mô phỏng sông ngòi trong lăng mộ, cũng là chất kịch độc ngăn chặn mọi sự xâm nhập.

"Đeo mặt nạ phòng độc vào, nhanh lên!" Tiêu Hàn ra lệnh bằng giọng dứt khoát.

Cả nhóm vội vã trang bị. Trước mặt họ là một cảnh tượng hùng vĩ nhưng rợn tóc gáy. Một hồ thủy ngân rộng mênh mông, phẳng lặng như gương, phản chiếu ánh đèn pin tạo nên những luồng sáng bạc lấp lánh ảo diệu. Nhưng điều kinh khủng nằm ở phía trên: trên trần hang cao vút, hàng nghìn cái kén bằng tơ đen treo lủng lẳng. Mỗi cái kén đều có hình dáng của một con người đang bị treo ngược, lắc lư nhẹ theo từng cơn gió lạ thổi ra từ lòng đất.

"Đó là 'Nhân Kén'," A Quỷ thì thầm, giọng hắn run rẩy dưới lớp mặt nạ. "Người xưa dùng tơ của loại nhện ăn xác để bọc người sống, sau đó treo trên hồ thủy ngân. Hơi độc của thủy ngân sẽ thấm vào da thịt, biến họ thành những xác ướp nhiễm độc. Chỉ cần một rung động nhỏ, chúng sẽ 'tỉnh giấc'."

Cả nhóm bắt đầu di chuyển trên cây cầu đá hẹp độc đạo bắc ngang hồ. Bước chân của họ cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng sự căng thẳng bao trùm khiến tiếng tim đập nghe rõ mồn một.

Bỗng nhiên, một tiếng tách nhẹ vang lên. Một giọt chất lỏng màu đen từ trên trần rơi trúng vai áo của Khương Trình. Ngay lập tức, lớp vải bị ăn mòn, khói trắng bốc lên. Khương Trình chửi thề một tiếng nhỏ, theo phản xạ ngước nhìn lên.

Từ trong một cái kén ngay phía trên đầu anh, một đôi mắt đỏ ngầu, không có mí, đang trừng trừng nhìn xuống.

"Chạy!" Tiêu Hàn hét lớn.

Cái kén rách toạc. Một sinh vật gầy guộc, da đen nhẻm như gỗ cháy, chân tay dài ngoằng với những móng vuốt sắc nhọn lao xuống. Tiếp theo đó là tiếng xé vải đồng loạt. Hàng chục, rồi hàng trăm "Nhân Kén" rơi xuống cầu đá như những trái chín rụng.

Tiêu Hàn vung thanh hắc đao, một đường cơ bản nhưng đầy uy lực chém đứt lìa đầu con quái vật đầu tiên. Trần Vũ không có thân thủ như Tiêu Hàn, anh rút ra một khẩu súng pháo tín hiệu, bắn thẳng vào đám kén trên trần. Ánh sáng chói lòa và nhiệt độ cao làm lũ quái vật khựng lại trong giây lát.

"Lâm Nguyệt, cẩn thận!" Khương Trình gào lên khi thấy một con quái vật định vồ lấy cô từ phía sau.

Anh không ngần ngại dùng báng súng đập mạnh vào đầu nó, rồi nắm lấy tay Lâm Nguyệt kéo chạy về phía trước. Lâm Nguyệt nhìn bàn tay đang nắm chặt lấy mình, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Mười năm trước, cũng chính bàn tay này đã buông rơi lời thề ước, nhưng hôm nay, nó lại là thứ duy nhất giữ cô lại với sự sống.

Họ lao vào một đường hầm phía bên kia hồ. Tiêu Hàn là người cuối cùng bước vào, anh dùng một khối thuốc nổ nhỏ đánh sập lối vào để ngăn lũ quái vật đuổi theo. Tiếng nổ vang vọng trong không gian kín khiến tai mọi người lùng bùng. Trong làn khói bụi, Trần Vũ thấy Tiêu Hàn loạng choạng. Anh vội lao đến đỡ lấy, nhận ra trên cánh tay Tiêu Hàn đã bị móng vuốt của quái vật cào một đường sâu, máu đen bắt đầu rỉ ra.

"Anh bị thương rồi!" Trần Vũ lo lắng, bàn tay anh run rẩy khi mở túi cứu thương.

"Không sao, máu của tôi có độc, lũ đó không làm gì được đâu." Tiêu Hàn lạnh lùng đáp, nhưng ánh mắt anh khi nhìn Trần Vũ lại dịu đi một chút. "Lo cho chính mình trước đi."